Ninh Ngưng vội vàng ngăn lại: "Đừng mà, vừa chân thì cứ đi đi, đẹp lắm. Tiệm của tôi chẳng cần ai trông đâu, thứ đáng giá nhất là bản thân tôi rồi. Đi chơi cùng mọi người cho khuây khỏa, từ ngày mai muốn đi chơi cũng phải đếm ngày đấy."
Nói xong, cô nhìn đồng hồ: "Thôi, cũng đến giờ rồi, chúng ta xuất phát nhanh thôi, kẻo Tiểu Quả Cam đến sớm lại phải đợi."
Ra khỏi cửa, Ninh Ngưng thấy trời vẫn hơi se lạnh, liền lấy chiếc khăn quàng vắt trên tay ra quàng quanh cổ.
Từ khóe mắt, Từ Úy Lâm nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay của cô vùi một nửa vào trong chiếc khăn quàng, chỉ lộ ra đôi mắt đen trắng rõ ràng, đang đảo quanh ngó nghiêng.
Một tia dịu dàng lóe lên nơi đáy mắt anh, anh tiếp tục duy trì tốc độ bước đi chậm hơn cô nửa bước.
Buổi tối, trên xe buýt ít người hơn hẳn ban ngày. Họ ngồi ở dãy ghế cuối cùng. Nghĩ đến việc lát nữa sẽ được đi chợ đêm, tâm trạng Ninh Ngưng rất thoải mái.
"Bà chủ Ninh, chị đang ngâm nga bài gì thế ạ? Nghe hay quá." Triệu Tiểu Vũ như bị tâm trạng vui vẻ của Ninh Ngưng lây nhiễm, hiếm khi thấy cô bé thư giãn như vậy.
Nghe vậy, Từ Úy Lâm cũng nhìn về phía Ninh Ngưng.
Bị hai người họ nhìn chằm chằm, Ninh Ngưng hơi ngớ người. Nãy giờ cô đang ngâm nga hát à? Chắc là vô thức hát thôi.
Cô bình tĩnh cười trừ lấp l.i.ế.m: "Tôi hát bừa thôi. Đây là đến đâu rồi nhỉ? Có phải sắp tới nơi rồi không?"
Từ Úy Lâm "ừ" một tiếng: "Sắp rồi."
"Không ngờ chợ đêm và vũ trường đều nằm ở khu phố Đông, xem ra phố Đông sầm uất thật đấy."
"Phố Đông là khu mới phát triển, hiện tại đúng là rất có tiềm năng."
Người nói vô tình, người nghe hữu ý. Nếu phố Đông thực sự phát triển tốt, lại được chính quyền hậu thuẫn, Ninh Ngưng lại nảy sinh ý định muốn mua đất.
Mặt bằng của Ninh Ký hiện tại vẫn là nhà đi thuê. Dù là kinh doanh hay tuyển nhân viên đều bị hạn chế rất nhiều. Trước đây cô không ngờ việc mở tiệm điểm tâm lại thuận lợi đến thế, còn định cứ từ từ từng bước một. Nhưng bây giờ, cô không muốn chỉ dậm chân tại chỗ với một cửa tiệm nhỏ nữa.
Ở thế giới thực, cửa tiệm lâu đời của gia đình cô là một tòa nhà ba tầng, bề ngoài mang phong cách cổ kính, cực kỳ có chiều sâu.
Ninh Ngưng cũng muốn xây dựng một tiệm điểm tâm vừa hoành tráng vừa mang đậm nét cổ truyền ở thế giới này.
Hai người bên cạnh đều nhận ra Ninh Ngưng đang chìm vào đăm chiêu. Đặc biệt là Từ Úy Lâm, anh nhìn đôi mắt Ninh Ngưng dán c.h.ặ.t vào một điểm nào đó vô định, dường như cô đang ở trạng thái xuất hồn.
Đôi môi anh bặm lại thành một đường thẳng tắp. Trong trạng thái này, quanh người cô toát ra một sự xa cách lạ thường, người ngoài không thể bước vào, và chính cô cũng không muốn thoát ra.
"Phía trước là trạm phố Đông..."
Tiếng thông báo điểm dừng dõng dạc của chị phụ xe kéo suy nghĩ của Ninh Ngưng trở về hiện tại. Cô mỉm cười nhìn Từ Úy Lâm: "Đến phố Đông rồi!"
Từ Úy Lâm nhìn thấy ý cười quen thuộc trong mắt Ninh Ngưng, lại nhớ đến trạng thái vừa rồi của cô, cuối cùng vẫn không hỏi gì, chỉ gật đầu "ừ" một tiếng với cô.
Ninh Ngưng háo hức nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh tượng sầm uất đập ngay vào mắt. Một con đường chính lớn, hai bên đường san sát các sạp hàng, tiếng rao của các chủ quán vang vọng từ xa.
"Tuyệt thật đấy!"
Trước kia, mỗi khi quay video mệt mỏi, cô rất thích mặc một chiếc áo thật rộng, đeo cặp kính cận dày cộp, để mặt mộc chạy ra phố ăn vặt gần khu nhà hoặc gần trường đại học, vừa đi dạo vừa ăn. Trong mắt cô, phố ăn vặt là nơi mang đậm hơi thở cuộc sống nhất.
Ninh Ngưng háo hức xuống xe thì nghe thấy tiếng Tiểu Quả Cam đang gọi mình.
"Chị Ninh, chị Ninh! Em ở đây!"
Tiểu Quả Cam vẫy tay rối rít. Đứng cạnh cô bé còn có một nam đồng chí. Thấy Ninh Ngưng nhìn sang, anh ta cũng mỉm cười chào.
"Để em giới thiệu một chút. Đây là anh trai em, Lý Vận Sinh. Anh, đây là bác sĩ Từ lừng danh, đây là đồng nghiệp mới của em, Triệu Tiểu Vũ. Và cuối cùng, đây chính là người sếp tốt mà ngày nào em cũng nhắc tới, chị Ninh. Mọi người làm quen nhé!"
Lý Vận Sinh là một chàng trai thật thà. Trước đây anh cũng chỉ nói được một hai câu với bà chủ Ninh khi tới mua điểm tâm. Từ ngày Lý Tiểu Chanh vào làm ở Ninh Ký và được mua điểm tâm qua lối nội bộ, anh ta không còn ghé Ninh Ký nữa. Giờ gặp lại bà chủ Ninh, anh bỗng thấy hơi căng thẳng.
"Chào mọi người. Tôi nghe Tiểu Chanh nói mọi người mới tới vũ trường lần đầu. Tôi khá rành chỗ này, hôm nay tôi sẽ dẫn mọi người đi chơi."
Anh lần lượt gật đầu chào hỏi mọi người. Khi đến lượt bác sĩ Từ, không ngờ bác sĩ Từ lại chủ động chìa tay ra trước.
Lý Vận Sinh vội vàng đưa tay ra bắt.
Từ Úy Lâm: "Làm phiền anh rồi."