Ninh Ngưng vội vàng ngắt lời anh ta: "Không phải đâu, tôi không lo chuyện đó. Tôi chỉ hỏi thăm tình hình chút thôi. Cảm ơn anh nhé Chủ nhiệm Dương, anh sắp tan làm rồi phải không, tôi không làm mất thời gian của anh nữa! Chúng ta nói chuyện sau nhé!"
...
Cúp máy, Ninh Ngưng đăm chiêu suy nghĩ. Nghe lời kể của Chủ nhiệm Dương, vị Xưởng trưởng Chu Căn Sinh này có vẻ là người làm việc rất thực tế, có thể thử tiếp cận xem sao.
"Gọi xong rồi à?"
Từ Úy Lâm vươn tay gõ nhẹ lên mặt bàn.
Ninh Ngưng vội vàng thu hồi lại những suy nghĩ miên man, mỉm cười với Từ Úy Lâm: "Vâng, xong rồi ạ. Cảm ơn bác sĩ Từ nhiều nhé!"
Từ Úy Lâm trả lại điện thoại cho y tá, rồi quay sang nhìn Ninh Ngưng.
"Đừng khách sáo. Nhưng nếu cô cứ khăng khăng muốn cảm ơn, tôi có thể hỏi cô một câu được không?"
Ninh Ngưng ngớ người một chút, rồi nhìn anh với vẻ bối rối: "Câu hỏi gì vậy ạ?"
Từ Úy Lâm liếc nhìn vào trong quầy y tá, thấy các y tá khác cũng đang dán mắt vào mình, anh hắng giọng, nói với Ninh Ngưng: "Đi theo tôi."
Ninh Ngưng tò mò theo chân Từ Úy Lâm ra khỏi Bệnh viện Huyện. Nhìn thấy trạm xe buýt đang gần kề, cô chợt nhớ đến cảnh hai người từng trò chuyện ở đây, đúng lúc đèn đường bật sáng.
Người đi trước bỗng dưng dừng lại, may mà Ninh Ngưng không bám quá sát, nếu không chắc chắn cô đã tông sầm vào lưng anh.
"Sao thế bác sĩ Từ?"
Từ Úy Lâm hơi nheo mắt, quay người cúi đầu nhìn Ninh Ngưng. Lần này không có bậc thềm để cô "ăn gian" chiều cao, Ninh Ngưng hoàn toàn cảm nhận được sự áp đảo từ vóc dáng cao lớn của anh.
Hơn nữa, ánh mắt anh nhìn cô lúc này khiến Ninh Ngưng có cảm giác như mình đang nợ anh một món đồ gì đó, nhưng rõ ràng là không phải vậy...
"Bác sĩ Từ?"
"Bánh nếp đậu đỏ ấy, sao sau này cô không làm để bán nữa?"
Hả? Bánh nếp đậu đỏ á?
Ninh Ngưng chớp chớp mắt theo phản xạ.
Nói ra câu đó xong, tai Từ Úy Lâm bỗng nóng ran lên. Anh cố gắng biện bạch: "Cô đừng nghĩ nhiều, tôi chỉ tò mò thôi. Món đó chắc cũng ngon lắm!"
Ninh Ngưng vờ như không thấy đôi tai đang đỏ ửng của anh. Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy biểu cảm này của anh, trông đáng yêu lạ lùng.
"Bánh nếp đậu đỏ ấy à. Loại bánh đó không bảo quản được lâu, phải ăn hết ngay trong ngày làm. Hơn nữa, đang là mùa đông nên bánh sẽ cứng lại nhanh hơn. Tôi sợ bán không chạy nên không làm nữa."
Hóa ra là vậy, Từ Úy Lâm gật gù: "Ra là thế."
"Bác sĩ Từ muốn ăn ạ?" Ninh Ngưng chắp hai tay ra sau lưng, hơi rướn người về phía trước, nghiêng đầu nhìn anh.
Từ Úy Lâm nhìn đôi mắt long lanh như mắt mèo của cô ánh lên nét tinh nghịch, anh không nhịn được bật cười, thẳng thắn thừa nhận: "Đúng vậy, muốn ăn nhưng lại không mua được."
Ninh Ngưng hơi sững người. Vốn dĩ cô chỉ định trêu anh một chút, không ngờ anh lại thừa nhận nhanh đến vậy, khiến cô có phần bối rối.
"Tôi nói đùa thôi, bà chủ Ninh đừng để bụng nhé!"
Đúng lúc đó, một tiếng "Tách" vang lên. Ninh Ngưng cảm thấy một luồng ánh sáng ch.ói lòa trước mắt. Cô nhắm nghiền mắt lại theo phản xạ. Khi mở ra, vạn vật xung quanh đã được bao phủ bởi ánh đèn đường vàng vọt, ấm áp.
"Đèn đường lại bật sáng rồi." Cô thở phào nhẹ nhõm, nở nụ cười rạng rỡ. Đèn đường bật sáng thật đúng lúc!
Từ Úy Lâm giả vờ không nhận ra cô đang cố tình lảng tránh chủ đề. Anh cũng ngước nhìn ánh đèn đường, ừ một tiếng, rồi cúi xuống xem đồng hồ: "Chắc cũng đến giờ cơm tối của cô rồi. Hẹn dịp khác trò chuyện tiếp nhé?"
Ninh Ngưng vội vàng gật đầu: "Vâng!" Cô ngoái đầu nhìn lại, vừa vặn thấy chiếc xe buýt số 28 mà Từ Úy Lâm từng bắt lần trước đang trờ tới. "Bác sĩ Từ, xe đến rồi kìa!"
Thấy chiếc xe buýt còn cách hẳn một ngã tư, Từ Úy Lâm không khỏi tán thưởng: "Mắt cô tinh thật đấy!"
Ninh Ngưng nhận ra ý cười trong lời nói của anh, cô quay mặt đi hắng giọng.
"Trời hanh vật khô vào mùa đông rất dễ gây bốc hỏa trong người. Cô nhớ uống nhiều nước, hoặc hầm thêm các loại nước mát, canh bổ dưỡng để uống nhé. Lê chưng đường phèn, chè hạt sen mộc nhĩ tuyết đều rất tốt. Hôm nào tôi sẽ chép lại công thức cho cô, lúc rảnh rỗi cô có thể tự nấu."
Dù đã tan làm, anh vẫn không quên dặn dò bệnh nhân.
"Vâng, cảm ơn bác sĩ Từ."
Từ Úy Lâm im lặng hai giây. Nhìn chiếc xe buýt đang tiến ngày một gần đến trạm, anh điềm đạm lên tiếng: "Vậy để đáp lễ, cô có thể chia sẻ công thức làm Bánh nếp đậu đỏ cho tôi được không?"
Hả? Ninh Ngưng tưởng mình nghe nhầm.
Cô quay phắt lại nhìn Từ Úy Lâm, đúng lúc anh cũng đang nhìn cô. Hai người nhìn thẳng vào mắt nhau. Lần này Ninh Ngưng nhìn rất rõ, đôi mắt hoa đào kia tràn ngập sự nghiêm túc, tuyệt đối không có vẻ gì là đang đùa cợt.