Phong thư khá dày, không biết bên trong chứa những gì.

"Chị Ninh ơi, chị cứ vào xem thư đi, chỗ này không còn nhiều bánh, một mình em lo được!" Đây là lần đầu tiên Lý Tiểu Chanh thấy có người gửi thư cho bà chủ Ninh. Bình thường mỗi khi nhận được thư, cô đều nóng lòng bóc ra xem ngay, chắc bà chủ Ninh cũng thế!

"Không cần đâu, cứ bán xong bánh đã!"

Ninh Ngưng đáp, đặt lá thư sang một bên và tiếp tục phục vụ khách hàng.

Lý Tiểu Chanh liếc nhìn lá thư, thầm nể phục sự kiềm chế của bà chủ Ninh. Đỉnh thật đấy!

"Sáng nay bước ra cửa là tôi đã dẫm phải cứt ch.ó. Mọi người bảo tôi hôm nay chắc chắn trúng quả đậm. Nếu cái 'quả đậm' ấy là mua được hộp Bánh hoa đào cuối cùng này, thì tôi cũng cam lòng!"

Vị khách vừa bước vào cửa, nhìn thấy hộp Bánh hoa đào duy nhất còn lại trên quầy, cười tươi rói để lộ hàm răng trắng ởn.

Lý Tiểu Chanh nghe vậy, bật cười khúc khích, gói hộp Bánh hoa đào lại cho anh ta.

Ngay khi Lý Tiểu Chanh chuẩn bị bỏ tấm thẻ Phúc vào, người đàn ông vội lên tiếng ngăn lại: "Cô đồng chí ơi, từ từ đã. Tôi có một thỉnh cầu hơi vô lý một chút! Mong cô đồng ý!"

Lý Tiểu Chanh theo phản xạ quay sang nhìn Ninh Ngưng: "Chị Ninh!"

Ninh Ngưng nhìn nam thanh niên để kiểu đầu đinh. Vẻ mặt anh ta hiện rõ sự phấn khích tột độ.

Thấy bà chủ Ninh nhìn mình, anh ta vội giải thích: "Chuyện là thế này. Tôi muốn hỏi xem hôm nay tôi có thể tự tay bốc tấm thẻ này được không? Dù sao đâu phải ai cũng ra đường dẫm phải cứt ch.ó và mua được hộp Bánh hoa đào cuối cùng đâu! Nhỡ đâu tôi tự bốc lại trúng được tấm thẻ khác thì sao!"

Nói xong, anh ta kiễng chân lên xuống, ánh mắt đầy mong đợi hướng về phía bà chủ Ninh.

Ninh Ngưng liếc nhìn Tiểu Chanh, ra hiệu cho cô mang hộp thẻ lên, rồi nói: "Nói trước nhé, bốc trúng thẻ nào lấy thẻ nấy, cấm đổi lại đấy."

"Bà chủ cứ yên tâm, tôi hứa danh dự không đổi đâu!" Thường Nhạc cười rạng rỡ, xoa hai tay vào nhau đầy hào hứng. Đôi mắt anh ta sáng rực, dán c.h.ặ.t vào chiếc hộp mà Lý Tiểu Chanh đang bưng lên.

Biểu cảm của anh ta khiến Lý Tiểu Chanh không nhịn được cười. Nhưng vì đang trong giờ làm việc nên cô đành cố kìm nén, không cười thành tiếng. Cơ mà cái anh chàng này hài hước thật đấy!

Mặt hộp vừa được mở ra, Thường Nhạc đã đặt tay lên phía trên, di chuyển chậm rãi từ trái sang phải.

Lý Tiểu Chanh tò mò: "Anh đang làm gì thế?"

Thường Nhạc vội đưa ngón tay trỏ lên miệng suỵt một tiếng: "Suỵt!"

Lý Tiểu Chanh lập tức im bặt, thậm chí còn cố thở thật khẽ khàng, mắt không chớp nhìn chằm chằm xem anh ta định giở trò gì.

Ai ngờ, sau một vòng "múa may" trên không trung, anh ta chỉ đơn giản rút một tấm thẻ ra từ trong hộp, rồi chìa ra trước mặt Lý Tiểu Chanh: "Cô có thể nói cho tôi biết chữ trên thẻ là gì không?"

Lý Tiểu Chanh ngớ người mất một giây: "Không cần giữ im lặng nữa à? Chữ trên này là chữ 'Trình'!"

Nghe thấy chữ 'Trình', khóe miệng Thường Nhạc không thể kiểm soát được mà cong v.út lên. Anh ta reo lên sung sướng: "Đúng là số đỏ như dẫm phải cứt ch.ó mà! Tôi đã có thẻ 'Thỏ Ngọc' rồi, giờ thêm thẻ 'Trình' nữa là ba thẻ. Chỉ còn thiếu mỗi chữ 'Tường' nữa thôi!"

Ninh Ngưng đang dọn dẹp đồ đạc gần đó nghe vậy liền gửi lời chúc mừng chân thành: "Vậy chúc anh sớm thu thập đủ bộ nhé!"

"Cảm ơn bà chủ!" Thường Nhạc lại nở nụ cười khoe trọn hàm răng trắng. Sau khi thanh toán tiền, anh ta xách túi Bánh hoa đào bước ra khỏi cửa.

Vừa bước ra khỏi tiệm, anh ta đã giơ cao chiếc túi điểm tâm lên, đắc ý khoe khoang: "Đây là suất Bánh hoa đào cuối cùng rồi nhé, bên trong hết nhẵn rồi!"

Nghe thấy giọng anh ta, cộng thêm nụ cười tươi rói nhìn từ góc nghiêng, Lý Tiểu Chanh không khỏi thì thầm với Ninh Ngưng: "Chị Ninh ơi, cái anh chàng này hài hước thật đấy. Vừa nãy lúc nhìn thấy mấy tấm thẻ, mắt anh ta sáng rực lên, trông y hệt cún con nhìn thấy khúc xương vậy! Buồn cười c.h.ế.t đi được."

Ninh Ngưng cũng bật cười khúc khích: "Chị nghĩ sau này chắc anh ta sẽ coi chuyện dẫm phải cứt ch.ó là điềm may mắn mất!"

Lý Tiểu Chanh tưởng tượng ra cảnh đó, không kìm được mà bật cười thành tiếng.

Thực ra, đôi lúc những câu nói của chị Ninh cũng rất hài hước và dí dỏm.

Ví dụ như, cứ mỗi khi kết thúc giờ bán hàng buổi chiều, cô lại thấy động tác của chị Ninh nhanh nhẹn hẳn lên, đi lại như gió bay.

Có lần cô thắc mắc, chị Ninh liền đáp ngay một câu: "Tan ca không tích cực, tư tưởng có vấn đề!"

Câu nói này hoàn toàn đi ngược lại với những giáo lý tư tưởng mà cô được nhồi nhét từ bé. Bị cô gặng hỏi, chị Ninh mới giải thích: "Câu này có nghĩa là dù đi làm hay tan ca thì cũng phải giữ một thái độ tích cực, vui vẻ. Phải đối xử công bằng với cả hai việc đó, và chú trọng đến sự cân bằng giữa làm việc và nghỉ ngơi!"

Chương 193 - Mở Tiệm Điểm Tâm Trong Truyện Niên Đại - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia