Vị khách đầu tiên bước vào, vừa nhìn thấy dòng chữ viết bằng b.út lông mực còn chưa khô hẳn, nụ cười trên môi liền cứng đờ. Ông ta vội vàng thương lượng với Ninh Ngưng: "Bà chủ Ninh ơi, tôi cất công dậy sớm xếp hàng là để mua bánh cuộn dâu tây đấy. Hai chiếc thì làm sao mà đủ. Hôm nay tôi phải đưa vợ về nhà ngoại, bên đó trẻ con đông lắm! Hai chiếc thì chia thế nào cho đều được!"
Ninh Ngưng nở nụ cười áy náy: "Xin lỗi bác, bác cũng thấy đấy, đằng sau còn rất nhiều người đang đợi. Nếu không giới hạn số lượng mua, cháu e là làm không xuể. Mong bác thông cảm cho ạ."
Người đàn ông thở dài bất lực. Nghĩ đi nghĩ lại cũng đúng. Tiệm Ninh Ký chỉ có một mình bà chủ Ninh xoay xở, không thể chỉ bán cho một mình ông mà bỏ mặc những người khác được.
"Haiz, thôi đành vậy. Thế cô lấy cho tôi hai chiếc bánh cuộn dâu tây, hai chiếc bánh Dorayaki, còn mấy loại kia mỗi loại một cân nhé."
"Vâng ạ, tổng cộng của bác là 7 đồng." Ninh Ngưng nhẩm tính xong liền bắt tay vào đóng gói điểm tâm.
Những người vào sau, vừa nhìn thấy còn bánh cuộn dâu tây thì mừng rỡ ra mặt. Nhưng ngay sau đó, khi đọc được dòng chữ trên tấm biển, ai nấy đều không giấu nổi vẻ thất vọng.
"Bà chủ Ninh ơi, bán thêm cho tôi một chiếc nữa đi, hai chiếc thật sự không đủ chia đâu!"
Ninh Ngưng mỉm cười lắc đầu: "Xin lỗi anh, thực sự là không được ạ. Nếu tôi bán thêm cho những người đi trước, thì những người đi sau như anh rất có thể sẽ không mua được bánh đâu."
Người kia định nói thêm gì đó, nhưng ngẫm lại cũng thấy có lý. Trước anh ta còn bao nhiêu người, nếu không có quy định giới hạn số lượng, với độ hot của món bánh cuộn dâu tây này, chưa chắc đã đến lượt anh ta mua.
"Vậy... vậy lấy cho tôi hai chiếc bánh cuộn dâu tây, một cân bánh xốp bơ sữa và một cân bánh táo nhé."
...
Không giống cảm giác của những ngày thường, sáng hôm nay Ninh Ngưng có cảm giác như mình đang đạp trên Phong Hỏa Luân, chạy tới chạy lui không ngừng nghỉ giữa gian ngoài và khoảng sân sau. Giữa những ngày mùa đông giá rét, cô cảm thấy lòng bàn chân mình túa mồ hôi.
Các loại bánh xốp trứng gà, bánh xốp bơ sữa và bánh hạch đào vì cách làm đơn giản nên cô nướng liên tục không ngơi tay. Món bánh cuộn dâu tây thì hầu như khách nào vào cũng mua. Nhìn số lượng bánh cuộn dâu tây chỉ còn lại đúng 5 chiếc, cô lưỡng lự một lúc xem bán hết có nên làm thêm hay không.
"Xin chào, quý khách muốn mua gì ạ?" Vị khách trước vừa xách túi điểm tâm quay lưng đi, Ninh Ngưng đã nở nụ cười tươi tắn chào đón vị khách tiếp theo.
Vừa ngẩng lên nhìn, nụ cười trên môi Ninh Ngưng khựng lại trong giây lát, ngay sau đó cô lại nhoẻn miệng cười tươi rói để lộ hàm răng trắng đều: "Bác sĩ Từ?!"
Từ Úy Lâm cũng mỉm cười gật đầu đáp lại: "Ừm, chúc cô năm mới vui vẻ."
Hôm nay anh diện một chiếc áo khoác vest vải nhung tăm màu nâu, bên trong mặc chiếc áo len cổ tim màu trắng, để lộ phần cổ áo sơ mi màu xám nhạt, toát lên phong cách cổ điển, lịch lãm của thập niên sau. Kết hợp với đôi mắt hoa đào luôn thường trực ý cười, trông anh cực kỳ cuốn hút.
"Chúc anh năm mới vui vẻ!" Ninh Ngưng khẽ mím môi. Hình như nụ cười lúc nãy của cô hơi rạng rỡ quá thì phải. "Anh muốn mua gì nào? Bánh cuộn dâu tây là món mới ra mắt của tiệm, anh có muốn nếm thử không?"
Từ Úy Lâm liếc nhìn tấm biển báo đặt trên quầy, gật đầu vẻ đã hiểu: "Được, vậy lấy cho tôi hai chiếc! Các loại khác mỗi loại một cân nhé."
"Vâng, tổng cộng là 4 đồng 9 hào."
Từ Úy Lâm lấy ví, rút tiền đặt lên quầy: "Tết Dương lịch mà cô không định thưởng cho mình một ngày nghỉ à?"
"Tiệm tôi chỉ mở cửa buổi sáng thôi, buổi chiều là thời gian tôi dành cho bản thân mà!"
"Thế thì cũng tạm ổn." Từ Úy Lâm lặng lẽ ngắm nhìn cô bận rộn đóng gói những chiếc bánh cuộn dâu tây cho mình. Đây là lần đầu tiên anh thấy cô trong bộ dạng đang làm việc. Cùng là chiếc áo blouse trắng, nhưng khi khoác lên người anh, nó mang lại vẻ nghiêm túc, lạnh lùng, phảng phất mùi t.h.u.ố.c sát trùng. Còn khi cô mặc, lại toát lên vẻ gần gũi, thân thiện lạ thường.
Hương thơm ngọt ngào lan tỏa trong không khí, hệt như cảm giác ấm áp mà cô mang lại cho anh.
"Thế còn bác sĩ Từ? Tết Dương lịch được nghỉ mấy ngày vậy anh?"
"Một ngày thôi. Tôi định mua ít điểm tâm mang qua biếu ông nội." Khi ánh mắt hai người chạm nhau, khóe môi Từ Úy Lâm lại khẽ cong lên.
"Cụ Từ ạ?" Ninh Ngưng từng nghe cô Vương kể, cụ Từ là một vị danh y Đông y vô cùng nổi tiếng ở Bệnh viện Huyện. Mới được nghỉ có một ngày mà anh đã cất công dậy sớm mua điểm tâm đi thăm ông nội, đúng là người cháu có hiếu!
Từ Úy Lâm gật đầu: "Đúng vậy, cụ Từ là ông nội tôi. Ông thích sự yên tĩnh nên sống ở một nơi có trồng ít thảo d.ư.ợ.c. Cứ có thời gian rảnh là tôi lại qua thăm ông, sẵn tiện để ông kiểm tra bài luôn."