So với những chuyện khác, cô quan tâm đến thẻ Phúc hơn cả!

"Mẹ bốc được hai chữ 'Tường'. Nhưng may mà em gái con nhanh trí, vừa ra khỏi cửa là đổi ngay với người khác. Bây giờ nhà mình chỉ thiếu mỗi chữ 'Nghênh' là đủ bộ rồi!"

Oa!

Trương Thu Nhã phấn khích vỗ bàn liên tục: "Bố mẹ với Linh Linh thông minh thật, mua tách ra để được lấy hai thẻ!"

"Toàn là ý tưởng của cái Linh đấy chứ!" Nhắc đến đây, mẹ Trương liếc nhìn cánh cửa phòng làm việc đóng kín, hạ giọng: "Bà chủ Ninh tinh mắt nhận ra nhà mình là một gia đình, còn bảo mẹ với cái Linh trông giống nhau như lột. Cái Linh hơi ngại, vội vàng thanh minh chuyện mua tách ra chỉ là chiến thuật thôi. Bà chủ Ninh còn khen nó thông minh nữa. Hôm nay con bé sướng rơn, cứ lải nhải suốt là sau này cũng muốn trở thành một người phụ nữ vừa xinh đẹp vừa tài giỏi như bà chủ Ninh!"

Trương Thu Nhã sững sờ. Cô cũng hạ giọng, thì thầm kinh ngạc: "Linh Linh nói thế thật ạ? Mẹ ơi, làm sao đây, con thấy hơi ghen tị rồi đấy. Tương lai của em gái con thế mà lại không chịu ảnh hưởng từ chị nó!"

Mẹ Trương gom gọn mớ ngồng tỏi còn lại, dùng lạt rơm buộc c.h.ặ.t cất đi bữa sau ăn, tiện thể khích lệ con gái lớn: "Thế nên con làm chị cũng phải cố gắng phấn đấu lên!"

Trương Thu Nhã chưa từng gặp bà chủ Ninh, nhưng một người phụ nữ có thể làm ra những món điểm tâm ngon tuyệt đỉnh, lại có khả năng trở thành thần tượng của em gái cô, chắc chắn phải là một người cực kỳ xuất sắc. Cô nhanh ch.óng xốc lại tinh thần. Dù sao thì đứng trước một người phụ nữ ưu tú như vậy, cô có ghen tị đến nổ đom đóm mắt cũng chẳng giải quyết được gì.

Nhưng cô có thể làm việc thật chăm chỉ. Bằng sự nỗ lực của bản thân, cô sẽ đạt được thành tựu xuất sắc trong công việc, không chỉ làm gương cho em gái, mà còn hy vọng trở thành một người phụ nữ kiệt xuất như bà chủ Ninh, trở thành hình mẫu lý tưởng cho những người khác.

Không hiểu sao, dòng m.á.u trong l.ồ.ng n.g.ự.c Trương Thu Nhã cứ sục sôi. Giữa mùa đông giá rét, cả người cô bỗng nóng hầm hập, tràn đầy sinh lực như vừa được tiêm một liều doping. Một khúc mắc trong công việc trước giờ tan làm bỗng chốc được tháo gỡ. Cô bật dậy chạy vội vào phòng ngủ: "Mẹ ơi, khi nào ăn tối thì mẹ gọi con nhé, con có việc hệ trọng cần giải quyết ngay đây!"

Mẹ Trương nhìn thấy sự thay đổi tích cực trên nét mặt con gái lớn, mỉm cười mãn nguyện. Thời đại mới đến rồi, bà cũng không mong con cái mình cứ mãi ôm khư khư tư tưởng "bát cơm sắt" lỗi thời. Mỗi thời kỳ phải có một mục tiêu phấn đấu khác nhau, có như vậy mới "Sống đến già, học đến già" được.

——

Bệnh viện Huyện

Từ Úy Lâm đang đi buồng bệnh cùng các bác sĩ khoa Ngoại như thường lệ. Vừa bước vào một phòng bệnh, anh đã thấy một người đàn ông giơ cao cánh tay, xung quanh là một đám người bu kín. Họ không mặc quần áo bệnh nhân, có lẽ là người nhà đến thăm bệnh.

Anh đưa mắt nhìn quanh các giường bệnh. Bệnh nhân nằm trên giường đang chăm chú theo dõi đám đông ở giữa phòng như đang xem một vở kịch thú vị.

"Mọi người nghe tôi nói này! Tôi chỉ có hai thẻ 'Ngọc' thôi. Tôi giữ lại một thẻ, chỉ nhượng lại được một thẻ. Bây giờ thế này nhé, tôi chọn bừa một người, ai không được thì cũng đừng giận. Mọi người có thể tự trao đổi với nhau. Đông người thế này, kiểu gì chả đổi được thẻ ưng ý. Đến cuối cùng, ai cũng sẽ thu thập đủ bộ thẻ thôi!"

Anh ta vừa dứt lời, Từ Úy Lâm thấy những người xung quanh vẫn thi nhau giơ tay, đưa tấm thẻ của mình cho anh ta và tranh nhau nói: "Đổi cho tôi đi! Tôi có hai thẻ 'Thỏ' này!"

...

Thấy hai vị bác sĩ cứ đứng nhìn mọi chuyện với vẻ mặt lạnh tanh, một y tá đứng cạnh không nhịn được giải thích: "Bọn họ đang đổi thẻ cho nhau đấy ạ!"

"Đổi thẻ?" Bác sĩ khoa Ngoại ngạc nhiên, "Thẻ gì vậy?"

"Nghe nói là chương trình mừng năm mới của Tiệm bánh Ninh Ký. Cứ mua điểm tâm là được tặng một thẻ chữ. Khách hàng phải gom đủ 4 chữ 'Thỏ Ngọc Nghênh Tường' để ghép thành một câu chúc. Chắc họ đang lấy những thẻ bị trùng của mình đi đổi lấy thẻ khác. Đổi qua đổi lại, hai bên đều có được bộ thẻ không trùng nhau."

Bác sĩ khoa Ngoại nhướng mày: "Trò này cũng mới mẻ phết nhỉ. Bác sĩ Từ, cậu từng nghe chuyện này chưa?"

Từ Úy Lâm đút hai tay vào túi áo blouse, gật đầu: "Tôi cũng đang sưu tầm."

"Cậu cũng chơi trò này á? Vậy cậu nhớ phải giữ bí mật đấy. Nếu đám người kia mà biết, họ sẽ kéo ùn ùn đến văn phòng cậu đòi đổi thẻ cho xem. Nghĩ đến cảnh tượng đó thôi đã thấy sởn da gà rồi!"

Bác sĩ khoa Ngoại nhìn đám đông đang tranh giành nhau vì một tấm thẻ, thầm cảm thấy may mắn vì mình không hứng thú với trò này. Nếu không, một người chưa từng trúng thưởng bao giờ như ông chắc chắn sẽ chạy đôn chạy đáo khắp nơi để tìm người đổi thẻ!