"Bảo sao tôi thấy bà dạo này khang khác, hóa ra là thế. Bà nói tôi mới để ý, sắc mặt bà trông tươi tắn hơn hẳn. Hôm qua tôi chê bánh táo đắt nên chỉ mua bánh xốp trứng gà, hôm nay chắc tôi cũng chuyển sang mua bánh táo thôi!"
...
Nghe những cuộc trò chuyện đó, Dương Bình thầm kinh ngạc trong lòng. Mới vắng bóng có một ngày mà chủ đề bàn tán của khách hàng đã thay đổi ch.óng mặt.
Hơn nữa, qua câu chuyện của họ, có thể thấy tỷ lệ khách hàng quay lại mua rất cao. Điều này chắc hẳn là niềm mơ ước của bất kỳ người làm kinh doanh nào.
Đến lượt Dương Bình, bánh trái trong tiệm chẳng còn bao nhiêu. May mắn thay, bánh hạch đào và bánh xốp trứng gà vẫn còn một ít. Bánh xốp bơ sữa, bánh táo và bánh Dorayaki đều đã bán sạch sành sanh.
"Tiệm cô buôn bán đắt hàng thật đấy!"
Ninh Ngưng thấy anh đến cũng mỉm cười: "Thường thì các món bán hết với tốc độ khá đều nhau. Hai hôm nay có chút bất thường. Cách làm bánh hạch đào và bánh xốp trứng gà đơn giản hơn nên tôi làm nhiều hơn một chút. Anh xem muốn mua gì nào?"
"Vậy cho tôi 3 cân bánh xốp trứng gà và 2 cân bánh hạch đào." Dương Bình rút ra 5 đồng rưỡi. "Hôm nay tôi qua chủ yếu là để cô xem bản phác thảo. Nếu chốt được thì có thể tiến hành in ấn ngay lập tức."
Ninh Ngưng vừa gói bánh xốp trứng gà vừa ngạc nhiên hỏi: "Nhanh thế cơ à? Hai hôm trước anh mới bảo về họp bàn, hôm nay đã có bản vẽ rồi sao?"
Nhắc đến chuyện này, Dương Bình cũng thấy bất lực: "Cô không biết điểm tâm nhà cô được săn đón đến mức nào đâu. Đám nhân viên trong tổ tôi, vừa nếm thử mấy món điểm tâm tôi mua về, ai nấy đều khen lấy khen để. Rồi sau đó chẳng hiểu sao, tất cả như được tiêm doping, hăng m.á.u tăng ca thức đêm để hoàn thành bản thiết kế cho bằng được.
Tôi còn bắt họ sửa lại mấy lần. Bản thảo này vừa nộp cho tôi sáng nay, tôi nhìn cái là ưng ngay. Họ còn dặn tôi nhất định phải đến Tiệm Ninh Ký vào giờ này, vừa để cho cô xem bản vẽ, vừa tranh thủ mua ít bánh về. Chỗ bánh này là mua cho họ đấy.
Tôi đang cân nhắc xem sau này có nên đổi mấy phần thưởng lặt vặt như sổ tay, b.út bi thành điểm tâm Ninh Ký không. Có khi năng suất làm việc của mọi người lại tăng lên đáng kể đấy!"
Ninh Ngưng bật cười trước lời kể lể của Dương Bình: "Gửi lời cảm ơn của tôi đến mọi người vì đã yêu thích bánh nhé. Cũng không còn nhiều khách nữa, phiền anh đợi một lát, bán nốt chỗ này rồi tôi xem bản vẽ."
"Không vấn đề gì!" Ban đầu Dương Bình cũng có ý định như vậy.
Rất nhanh, những gói bánh của anh đã được bọc gọn gàng. Anh xách điểm tâm đứng sang một bên đợi. Vị khách tiếp theo vừa bước vào, thấy chỉ còn bánh xốp trứng gà và bánh hạch đào, liền sốt sắng hỏi: "Không còn bánh xốp bơ sữa sao cô? Bánh nào có thêm sữa bò cũng được!"
Ninh Ngưng lắc đầu: "Xin lỗi anh, bánh xốp bơ sữa bán hết rồi ạ."
Vị khách lộ rõ vẻ thất vọng, cuối cùng đành mua một cân bánh hạch đào rồi rời đi.
Ngay sau đó, hai vị khách tiếp theo cũng hỏi mua bánh xốp bơ sữa, và tất nhiên là họ phải ôm nỗi thất vọng ra về. Dương Bình thấy vậy, không nhịn được góp ý: "Bánh xốp bơ sữa đắt hàng thế, cô cân nhắc làm nhiều hơn một chút vào ngày mai xem sao."
Anh tưởng Ninh Ngưng sẽ đồng tình với mình, không ngờ cô lại lắc đầu.
"Không được đâu anh, họ mua bánh xốp bơ sữa không đơn thuần là để ăn, mà vì một lý do khác."
Lý do khác?
Mua bánh không phải để ăn thì còn để làm gì?
Dương Bình cảm thấy khó hiểu.
"Lát nữa tôi sẽ giải thích cho anh nghe."
Sau khi bán nốt cân bánh hạch đào cuối cùng, Ninh Ngưng bắt tay vào dọn dẹp vệ sinh. Cô nhanh ch.óng ngâm các khay nướng vào nước nóng. Dương Bình cũng giúp cô bưng chiếc giá vẽ từ ngoài vào trong.
"Anh bỏ xuống đi, anh là Chủ nhiệm, sao tôi để anh làm mấy việc chân tay này được, ngại c.h.ế.t. Để tôi tự làm!"
Dương Bình cười đáp: "Có sao đâu, một cái giá vẽ thôi mà. Cô cứ coi như tôi đang nóng lòng muốn cho cô xem bản thiết kế đi."
Ninh Ngưng nói lời cảm ơn, rồi đi pha cho anh một tách trà. Sau đó, cô mở cánh cửa gỗ nhỏ, mời anh vào sân trong.
Đợi anh ngồi xuống, Ninh Ngưng mới giải thích: "Mấy hôm nay có tin đồn lan truyền từ bệnh viện Huyện. Chuyện là có một bà cụ bị gãy xương, nghe đồn là ngoài việc uống t.h.u.ố.c và ăn cơm nhà nấu, mỗi ngày bà ấy đều uống sữa tươi và ăn điểm tâm nhà tôi. Bà ấy hồi phục rất nhanh, nhập viện sau cùng nhưng lại được xuất viện sớm nhất.
Từ lúc đó trở đi, tiệm tôi có rất nhiều người đến mua các món điểm tâm có chứa thành phần từ sữa. Bán chạy nhất là bánh xốp bơ sữa, tiếp đến là bánh Dorayaki. Kể cả khi tôi giải thích rằng hàm lượng sữa bò trong bánh Dorayaki không nhiều, họ vẫn khăng khăng đòi mua.