Ninh Ngưng không ngăn cản, mặc cho bà ta lăng xăng: "Có vẻ như mọi người đã quyết định để cô ấy theo tôi về làm việc. Nếu đã vậy, xin phiền Trưởng thôn Triệu cấp cho em ấy một tờ giấy giới thiệu. Ở thành phố lâu phải có giấy tạm trú, nếu không tôi sẽ gặp rắc rối."

"Giấy tạm trú? Đó là cái gì?" Triệu Đại Quân cảnh giác hỏi.

Đồng chí công an lên tiếng giải thích: "Người không có hộ khẩu thành phố vào thành phố làm việc quá ba tháng bắt buộc phải làm giấy tạm trú."

"Không liên quan đến sổ hộ khẩu chứ?" Triệu Đại Quân vẫn gặng hỏi.

"Không có, hộ khẩu vẫn giữ nguyên."

Có lời giải thích của đồng chí công an, nét mặt Triệu Đại Quân mới thả lỏng hơn đôi chút.

Sổ hộ khẩu, bọn họ giữ khư khư như giữ mạng thế kia, Ninh Ngưng đoán chắc là không lấy được rồi. Hiện tại chỉ có thể lùi một bước, tạm thời thoát khỏi cái hôn sự này và rời khỏi thôn Triệu đã rồi tính tiếp.

Quan trọng nhất là, có giấy tạm trú, ít nhất Triệu Tiểu Vũ sẽ không phải thường xuyên về thôn Triệu nữa.

Mọi chuyện không được chậm trễ, bác Triệu đứng dậy về nhà viết giấy giới thiệu.

Trong lúc đó, bà nội Triệu bưng một bát nước đường ra đặt trước mặt Ninh Ngưng. Nhìn xuống đáy bát, Ninh Ngưng vẫn còn thấy những hạt đường trắng chưa tan hết, đủ biết bát nước này được cho thêm không ít đường.

Cô chỉ liếc nhìn một cái rồi quay mặt đi. Hành động này lọt vào mắt bà nội Triệu, tuy trong lòng không vui, nhưng lại càng củng cố suy nghĩ rằng nữ giám đốc này rất giàu có. Vì tương lai của đứa cháu đích tôn Tiểu Long, bà ta đành phải tiếp tục nhẫn nhịn, nịnh bợ.

Chỉ cần con ranh đó cứ làm việc ở chỗ bà ta mãi, thì Tiểu Long nhà bà sẽ có cơ hội đổi đời!

Bà ta lôi tuột Triệu Tiểu Vũ nãy giờ vẫn đứng ngây người ra một góc đến trước mặt Ninh Ngưng.

"Tiểu Vũ, mày mau cảm ơn bà chủ Ninh đi! Sau này làm việc nhớ phải chăm chỉ, khôn ngoan một chút. Nhớ kỹ đừng làm bà chủ phật ý, nghe rõ chưa? Bà chủ Ninh, con cháu nhà tôi trăm sự nhờ cô giúp đỡ."

Ninh Ngưng không buồn đáp lại lời bà ta, chỉ khẽ nhíu mày vẻ khó chịu, rồi khoanh tay trước n.g.ự.c, nhắm mắt dưỡng thần.

Thấy vậy, chẳng ai dám làm phiền cô nữa.

Bà nội Triệu đành kéo Triệu Tiểu Vũ sang một bên, hạ giọng đe dọa: "Một năm này mày phải biểu hiện cho t.ử tế. Năm sau mà bà chủ Ninh sa thải mày, mày không mang tiền về đây, tao lột da mày!"

Trải qua một màn kịch vừa rồi, khuôn mặt Triệu Tiểu Vũ đã trở nên vô cảm. Nghe những lời đe dọa của bà nội, cô chỉ thấy buồn cười khôn tả.

Vì tiền, họ nhẫn tâm bán cô đi. Lại cũng vì tiền, họ lại "hảo tâm" giữ cô lại.

Thật xót xa và nguội lạnh làm sao, ý nghĩa tồn tại của cô trong gia đình này chỉ thu bé lại bằng hai chữ "tiền bạc".

Còn Ninh Ngưng, tuy nhắm mắt, nhưng mọi động tĩnh xung quanh cô đều nắm rõ mồn một. Đột nhiên, cô cảm thấy ai đó vỗ nhẹ lên vai mình.

Ninh Ngưng mở choàng mắt, ánh nhìn sắc lẹm khiến bà nội Triệu đang chột dạ vội vàng nở nụ cười gượng gạo. Bà ta vội ngừng cuộc trò chuyện với Triệu Tiểu Vũ, quay sang cười làm lành với Ninh Ngưng: "Cô buồn ngủ rồi à. Cũng phải, muộn thế này rồi. Nếu không phải sợ cô ngủ ở đây không quen, chúng tôi nhất định giữ mọi người lại nhà qua đêm."

Nhận ra không phải người nhà họ Triệu vỗ vai mình, Ninh Ngưng ngoái đầu lại. Dì Phạm chỉ vào Từ Úy Lâm, bảo: "Bác sĩ Từ nói, bảo cháu đừng có nhắm mắt, đêm khuya trời lạnh, cẩn thận kẻo cảm lạnh."

Vừa rồi mải bận đối phó với người nhà họ Triệu, cộng thêm sự im lặng của Từ Úy Lâm, Ninh Ngưng suýt chút nữa quên mất sự hiện diện của anh. Bốn mắt chạm nhau, cô bắt gặp một nụ cười tán thưởng trong ánh mắt anh.

Nhớ lại cái dáng vẻ vừa rồi của mình đã bị anh nhìn thấu hết, cô bỗng thấy hơi ngại ngùng.

"Cô có muốn ra xe chợp mắt một lúc không?"

Từ Úy Lâm nhướng mày, rút tay đang đút trong túi ra, lật ngửa lòng bàn tay, làm một động tác "mời" vô cùng lịch thiệp.

"Bà chủ Ninh cứ tiếp tục công việc của mình đi, không cần bận tâm đến tôi."

Ninh Ngưng không kiềm được lườm anh một cái, rồi quay đầu đi, nhắm mắt lại.

May mà Trưởng thôn Triệu quay lại rất nhanh.

"Một phút tôi cũng không dám chậm trễ. Đây, giấy giới thiệu đây, cháu cầm lấy đi. Đến tiệm của bà chủ Ninh phải làm việc chăm chỉ vào. Nói gì thì nói, cháu cũng là người của thôn Triệu, nhất định phải làm rạng danh cho thôn chúng ta!"

Triệu Tiểu Vũ nhìn tờ giấy giới thiệu, sống mũi bỗng cay xè. Vừa tủi thân, lại vừa xót xa.

Ninh Ngưng chìa tay ra, Triệu Tiểu Vũ vội vàng đưa tờ giấy cho cô.

Ninh Ngưng bước đến trước mặt đồng chí công an: "Phiền các anh kiểm tra giúp tôi."

Nói xong, cô quay sang Trưởng thôn Triệu giải thích: "Tôi cũng là lần đầu tiên thấy giấy giới thiệu."