"Giám đốc Lý uống trà hay uống nước đường ạ?" Ninh Ngưng dùng khăn lau tay, rồi lên tiếng hỏi.
"Trà đi, cho tôi xin chén trà!"
Lần trước uống nước đường của bà chủ Ninh ngon thì ngon thật, nhưng chắc chắn là đắt tiền, uống trà cho nó lành, trà thì chắc không tốn kém lắm.
"Vâng, vậy anh ngồi chơi một lát!" Ninh Ngưng pha cho anh ta một chén trà, rồi tự rót cho mình một ly nước lọc.
Thấy mình được tiếp đón bằng tách trà sứ trắng muốt chứ không phải ca tráng men, Lý Quan Quân lại có cảm giác được bà chủ Ninh coi trọng. Cái tách này chắc chỉ dùng để tiếp khách quý thôi.
"Cảm ơn, cảm ơn cô."
"Giám đốc Lý khách sáo quá, anh ngược xuôi lo liệu việc này cho tôi chắc cũng vất vả lắm." Ninh Ngưng cũng kéo ghế ngồi xuống.
Nghe vậy, Lý Quan Quân đang định bưng chén trà lên uống thì chép miệng cảm thán: "Hiếm có ai thấu hiểu nỗi vất vả của cái nghề này như cô. Nhưng may mắn là công sức không đổ sông đổ biển. Cậu bạn tôi nghe nói tôi cần tìm, cũng vì nể tình anh em mà chạy đôn chạy đáo khắp nơi mới tìm được một cái. Lại còn là hàng nhập khẩu từ Nhật Bản nữa chứ. Có điều, cái giá này hơi chát một chút. Cậu ấy không chắc bà chủ Ninh có chịu chi không nên bảo tôi đến hỏi ý kiến cô trước."
"Bao nhiêu tiền vậy anh?" Ninh Ngưng mỉm cười hỏi tiếp.
"2.000 đồng." Lý Quan Quân giơ hai ngón tay lên.
2.000 đồng. Với doanh thu hiện tại của tiệm, chưa đến một tuần là cô có thể kiếm lại được. Hơn nữa, so với cái giá 10.000 Điểm Yêu Thích trong cửa hàng của không gian thì mua cái máy này hời hơn nhiều.
Thấy bà chủ Ninh im lặng, Lý Quan Quân tưởng cô chê đắt, vội vàng phân trần: "Bà chủ Ninh à, cậu bạn tôi bảo cái máy đ.á.n.h trứng chuyên dụng này công suất cao lắm. Mấy tiệm bánh ngọt kiểu Tây trong kia toàn dùng loại này thôi. Lại còn là hàng nhập từ Nhật Bản, giá không thể nào bèo được đâu."
Ninh Ngưng gật gù: "Tôi biết chứ. Nhưng tôi muốn nhìn thấy máy tận mắt rồi mới giao tiền. Đồ 2.000 đồng chứ ít đâu, tôi không thể nào chưa thấy mặt mũi nó ra sao mà đã xì tiền ra được. Điểm này mong Giám đốc Lý truyền đạt rõ ràng lại với bạn anh."
"Bà chủ Ninh, vậy là cô đồng ý cái giá 2.000 đồng này à?" Lý Quan Quân kinh ngạc. Đây là hai ngàn đồng đấy, bằng tiền mua hai cái tủ lạnh rồi, thế mà cô ấy đồng ý ngay tắp lự?
"Hơi đắt thật, nhưng biết làm sao được, tôi đang cần mà. Giám đốc Lý hỏi vậy, có phải là có thể giảm giá thêm cho tôi không?" Ninh Ngưng trêu đùa.
Lý Quan Quân vội nói: "Bà chủ Ninh, nói thật với cô, cái giá này là cậu ấy nể tình cô mua hai chiếc tủ lạnh nên mới để giá sát sàn sạt rồi đấy, không bớt thêm được đồng nào nữa đâu."
"Thôi được rồi, nhưng anh phải nói rõ với bạn anh nhé. Nếu cái máy đ.á.n.h trứng này chất lượng kém, tôi chỉ chịu tiền cước vận chuyển hai chiều thôi, các khoản khác tôi không chịu trách nhiệm đâu đấy."
"Không thành vấn đề, điều này tôi xin lấy danh dự ra đảm bảo. Tuyệt đối không để bà chủ Ninh mất oan 2.000 đồng rước về một đống sắt vụn đâu. Vậy còn hai chiếc tủ lạnh của tôi thì sao?" Lý Quan Quân vừa nói vừa cười hì hì. Anh ta chạy đôn chạy đáo lo vụ này cũng chỉ vì muốn chốt đơn hai cái tủ lạnh kia thôi.
Ánh mắt mong chờ của anh ta, Ninh Ngưng nhìn thấu rõ mồn một: "Mùa đông ít người mua tủ lạnh, tôi lại lấy luôn hai cái, có ưu đãi gì không anh?"
Cô phải chi 2.000 đồng cho cái máy đ.á.n.h trứng, lại thêm tiền tủ lạnh nữa. Đã thế thì quyền lợi của mình vẫn phải đòi hỏi, có được giảm giá hay không tính sau. Quan trọng là không thể để người ta nghĩ cô là kẻ có tiền nhưng "thiếu i-ốt".
"Bà chủ Ninh, không giấu gì cô, chính vì bán vào mùa đông nên tủ lạnh mới có giá mềm thế này đấy. Tôi bật mí cho cô biết nhé, hai cái thì giá cũng chỉ chừng này thôi." Lý Quan Quân lại giơ hai ngón tay lên. "Nếu là mùa hè, chắc chắn không có cái giá này đâu, ít nhất cũng phải tăng thêm một hai trăm nữa."
Lần trước dì Phạm bảo giá tủ lạnh lên đến bốn con số. Những chiếc tủ lạnh nội địa trên thị trường, dung tích nhỏ mà giá cũng đã tám, chín trăm rồi. Mức giá này quả thực rất hời.
Ninh Ngưng nhấp ngụm nước, đặt ly xuống, gật đầu trước ánh mắt mong đợi của Lý Quan Quân: "Thôi được, anh lo liệu việc giao hàng đi. Nhưng tôi vẫn giữ quan điểm cũ: Phải thấy hàng mới giao tiền. Chất lượng không đảm bảo thì tôi không nhận đâu. Và khác với cái máy đ.á.n.h trứng, nếu tủ lạnh có vấn đề, tôi sẽ không chịu phí vận chuyển. Anh hiểu ý tôi chứ?"
Máy đ.á.n.h trứng là cô nhờ Lý Quan Quân tìm mua giúp. Nếu cuối cùng không ưng ý, cô sẵn sàng chịu phí vận chuyển để giải quyết êm đẹp, tránh làm khó cho anh ta.
Nhưng tủ lạnh lại nằm trong mảng kinh doanh của Lý Quan Quân. Nếu chất lượng có bề gì, đó là vấn đề của công ty anh ta.