Người phụ nữ nghe vậy, vội bỏ tiền xuống để đưa gói bánh cho bác sĩ Từ kiểm tra.

Đinh Thành sờ sờ mũi, vội vàng nói: "Chị ơi, tôi đang vội lắm. Chị cứ đưa tiền trước cho tôi được không, tôi còn có việc bận!"

Người phụ nữ lúng túng, không biết phải làm sao: "Vâng, tôi đưa tiền cho anh ngay đây."

Nói rồi, chị vẫn đưa gói bánh cho bác sĩ Từ, sau đó nhặt xấp tiền lẻ trên giường lên, đếm lại từ đầu để đưa cho Đinh Thành.

Nhìn gói bánh xốp trứng gà rơi vào tay Từ Úy Lâm, tim Đinh Thành nhảy lên tận cổ họng, toàn thân căng cứng sẵn sàng bỏ chạy bất cứ lúc nào.

"Gấp gáp gì chứ? Chị ấy đang đếm tiền cho anh rồi mà. Nghe bảo bánh xốp trứng gà của Ninh Ký phải xếp hàng lâu lắm mới mua được, giá gốc cũng tranh nhau mua, thế mà anh lại sẵn lòng bán rẻ." Từ Úy Lâm nhìn hắn với ánh mắt khó đoán.

"Thấy chị ấy hoàn cảnh khó khăn thì tôi giúp thôi. Thôi, tôi không lấy tiền nữa, coi như tôi biếu cháu nó." Nói xong, hắn định quay gót bước ra cửa.

Vị bác sĩ họ Từ này ánh mắt sắc lẹm quá, nhìn thấu tâm can người ta, làm hắn sởn gai ốc. Bị anh ta nhìn chằm chằm, hắn có cảm giác như mọi chân tướng đều bị phơi bày. Lẽ nào bác sĩ nào ánh mắt cũng sắc lẹm như thế?

Nhưng vị bác sĩ kia đang dặn dò y tá điều gì đó, cũng chẳng rảnh quản chuyện này đâu.

Đen đủi thật! Bán gói cuối cùng mà lại đụng ngay phải kẻ thích lo chuyện bao đồng!

"Là lòng tốt thật sự, hay là do chột dạ nên muốn chuồn lẹ?" Từ Úy Lâm bước sang một bên, chắn ngay trước mặt Đinh Thành, nghiêm nghị nhìn hắn.

Đinh Thành theo phản xạ cự cãi: "Anh nói linh tinh gì thế! Tôi không hiểu anh đang nói gì!"

"Anh... này, bác sĩ Từ, chuyện này là sao vậy ạ?" Người phụ nữ dường như vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, tại sao anh ta lại chột dạ và sợ hãi?

"Đây không phải bánh xốp trứng gà của Ninh Ký. Hắn là kẻ l.ừ.a đ.ả.o." Từ Úy Lâm nói trước mặt mọi người, đồng thời mở gói giấy kraft ra. Những người đứng gần đều nhìn thấy những chiếc bánh xốp trứng gà bên trong.

"Kẻ l.ừ.a đ.ả.o?!" Những người bệnh ở các giường khác cũng chú ý đến tình hình bên này. Nghe thấy hai từ đó, họ không kiềm được mà kéo đến xem, và cũng nhìn thấy số bánh xốp trứng gà kia.

"Cái này chắc chắn không phải bánh xốp trứng gà của Tiệm Ninh Ký, tôi dám khẳng định!"

"Tôi cũng thấy không phải. Tuy chưa ăn bánh Ninh Ký bao giờ, nhưng tôi từng ăn bánh mua ở Cửa hàng Bách hóa rồi. Cái này không phải chỉ là bánh xốp trứng gà bình thường thôi sao?"

Đinh Thành quýnh quáng, vội vàng vung cùi chỏ huých mạnh vào Từ Úy Lâm đang chắn trước mặt, mắng: "Đừng có lo chuyện bao đồng!"

Từ Úy Lâm nhanh nhẹn né sang một bên, tránh cú huých của hắn, rồi tung một cú đá chuẩn xác và đầy uy lực vào nếp nhượng chân phải của Đinh Thành.

Đinh Thành lập tức cảm thấy chân phải tê rần, đứng không vững. Chưa kịp ngã khuỵu xuống, hắn đã bị người khác túm c.h.ặ.t cổ áo xốc lên.

Người xốc hắn lên cao to, lực lưỡng hơn hắn nhiều. Đinh Thành vội vàng van xin: "Tôi sai rồi, tôi sai rồi. Các vị đại hiệp tha cho tôi đi. Tôi chỉ là nhất thời ma xui quỷ khiến, lần sau tuyệt đối không dám tái phạm!"

Đồng thời, hắn phải kiễng chân trái lên để giảm bớt áp lực. Nhưng vì chân phải vẫn còn tê liệt, toàn bộ trọng lượng cơ thể dồn hết lên chân trái gây ra cảm giác đau đớn. Hắn đành c.ắ.n răng chịu đựng để giữ chút thể diện cuối cùng.

Đúng là hắn không nên xen vào chuyện của Đinh Diễm. Bánh có ế thì cũng chẳng ế trong tay hắn, hắn lại chẳng bỏ ra đồng vốn nào. Tại sao lại phải rước họa vào thân, làm chuyện mua dây buộc mình thế này? Giờ thì hay rồi, người bị đám đông vây đ.á.n.h từ cô ả biến thành hắn.

Thật sự hối hận quá đi mất!

Lúc này, Đinh Thành ước gì mình có 72 phép thần thông của Tôn Ngộ Không, biến thành một vật vô tri vô giác để trốn thoát khỏi đây.

"Nói mau! Mày đã lừa được bao nhiêu người trong bệnh viện rồi? Bệnh nhân trong viện mà mày cũng không tha, lương tâm mày để đâu rồi hả?"

"Cái thằng lòng lang dạ thú, tên l.ừ.a đ.ả.o khốn nạn. Nếu không bị vạch trần, không biết mày còn định lừa bao nhiêu người nữa! Mày sẽ gặp quả báo thôi, thằng l.ừ.a đ.ả.o!"

"Không được, phải giải nó lên Cục Công an. Loại người xấu xa này phải để công an trừng trị nghiêm khắc, xem nó còn dám tái phạm không!"

...

Cảm xúc của đám đông dâng cao. Dù sao họ cũng ở chung một phòng bệnh. Nếu dễ dàng thả hắn đi, lỡ hắn ngựa quen đường cũ, lần sau nạn nhân lại là người thân của họ thì sao?

Nghĩ đến khả năng đó, tất cả mọi người đều nhất trí phải giao nộp Đinh Thành cho Cục Công an.

"Cuối cùng cũng tìm được mày! Cái thằng ranh con này, dám lừa ông đây, làm ông phải muối mặt đến Tiệm Ninh Ký làm loạn. Đi, mày phải đi theo ông, đến cái Cục Quản lý thị trường gì đó mà bà chủ Ninh bảo. Mày, đi theo ông ngay."

Chương 100 - Mở Tiệm Điểm Tâm Trong Truyện Niên Đại - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia