Trong bụng Lý Tiểu Chanh chắc mẩm, theo như cô hiểu về chị Ninh, chắc chắn chị ấy đã có sẵn đối sách rồi.
Khoan đã!
"Chị Ninh, nếu em nghe không lầm, vừa rồi chị bảo là cứ mặc kệ ông ta?"
Ninh Ngưng gật đầu: "Em cứ ăn từ từ, đồ nếp phải nhai kỹ mới dễ tiêu hóa!"
Lý Tiểu Chanh bưng bát, hậm hực nói: "Sao có thể mặc kệ ông ta được? Rõ ràng biết Ninh Ký đang bán bánh trôi bảy màu, ông ta lại vác sạp đến bày chình ình ở đây, thế không phải là công khai đến cướp khách sao?"
Ninh Ngưng cầm một viên bột nếp nhỏ màu tím lên, nhanh tay cán mỏng thành hình tròn: "Được rồi, lát nữa em đóng gói mấy túi này lại, mình mang ra ngoài bán giống hôm qua. Hôm nay em lo phần bán hàng chính, chị ở trong này nặn bánh."
Dứt lời, đợi vài giây vẫn không thấy phản hồi, Ninh Ngưng ngẩng lên thì thấy con bé đang bĩu môi nhìn mình.
Được rồi!
Ninh Ngưng phủi bớt bột trên tay, đứng dậy vươn vai, vận động xoay khớp cổ vai gáy vài cái.
"Chúng ta là người làm điểm tâm, bánh trôi bảy màu chỉ là mặt hàng bán giới hạn vào dịp tết Nguyên Tiêu thôi. Bán thêm vài ngày nữa là chúng ta nghỉ bán. Ông ta thì khác, cả nhà ông ta từ lớn đến bé đều trông cậy vào nghề này để kiếm sống. Chỉ cần ông ta không quá quắt, chúng ta không cần thiết phải so đo chuyện này với ông ta làm gì."
Lý Tiểu Chanh l.i.ế.m môi, hóa ra chị Ninh lại nghĩ như vậy. Cô đúng là chưa hề nghĩ đến tầng sâu xa này.
Nhưng nói thật, nếu cửa tiệm này là của cô, chắc chắn cô không thể độ lượng đến thế được.
Thấy chị Ninh đã ngồi xuống nặn bánh tiếp, Lý Tiểu Chanh lặng lẽ tăng tốc ăn bánh trôi, phải mau ch.óng nhập cuộc thôi.
Chẳng mấy chốc đã đến giờ tiệm Ninh Ký mở cửa bán hàng, số người xếp hàng bên ngoài cũng ngày một đông hơn.
Những người đến sau thấy trước cửa tiệm Ninh Ký có thêm một sạp hàng rong cũng bán bánh trôi, ban đầu còn tưởng tiệm Ninh Ký mở thêm một sạp nữa, đang định mừng thầm thì nghe người khác xì xào mới biết sạp hàng này là đến để cướp khách.
Kẻ nào mà to gan thế, dám tranh giành mối làm ăn với tiệm Ninh Ký cơ chứ?
"Tay nghề tổ tông truyền lại, bánh trôi vừa trắng vừa to đây! Hàng thật giá thật, cửa hiệu lâu đời chính hiệu đây!"
Những lời xì xào bàn tán của đám đông, Trình Đức Phát đều thu hết vào tai, nhưng ông ta chỉ biết ngậm bồ hòn làm ngọt, đến lúc tức nghẹn không chịu nổi thì đành hắng giọng rao to mấy tiếng. Sống quá nửa đời người, chưa có dịp tết Nguyên Tiêu nào ông ta lại thấy uất ức đến nhường này.
Những người sống quanh khu này, cứ từ tờ mờ sáng đã kéo đến tìm cửa hàng ông ta để mua trước bánh trôi. Cứ mỗi bận bán bánh, bao nhiêu người vây quanh ông ta, bán cho ai không bán cho ai, ai được mua trước mua sau, tất cả đều do một câu nói của ông ta quyết định. Ai mà chẳng phải nể mặt ông ta vài phần?
Ngay cả khi tết Nguyên Tiêu đã qua, ông ta đi bán rượu nếp, rượu gạo, cũng chưa từng bị người khác chỉ trỏ soi mói thế này bao giờ.
"Tôi nói này, ông mau tìm chỗ khác mà bán đi. Ông đứng đây cũng lâu rồi, có bán được viên bánh trôi nào không? Lát nữa Ninh Ký mở cửa, ông lại càng không bán được đâu. Tôi khuyên ông nên nhanh ch.óng chuyển địa điểm đi, chứ ôm ngần ấy bánh trôi mà hôm nay ế ẩm thì tiếc đứt ruột đấy!"
"Đúng rồi đấy, ông đi bây giờ thì mọi người đều giữ được thể diện cho nhau!"
Có người tốt bụng khuyên nhủ, nhưng Trình Đức Phát cứ coi như điếc, tiếp tục rao lớn:
"Ông già nhà các người từng ăn, cụ nội các người từng ăn, mười tám đời tổ tông nhà các người đều từng ăn bánh trôi trắng đây!"
Thấy ông ta cố chấp đến vậy, mọi người đều lắc đầu ngao ngán, chẳng buồn khuyên can thêm nữa. Chắc là không để ông ta tận mắt thấy quan tài thì ông ta sẽ không đổ lệ.
Đúng lúc này, cửa tiệm Ninh Ký mở ra. Vừa thấy bà chủ Ninh bước ra, mọi người theo bản năng đồng loạt ngoái nhìn Trình Đức Phát.
Tiếng rao của Trình Đức Phát im bặt. Ông ta nhìn người phụ nữ vừa bước ra từ tiệm Ninh Ký, tâm trạng rối bời khó tả.
"Bà chủ Ninh, cuối cùng cô cũng mở cửa rồi!"
Ninh Ngưng dửng dưng phớt lờ ánh mắt chẳng mấy thiện ý từ phía bên phải. Cô mỉm cười xếp kệ gỗ ra: "Đã dặn trời lạnh không cần ra xếp hàng sớm quá, mọi người cứ không chịu nghe. Chắc là vẫn chưa thấy rét."
Nói xong, cô quay sang đám đông: "Hôm nay tiệm chỉ bán bánh trôi bảy màu, mỗi người được mua tối đa hai cân, bán đến khi nào hết thì thôi. Mọi người chuẩn bị sẵn tiền lẻ nhé, chúng tôi sẽ cố gắng thao tác nhanh nhất có thể."
Nghe thấy quy định giới hạn hai cân, phần lớn người mua đều không khỏi than vãn.
"Bà chủ Ninh, hai cân ít quá không đủ đâu!"
"Đúng đấy bà chủ Ninh, tôi bét nhất phải cần ba cân mới đủ!"