Rốt cuộc, chiếc thuyền nhỏ này chỉ là sự khởi đầu. Tương lai, chúng ta không chỉ có thuyền nhỏ, mà còn có những chiếc thuyền lớn, thậm chí là tàu khổng lồ! Đứng trước ngọn gió của cải cách mở cửa, chỉ cần chất lượng sản phẩm của chúng ta vượt qua thử thách, tôi tin rằng, mọi thứ đều có thể xảy ra!
Cuối cùng, xin mọi người hãy tự cho chính mình một tràng pháo tay. Chúng ta hãy cùng nhau nỗ lực, đ.á.n.h một trận thật đẹp mắt!"
Cô vừa dứt lời, hiện trường lại một lần nữa vang lên những tràng pháo tay như sấm. Mọi người đều hướng ánh mắt kỳ diệu và đầy ngưỡng mộ về phía người rực rỡ nhất trong đám đông.
Tuy cô mặc áo blouse trắng, đội mũ trắng và đeo khẩu trang, toàn thân chỉ để lộ ra một đôi mắt. Nhưng khi cô cất lời, ánh mắt ấy toát lên sự kiên định, ch.ói sáng vô ngần. Hình ảnh ấy thậm chí còn khắc sâu vào tâm trí mỗi người, khiến m.á.u trong cơ thể họ như sôi trào, toàn thân nóng hừng hực.
Thuyền lớn, tàu khổng lồ!
Tương lai, rất có thể họ sẽ từ một chiếc thuyền nhỏ mà bước lên những con tàu vĩ đại ấy. Chỉ cần nghĩ đến thôi, ai nấy đều vô cùng kích động, vô cùng khao khát ngày đó sẽ sớm đến.
Chu Căn Sinh tuy ngoài mặt không biểu lộ, nhưng trong lòng lại vô cùng chấn động. Những gì bà chủ Ninh vừa nói, sao lại không phải là những tâm tư chất chứa trong lòng ông? Ông năm nay sắp 50 tuổi rồi, còn có thể ngồi ở vị trí này thêm được bao nhiêu năm nữa? Nếu tình hình Xưởng bánh kẹo trong tay ông ngày càng sa sút, ông còn mặt mũi nào để đối diện với từng công nhân trong xưởng?
Ước nguyện lớn nhất hiện tại của ông là được nhìn thấy Xưởng bánh kẹo chuyển mình thành công, có thể tiếp tục thời kỳ huy hoàng dưới sự chấn động của thị trường sau khi cải cách mở cửa.
Có như vậy, ông mới không phụ tiếng gọi "Xưởng trưởng Chu" của mọi người, và khi đó ông mới có thể yên tâm về hưu.
Bước ra từ phân xưởng, trời đã tối mịt. Ninh Ngưng chuẩn bị ra về.
Chu Căn Sinh đi cạnh cô, đưa mắt nhìn từng nhành cây ngọn cỏ trong xưởng, đầy cảm khái nói: "Bà chủ Ninh à, thực ra Xưởng bánh kẹo của chúng tôi ở giai đoạn đầu chỉ là vài cái xưởng nhỏ ghép lại, sau đó nhờ chính phủ hỗ trợ sáp nhập mới có hình dáng Xưởng bánh kẹo trước đây. Ban đầu trong xưởng chỉ có vài chục công nhân, rồi từ từ lắp đặt thêm dây chuyền sản xuất, nhập máy móc mới, số lượng công nhân cũng ngày một đông hơn. Đến bây giờ, xưởng đã có gần hai ngàn người.
Tôi thường hay nghĩ, ngộ nhỡ thực sự có ngày đó, Xưởng bánh kẹo cũng giống như các nhà máy quốc doanh làm ăn thua lỗ khác, bị chia cắt, thậm chí là phá sản thanh lý. Vậy hai ngàn công nhân này, sau này biết tính sao đây?
Nhưng hiện tại, tôi không muốn nghĩ đến những điều đó nữa. Những lời cô nói đêm nay đã chạm mạnh vào trái tim tôi. Hiện giờ chúng ta chế tạo thuyền nhỏ, sau này chúng ta sẽ chế tạo thuyền lớn, tàu khổng lồ. Tôi một lần nữa chân thành mời cô, bất luận kết quả lần hợp tác này ra sao, tôi đều mong chúng ta sẽ còn những lần hợp tác tiếp theo."
Ninh Ngưng dừng bước, chân thành nhìn xưởng trưởng Chu: "Cảm ơn ông đã tin tưởng tôi như vậy. Tôi cũng rất mong chờ lần hợp tác tiếp theo."
Chu Căn Sinh ngửa cổ cười sảng khoái: "Tốt, vậy chúng ta quyết định thế nhé!"
Thực ra trong lòng Ninh Ngưng thực sự có ý định tiếp tục hợp tác. Bánh làm thủ công tất nhiên là tốt, nhưng cô còn muốn xây dựng một dây chuyền sản xuất thành phẩm. Khi đó, Xưởng bánh kẹo đã từng có kinh nghiệm hợp tác chắc chắn sẽ là lựa chọn tốt nhất.
Nhưng những chuyện này đều phải đợi đến khi cô từ Hải Thị trở về rồi mới tính.
Một ngày trước khi khởi hành, Ninh Ngưng ở nhà thu dọn hành lý. Lý Tiểu Chanh cũng đến tiệm, đưa danh sách mình đã liệt kê cho chị Ninh xem.
"Mì gói, bánh bao chay, trứng gà? Mấy thứ này nếu em muốn mang thì chỉ mang đủ lượng ăn trên tàu thôi, đừng mang nhiều. Kem đ.á.n.h răng, bàn chải đ.á.n.h răng và cả bài tú lơ khơ nữa? Đủ rồi, đủ rồi, em mang thế này là thừa sức rồi."
Ninh Ngưng đặt danh sách lên bàn, tiếp tục sắp xếp đồ đạc của mình.
Quần áo mặc một bộ, mang theo một bộ, đồng phục bếp mang một bộ. Những thứ khác đến Hải Thị nếu cần thì mua thêm.
"Chị Ninh, đó là mẹ em giúp em chuẩn bị đấy. Mẹ hỏi thăm mấy người đi mua hàng ở Hải Thị rồi, đồ bên đó đắt lắm, cho nên cố gắng tự mang đi là tốt nhất. Chị Ninh, trên tay chị đang cầm gì thế?"
Lý Tiểu Chanh nhìn thấy chị Ninh đang nhét một túi đồ vào vali, đứng từ xa đã ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c bắc nồng nặc.
Ninh Ngưng sắp xếp chúng gọn gàng rồi mới ngẩng đầu lên nói: "Nguyên liệu làm bánh bát trân."
Bánh bát trân?
Lý Tiểu Chanh bước tới cầm một gói lên ngửi thử. Cảm nhận được thứ bột mềm mịn bọc trong lớp giấy dai, cô bé cười hì hì: "Bác sĩ Từ chu đáo thật đấy, còn xay nhuyễn sẵn hết rồi kìa."