Lúc đó, bạn học nam xung quanh anh cũng thường viết thư tình cho những cô gái họ thầm thương trộm nhớ. Anh chưa từng nghĩ đến chuyện đó. Bởi anh biết mình không xứng đáng, không có thời gian và tâm trí cho những việc như vậy. Anh phải tập trung hoàn thành chương trình đại học, tìm một công việc tốt. Sau khi đi làm, anh chỉ mong nhanh ch.óng nắm bắt kỹ năng để được chuyển chính thức, chứ không hề có tư tưởng về chuyện yêu đương.

Nhưng giờ phút này, nhìn người nữ đồng chí đang chầm chậm bước về phía mình, Lý Dương phải thừa nhận, những chữ tiếng Anh trong cuốn từ điển kia, anh không thể nào nhét vào đầu được nữa.

"Dục bả Tây Hồ tỉ Tây Tử, Đạm trang nùng mạt tổng tương nghi." (Muốn đem Tây Hồ so với Tây Thi, Trang điểm nhạt hay đậm đều phù hợp).

"Khả viễn quan nhi bất khả trác ngoạn yên" (Chỉ có thể ngắm từ xa chứ không thể mạo phạm).

Có lẽ những câu thơ này sinh ra là để miêu tả những cô gái mang vẻ đẹp thanh tao, thoát tục như cô.

Khi cô lướt qua, Lý Dương dường như ngửi thấy một mùi hương ngọt ngào, thoang thoảng giống như mùi điểm tâm trong không khí, nhưng dường như lại có chút khác biệt.

"Bà chủ Ninh, chính là tên này! Hắn bán vị trí xếp hàng với giá 3 đồng một chỗ. Không biết đằng trước còn bao nhiêu đồng bọn của hắn nữa. Cứ cái đà kiếm tiền kiểu này thì quả thực là quá thất đức!"

Hóa ra cô ấy chính là bà chủ Tiệm bánh Ninh Ký?

Trẻ tuổi đến vậy sao?

Ninh Ngưng nhìn về phía gã đàn ông kia. Vừa bắt gặp ánh mắt của cô, gã lập tức lộ vẻ chột dạ.

"Bà chủ Ninh, cô đừng nghe hắn ăn nói xằng bậy! Làm gì có chuyện bán chỗ, làm gì có chuyện 3 đồng. Hoàn toàn là bịa đặt! Bà chủ Ninh à, có bao nhiêu người đang chầu chực chờ mua bánh của cô kìa. Tôi nghĩ cô nên mau ch.óng quay lại tiệm làm bánh đi, thế mới không phụ lòng những người đang đứng đợi ngoài này! Mọi người thấy đúng không!"

Gã ta đinh ninh rằng với câu nói đó, những người đang xếp hàng sẽ hùa theo bênh vực mình. Nào ngờ, phản ứng của họ lại đi ngược hoàn toàn với dự đoán!

"Anh còn già mồm à! Chúng tôi nghe rõ mồn một. Vừa nãy anh còn gạ gẫm cậu thanh niên cầm cuốn sách kia cơ mà. Anh bảo anh có người xếp hàng sẵn ở trên, 3 đồng một chỗ, đảm bảo sáng nay mua được bánh! Bà chủ Ninh ơi! Tôi nói thật đấy, không tin cô cứ hỏi cậu thanh niên kia xem!"

"Tôi cũng nghe thấy! Tôi có thể làm chứng!"

"Tôi cũng vậy! Bà chủ Ninh, tôi có thể làm chứng!"

Ninh Ngưng đưa mắt nhìn người thanh niên. Trên tay anh là một cuốn sách nhỏ cỡ lòng bàn tay, bên trong chi chít những dòng ghi chú bằng nhiều màu mực khác nhau. Nhìn qua là biết đây là một sinh viên chăm chỉ, cần mẫn.

Cô mỉm cười với anh, hỏi: "Mọi người nói có đúng không? Hắn ta có nói vậy với anh không?"

Lý Dương nhìn khuôn mặt bừng sáng sinh khí của cô khi cười, bỗng chốc không biết nên trả lời thế nào. Bàn tay anh vô thức siết c.h.ặ.t cuốn sách, vành tai cũng ửng đỏ.

Ninh Ngưng tưởng anh bị nhiều người chú ý nên đ.â.m ra căng thẳng, vả lại cũng sợ nếu nói ra sẽ bị kẻ xấu trả thù. Vì thế, cô nhẹ nhàng trấn an: "Anh đừng sợ, cứ mạnh dạn nói ra. Tôi là chủ Tiệm Ninh Ký. Anh đến tiệm tôi mua đồ mà gặp phải chuyện như vậy, tôi có trách nhiệm phải giải quyết."

Nghe vậy, Lý Dương vội vàng lắc đầu.

Tên kia thấy anh lắc đầu, liền lớn tiếng la lên: "Thấy chưa! Cậu ta lắc đầu rồi kìa! Các người rảnh rỗi sinh nông nổi đi vu oan cho tôi. Cả bà chủ Ninh nữa, sao cô dễ tin người thế, tai mềm quá đấy! Thôi thôi, tôi chẳng thèm chấp các người nữa. Tôi cũng chẳng mua bánh nữa, đi đây!"

"Không phải! Tôi lắc đầu là ý bảo tôi không sợ. Bà chủ Ninh, hắn ta đúng là đã nói như vậy!" Lý Dương thấy có người hiểu lầm, vội vàng giải thích rõ ràng.

Những người xung quanh thấy tên kia định bỏ chạy, lập tức quây lại giữ hắn.

"Làm gì thế! Các người làm gì thế! Thằng nhãi kia lúc thì lắc đầu, lúc thì gật đầu, lời nói của nó làm gì có chút đáng tin nào. Tôi thấy rõ ràng nó đọc sách đến mụ mẫm cả đầu rồi, đầu óc không bình thường, lời nói không thể tin được! Các người mau buông tôi ra!"

Gã đàn ông gào thét, hệt như một con chuột bị nhốt trong l.ồ.ng đang hoảng loạn tìm lối thoát.

Ninh Ngưng mỉm cười gật đầu với Lý Dương: "Cảm ơn anh."

Sau đó, cô quay sang nhìn gã đàn ông với vẻ mặt lạnh lùng: "Là anh tự khai xem trong hàng ngũ này còn bao nhiêu đồng bọn, hay là đợi tôi báo công an đến tra khảo?"

"Báo công an? Bà chủ Ninh, cô dám báo công an bắt khách hàng của mình sao? Thế này thì sau này ai dám bén mảng đến tiệm của cô mua đồ nữa?" Tên kia nghe Ninh Ngưng dọa báo công an, trợn trừng mắt không tin nổi. Có chút chuyện cỏn con này mà cũng lôi công an ra dọa, tưởng hắn dễ bị hù lắm chắc!

Chương 215 - Mở Tiệm Điểm Tâm Trong Truyện Niên Đại - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia