Cụ Từ chỉ tay vào mấy hộp bánh trên bàn bát tiên, ra hiệu cho Từ Úy Lâm dọn dẹp hết. Sau đó, cụ định thò tay bốc chiếc bánh kem nhỏ lên ăn. Mùi hương dâu tây ngọt ngào lan tỏa xung quanh vô cùng quyến rũ. Cụ cầm chiếc bánh kem cuộn lên ngắm nghía.
Thế mà có tới ba lớp cơ đấy! Bên trong có kem tươi và một lớp mứt trái cây trong veo màu đỏ thẫm. Cụ Từ lấy ngón tay quệt một chút mứt nếm thử. Ngon thật, là mứt dâu tây xịn chứ không phải hàng pha chế từ hương liệu công nghiệp.
Cụ gật gù hài lòng. Đang định đưa chiếc bánh kem cuộn vào miệng thì thấy Từ Úy Lâm vẫn ngồi trơ ra đó không nhúc nhích. Cụ giục: "Đi đi chứ! Còn ngồi thừ ra đấy làm gì?"
Đáy mắt Từ Úy Lâm tràn ngập ý cười: "Ông cứ yên tâm, tất cả đều là của ông, không việc gì phải vội!"
Cụ Từ nghe xong lầm bầm một câu: "Ai mà vội cơ chứ!"
Nói rồi, cụ mãn nguyện bắt đầu thưởng thức chiếc bánh cuộn dâu tây. Biết bên trong có ba tầng hương vị, cụ c.ắ.n một miếng thật to để đảm bảo nếm được trọn vẹn cả ba lớp. Vừa vào miệng, vị kem béo ngậy cuộn lấy lớp mứt dâu tây thanh mát, ngọt ngào, hòa quyện với hương thơm của trứng từ cốt bánh kem bung tỏa khắp khoang miệng. Đặc biệt là hương trái cây của dâu tây, khiến người ta không thể nào phớt lờ, để lại dư vị khó quên.
Cụ Từ chỉ tay vào chiếc bánh kem cuộn trên đĩa, nói với Từ Úy Lâm: "Thằng nhóc ranh này, cũng sành ăn phết đấy. Nhưng ông phải phê bình con, điểm tâm ngon thế này mà giờ con mới chịu mang đến cho ông."
"Thì cũng nhân dịp nghỉ Tết Dương lịch rảnh rỗi con mới mua được mà. Ông thấy ngon thì ăn nhiều vào nhé!" Từ Úy Lâm lại nâng chén trà lên nhấp một ngụm, mỉm cười nhìn ông nội thưởng thức điểm tâm.
Thói quen không thích đồ ngọt của anh cũng là do ảnh hưởng từ ông nội. Ông cụ luôn ưa chuộng những thực phẩm sinh trưởng tự nhiên. Những thứ như điểm tâm bánh trái, cụ gần như chẳng bao giờ đụng tới. Theo lời cụ, mấy món đó ăn vào chỉ làm tăng gánh nặng cho cơ thể.
Chế độ ăn uống thanh đạm, tăng cường rau xanh tươi mát, mỗi bữa chỉ ăn no tám phần - đó mới là chìa khóa của sức khỏe, giúp cơ thể luôn nhẹ nhàng, thanh thoát.
Cụ Từ không nói gì thêm, tập trung thưởng thức chiếc bánh cuộn dâu tây trên tay với vẻ thích thú. Cụ có chút thắc mắc, lâu rồi không đụng đến đồ ngọt, không ngờ chất lượng bánh trái bên ngoài bây giờ lại đỉnh đến vậy?
Ăn xong chiếc bánh, cụ rút chiếc khăn tay trong túi ra lau miệng và tay. Mí mắt cụ khẽ nhướng lên, cụ cất giọng đều đều với Từ Úy Lâm: "Nể tình hôm nay con mang điểm tâm ngon đến, ông sẽ chỉ hỏi một câu đơn giản thôi. Quế chi phụ t.ử thang, phân tích ý nghĩa của bài t.h.u.ố.c này cho ông nghe!"
Nói xong, cụ thản nhiên ném chiếc khăn tay lên bàn rồi nhìn xoáy vào Từ Úy Lâm.
Quả nhiên, chuyện gì đến cũng phải đến.
Từ Úy Lâm bình thản cầm ấm trà rót thêm nước cho ông nội. Giọng anh trầm ổn, không nhanh không chậm: "Quế chi có tác dụng tán phong hàn, thông kinh lạc; phụ t.ử cũng giúp khu phong trừ thấp, ôn kinh tán hàn; còn đại táo và sinh khương giúp điều hòa dinh vệ, cam thảo bổ tỳ. Năm vị t.h.u.ố.c này kết hợp với nhau tạo nên bài t.h.u.ố.c có công dụng ôn kinh tán hàn, khu phong trừ thấp."
Cụ Từ bưng chén trà cháu trai vừa rót lên, tiếp tục gặng hỏi: "Quế chi kết hợp với đại táo và cam thảo thì có tác dụng gì? Còn khi kết hợp với sinh khương thì sao?"
"Khi dùng chung với cam thảo, nó có tác dụng điều trị chứng hồi hộp ở tim hoặc dưới rốn. Còn khi kết hợp với sinh khương, nó giúp ngăn chặn thủy ẩm xâm nhập vào dạ dày." Tốc độ nói của Từ Úy Lâm rất vừa phải, giúp cụ Từ nghe rõ từng chữ một.
"Vậy liều lượng của phụ t.ử thì sao?" Cụ Từ đặt chén nước xuống, tiếp tục chất vấn.
"Nếu dùng hai đến ba củ phụ t.ử, bài t.h.u.ố.c sẽ có tác dụng ôn kinh giảm đau. Còn nếu chỉ dùng một củ, thì tác dụng chính là hồi dương cứu nghịch."
Cụ Từ gật đầu hài lòng: "Rất tốt, phần điểm tâm này coi như là phần thưởng cho con. Nhưng con cũng đừng vì thế mà kiêu ngạo. Biết nguyên lý là một chuyện, hiểu rõ căn nguyên lại là chuyện khác. Chỉ học thuộc lòng ý nghĩa của bài t.h.u.ố.c thì chẳng giải quyết được gì. Quan trọng nhất vẫn là kinh nghiệm thực tiễn. Rất nhiều danh y đều được tôi luyện qua từng ca bệnh thực tế!"
Từ Úy Lâm nhìn chiếc bánh cuộn dâu tây trước mặt, cụp mắt xuống khẽ cười. Hóa ra số điểm tâm anh mua về lại trở thành phần thưởng cho chính anh.
Tuy nhiên, anh cũng không từ chối. Nhớ lại nụ cười rạng rỡ của Ninh Ngưng khi chúc anh làm bài kiểm tra tốt tại tiệm bánh, anh cầm chiếc thìa inox nhỏ lên, xúc một miếng bánh kem ăn.
Nhìn Từ Úy Lâm bắt đầu ăn, nhớ lại hương vị tuyệt vời của chiếc bánh cuộn dâu tây, cụ Từ bỗng cảm thấy thòm thèm. Cụ nhấp một ngụm trà rồi đứng dậy: "Ăn nhanh lên, ăn xong thì qua đây lật thảo d.ư.ợ.c phụ ông!"