Sữa bò, điểm tâm Ninh Ký?
Lúc này, một người nhà bệnh nhân khác cũng không nhịn được lên tiếng: "Nhắc đến điểm tâm Ninh Ký tôi mới nhớ. Hôm qua tôi đưa chồng đi tái khám, tình cờ nghe thấy bác sĩ khen một bệnh nhân dạo gần đây chứng suy dinh dưỡng đã cải thiện đáng kể. Bác sĩ hỏi ông ấy ăn gì, ông ấy bảo ngoài ăn cơm bình thường thì còn ăn thêm bánh xốp trứng gà và bánh táo của Ninh Ký. Lẽ nào ăn nhiều điểm tâm Ninh Ký thực sự tốt cho cơ thể?"
"Tôi thấy cũng có khả năng đấy. Mấy loại bánh đó cho nhiều nguyên liệu như vậy, nào là trứng gà, sữa bò, bột mì, toàn đồ bổ dưỡng cả. Ăn vào làm sao mà không tốt cho cơ thể được?"
"Đúng thế, biết đâu mấy cái bánh đó có hàm lượng sắt, canxi gì gì đó cao, lại giàu dinh dưỡng nữa!"
"Mấy cái khác thì tôi không rõ, nhưng sữa bò tốt cho sức khỏe là thật đấy. Thằng bé nhà hàng xóm nhà tôi uống sữa bò từ nhỏ, vóc dáng cao to hơn hẳn bạn bè cùng trang lứa!"
"Mọi người cũng đừng thần thánh hóa nó lên thế. Mấy thứ đó có thể nhiều dinh dưỡng, nhưng chắc chắn chưa đến mức chữa được bệnh đâu. Chắc vẫn là do tác dụng của t.h.u.ố.c, cộng thêm việc ăn ngon miệng, sức đề kháng cơ thể tăng lên nên mới hồi phục nhanh thôi."
Lý Kim Quế không muốn vì câu chuyện nhà mình mà khiến mọi người lầm tưởng việc phục hồi bệnh tình có liên quan đến điểm tâm Ninh Ký. Nếu họ ăn xong mà không thấy hiệu quả thì chẳng phải là mang rắc rối đến cho Ninh Ngưng sao.
Câu nói này gãi đúng chỗ ngứa của vài người. Một người trong số đó hùa theo: "Tôi cũng không tin điểm tâm Ninh Ký lại có tác dụng thần kỳ đến thế. Dăm ba cái bánh thì cũng giống như cơm ăn hằng ngày thôi, chẳng có tác dụng chữa bệnh đâu. Chữa bệnh thì vẫn phải dùng t.h.u.ố.c, uống t.h.u.ố.c vào bệnh chắc chắn sẽ nhanh khỏi. Chứ nếu bánh mà chữa được bệnh thì người ta đổ xô đi mua bánh Ninh Ký hết, ai còn vào bệnh viện làm gì nữa!"
"Nói thế cũng không đúng. Bác sĩ vừa nãy chẳng bảo sao, ngoài tình trạng chấn thương ra, thì t.h.u.ố.c thang và thức ăn bổ dưỡng đều có tác dụng. Hai thứ này phải kết hợp với nhau chứ."
"Thôi được rồi, mọi người đừng tranh cãi nữa. Theo tôi thấy, cứ tích cực phối hợp điều trị với bác sĩ, kết hợp nấu thêm đồ ăn bổ dưỡng, chắc chắn sẽ sớm được xuất viện thôi!" Thấy bầu không khí trong phòng bệnh có vẻ căng thẳng, có xu hướng chia bè kết phái, một người vội vàng lên tiếng hòa giải. Không gian phòng bệnh vốn dĩ chật hẹp, nếu nảy sinh mâu thuẫn thì sống chung sẽ rất khó xử, chi bằng nói lời động viên khích lệ nhau.
Cũng may là mọi người đều chấp nhận cách giải thích này. Lý Kim Quế thở phào nhẹ nhõm. Nghe nói tiệm điểm tâm của Ninh Ngưng vừa mới dính phải vụ l.ừ.a đ.ả.o mạo danh, sóng gió vừa mới êm, không thể để cô ấy lại vướng vào rắc rối mới được.
Buổi tối, đi từ nhà mẹ đẻ về, Lý Kim Quế kể lại chuyện này với Mã Vệ Quốc: "Anh nói xem, mẹ em được xuất viện sớm thế này, liệu có thực sự liên quan đến mấy món điểm tâm Ninh Ngưng làm không?"
Mã Vệ Quốc đang ngâm chân, nước hơi nóng khiến anh nhăn nhó mặt mày: "Ui da, nóng quá, em pha thêm cho anh ít nước lạnh với."
Lý Kim Quế lấy thêm chút nước lạnh từ ngoài vào, từ từ đổ vào chậu. Mã Vệ Quốc thử lại nhiệt độ nước rồi mới nói: "Anh nghĩ là có liên quan, nhưng cũng chỉ đóng góp một phần nhỏ thôi. Bà cụ ăn điểm tâm ngon miệng, tâm trạng vui vẻ, tâm lý thoải mái thì bệnh tình hồi phục nhanh cũng là điều dễ hiểu. Nhưng chúng ta vẫn phải nhìn nhận vấn đề một cách khoa học. Anh chưa từng nghe nói có loại điểm tâm nào chữa được bệnh cả."
"Em cũng nói y hệt như thế. Nhưng mà em lại nghĩ, nhỡ đâu có khi lại thế thật. Anh xem, t.h.u.ố.c mẹ em uống thì người khác cũng uống, canh xương mẹ em uống thì người khác cũng uống, cớ sao họ lại không hồi phục nhanh như mẹ em. Chắc chắn là nhờ sữa bò và bánh điểm tâm rồi. Thế nên em với anh trai em quyết định, anh ấy tiếp tục đặt sữa bò giao tận nhà, còn em thì tiếp tục mua điểm tâm Ninh Ký, cho đến khi mẹ em khỏe hẳn mới thôi!"
Lý Kim Quế bưng chậu nước đi vào nhà vệ sinh, vừa đi vừa nói.
Đột nhiên chị dừng lại, quay sang nhìn Mã Vệ Quốc: "Anh không có ý kiến gì chứ?"
Mã Vệ Quốc đang tận hưởng cảm giác khoan khoái sau khi ngâm chân: "Không có ý kiến! Anh thì có ý kiến gì được chứ, đó cũng là mẹ anh mà, bà ăn ngon miệng, vui vẻ là tốt nhất rồi!"
Lý Kim Quế hài lòng quay người bước vào nhà vệ sinh.
Và kết quả là, sáng sớm hôm sau, trên khoảng sân trống trước cửa Tiệm bánh Ninh Ký bỗng xuất hiện thêm vài người nhà bệnh nhân.
Lúc mới đầu, trời còn chưa sáng hẳn, vả lại ai nấy đều trùm khăn len kín mít chỉ chừa mỗi hai con mắt nên chẳng ai nhận ra ai. Dần dần trời hửng sáng, họ đứng xếp hàng lâu quá đ.â.m mỏi, bắt đầu vươn vai cử động chân tay. Lúc quay người lại, họ vô tình chạm mắt nhau. Ban đầu chỉ thấy quen quen nhưng chưa dám nhận người quen. Cuối cùng, có một người chủ động cất tiếng hỏi trước.