Ninh Ngưng lúc này mới ngửi thấy mùi thức ăn thơm lừng, thơm quá!
Hôm nay cô mới lót dạ đúng một bữa, mùi thơm này vừa kích thích là cái bụng đã réo rắt đòi ăn.
"Dạ vâng, cháu ra ngoài ăn bữa cơm, tiện thể đi dạo quanh đây một chút ạ."
Thím lễ tân như thể đã đoán trước được: "Cháu gái à, chuyện của cháu tôi biết hết rồi. Người phụ nữ chiều nay đi cùng cháu đã kể hết với tôi. Cháu cũng là người đáng thương. Giờ trời tối nhanh, cháu lại lạ nước lạ cái, ra ngoài lỡ không tìm được đường về thì sao. Nghe tôi, cháu đừng ra ngoài ăn nữa. Cháu có hộp cơm không? Tôi nấu mì, cháu ăn tạm nhé!"
Ninh Ngưng nhìn ra ngoài cửa, dòng người ai nấy đều cúi gằm mặt rảo bước vội vã. Giờ mà ra ngoài tìm nhà trọ quả thực hơi phi thực tế. Nhưng không biết dì Hoàng đã kể với thím ấy bao nhiêu chuyện rồi nhỉ?
"Bao nhiêu tiền ạ?" Ninh Ngưng dè dặt hỏi.
"Chậc! Một bát mì thôi mà, không lấy tiền của cháu đâu. Cháu đã rơi vào hoàn cảnh này, sống khổ sở thế, tôi coi như làm việc thiện. Mà thôi, cháu cũng khỏi cần đi lấy hộp cơm làm gì. Tôi còn một cái hộp cơm dự phòng, nếu cháu không chê thì đem đi rửa sạch, lại đây tôi múc cho một bát."
Giọng điệu đầy vẻ xót thương.
Ban đầu Ninh Ngưng định từ chối, nhưng lại nghĩ thím ấy là lễ tân nhà khách, tiếp xúc với nhiều người, chắc chắn quen biết rộng, nói không chừng lại biết chỗ nào có nhà trọ phù hợp cho thuê.
Cô nhận lấy hộp cơm, cất giọng: "Cảm ơn bà chủ ạ!"
Thím lễ tân vô cùng vui vẻ: "Cháu cứ gọi tôi là thím Phạm được rồi, bà chủ gì chứ, tôi cũng chỉ là người làm thuê thôi."
Nói rồi, thím nhấc phích nước nóng rót một ít nước sôi cho Ninh Ngưng: "Tráng qua nước sôi là được rồi, tôi rửa sạch sẽ lắm."
Ninh Ngưng vâng dạ một tiếng, bưng hộp cơm ra ngoài cửa, cẩn thận tráng qua từng ngóc ngách.
Thím Phạm múc cho cô một bát mì, lại gắp thêm chút dưa muối: "Ăn đi cháu, ăn cho no, ngủ một giấc thật ngon, đừng nghĩ đến những chuyện buồn phiền nữa nhé!"
"Cảm ơn thím Phạm ạ."
Ninh Ngưng kéo ghế ngồi xuống cạnh thím Phạm. Dưới chân là một cái bếp lò nhỏ, mặt nồi bên trên đã được thím Phạm nhấc ra, thay bằng một cái ấm đun nước. Những vệt nước đọng trên bề mặt ấm, dưới sức nóng hầm hập của đáy ấm, đang dần bốc hơi khô cong. Thỉnh thoảng còn vọng lại tiếng xèo xèo của những giọt nước đọng trên nắp ấm nhỏ xuống hòn than hồng rực đỏ.
Giây phút này, thật sự ngập tràn hơi thở của cuộc sống.
Ninh Ngưng húp một ngụm mì, hương vị thân thuộc của gia đình. Sợi mì có lẽ vì ngâm nước hơi lâu nên rất dễ đứt đoạn, nhưng cô vẫn ăn hết ngụm này đến ngụm khác.
Đói là thật, và sự xúc động cũng là thật.
Nếu nguyên chủ gặp được những người tốt bụng như thế này trước khi qua đời, có lẽ cô ấy đã không chọn con đường tự kết liễu đời mình.
"Cháu gái, cháu tính toán sao cho những ngày tháng sau này?" Đợi Ninh Ngưng rửa xong hộp cơm, thím Phạm lại quay về quầy lễ tân, bắt đầu hỏi han chuyện trò với cô.
Tốc độ ăn mì của Ninh Ngưng chậm lại đôi chút: "Thím Phạm, cháu nghĩ thím quen biết nhiều, lại thạo đường ngang ngõ tắt quanh đây. Thím có thể giúp cháu nghe ngóng xem xung quanh đây có chỗ nào cho thuê nhà tầng một có kèm sân không ạ."
"Tầng một lại còn có sân, thế chẳng phải là nhà nguyên căn rồi sao? Cháu ở một mình trong căn nhà lớn thế làm gì?" Thím Phạm có chút tò mò.
"Không giấu gì thím, cháu định làm buôn bán nhỏ. Về quê thì không đời nào cháu về rồi. Cháu phải tính kế cho tương lai, ít ra cũng phải tìm cách mà kiếm sống chứ ạ."
"Ồ? Cháu định buôn bán mặt hàng gì?" Thím Phạm tỏ vẻ hứng thú. Chính sách quốc gia giờ đã cởi mở hơn, những người lui tới nhà khách này ngoài nhân viên thu mua thì cũng là dân buôn bán.
"Chắc là làm các loại điểm tâm gì đó ạ." Ninh Ngưng cũng không định giấu giếm. Dù sao người ta cũng giúp mình tìm nhà, không thể để họ mang tiếng chứa chấp thành phần bất hảo được.
Thím Phạm ngạc nhiên kêu lên: "Cháu còn biết làm điểm tâm cơ à? Thật không ngờ cháu lại có tài đến vậy. Nhưng cháu tìm đúng người rồi đấy, cái huyện thành này làm gì có chỗ nào mà tôi không rành. Cháu là hộ khẩu nông thôn phải không?"
Ninh Ngưng gật đầu, nhớ lại thông báo mình đọc được lúc làm thủ tục ly hôn hôm nay, cô lại lắc đầu: "Hiện tại thì đúng là vậy, nhưng có lẽ vài ngày nữa thì không phải nữa đâu ạ!"
Thím Phạm lướt mắt đ.á.n.h giá Ninh Ngưng từ đầu đến chân. Con bé này đâu có vẻ gì là khờ khạo, chất phác như người đàn bà kia nói chiều nay. Ngược lại, bà còn cảm nhận được sự lanh lợi toát ra từ cô. Nhưng cũng có thể là do cú sốc ly hôn khiến con người ta thay đổi ngoạn mục, điều này cũng không phải là không thể.