"Đủ, đủ, đủ ạ!" Hoàn toàn không ngờ bà chủ Ninh lại nói như vậy, Khương Hoành Trung cảm thấy mình vừa được sủng ái mà đ.â.m hoảng. Anh ta mừng rỡ đưa tay đẩy kính một lần nữa.

Thực ra những bức ảnh đó, Ninh Ngưng cũng rất muốn xem. Ngày diễn ra hội giao lưu có thể cô sẽ không rảnh, vì vậy những bức ảnh đó sẽ là phương tiện tốt nhất để cô hiểu biết về các gian hàng khác, cũng như mặt bằng chung của thị trường bánh ngọt hiện tại.

"Được rồi, nếu mọi người đã biết mặt nhau, vậy tôi đề nghị chúng ta mượn trà thay rượu cạn một ly, chúc cho chuyến đi Hải Thị lần này của chúng ta suôn sẻ thuận lợi."

Trưởng khoa Lưu vừa dứt lời, mọi người đều đồng loạt nâng ly, đưa mắt nhìn về phía bà chủ Ninh.

Ninh Ngưng chạm ly xong, ngước mắt nhìn lên, thấy mọi người đều đang nhìn mình, cô nghĩ ngợi một lát.

"Vậy chúc chuyến đi của chúng ta thành công tốt đẹp!"

Tối đến, khi mọi người bắt đầu buồn ngủ, Lý Tiểu Chanh lấy một chiếc khăn trải giường từ trong vali ra. Mấy chị em cùng nhau cột chiếc khăn che kín lại cửa khoang. Như vậy không chỉ che được tầm nhìn từ bên ngoài, mà phần nào đó còn bảo vệ an toàn cho họ.

Hành động này nhận được cơn mưa lời khen từ mọi người, Từ Úy Tinh càng không ngớt lời khen Lý Tiểu Chanh thông minh.

Lý Tiểu Chanh nằm trong ổ chăn cười ngây ngô: "Đều là công của anh trai tôi đấy. Vốn dĩ anh ấy nghĩ tôi và chị Ninh có khả năng phải ở chung khoang với các đồng chí nam khác, sợ chúng tôi thấy bất tiện nên mới nghĩ ra cách này."

"Anh trai cô chu đáo thật đấy. Nhưng nếu nói về người anh trai chu đáo nhất tôi từng thấy thì phải là anh của Tinh Tinh kìa."

Diễn viên múa nằm ở giường tầng trên Lý Tiểu Chanh góp lời.

Lý Tiểu Chanh lật người, nhìn xuống Từ Úy Tinh ở giường tầng dưới đối diện: "Cô còn có anh trai à."

Câu hỏi khiến Từ Úy Tinh hoảng hốt ngay tại trận. Cô nàng ấp úng: "À, ừm, tôi có."

Lúc này Phan Giai Giai nằm ở giường trên cùng lên tiếng: "Không còn sớm nữa, mọi người ngủ đi. Ngày mai còn phải dậy sớm đấy."

Từ Úy Tinh lén lút nhìn về phía chị dâu tương lai. Thấy gương mặt chị tĩnh lặng nhắm mắt lại, cô nàng nhịn không được khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Thoát được một kiếp.

Từ Úy Tinh cũng nhắm mắt lại, từ từ chìm vào giấc ngủ.

Mà cô không hề hay biết rằng, ngay sau khi cô dời mắt đi, Ninh Ngưng liền mở mắt ra.

Ninh Ngưng đã ngủ cả một buổi sáng, lúc này cũng không thấy buồn ngủ lắm. Cô dứt khoát truy cập vào không gian ảo, chế tạo một số nguyên liệu nấu ăn cần dùng.

Nhớ lại lời Từ Úy Tinh nói về bánh kem và đồ ngọt của Moulin Rouge cùng khách sạn Hưng Thụy, Ninh Ngưng mở nông trại ra, tiêu 500 điểm yêu thích để mở khóa cây ca cao, rồi lại bỏ thêm 1000 điểm yêu thích để mở rộng diện tích cho chúng.

【Cây ca cao, sản sinh ra hạt ca cao. Có thể chế biến tại xưởng sản xuất để tạo thành dịch ca cao, bơ ca cao, bột ca cao...】

Thời gian trưởng thành cũng cần 3 tiếng đồng hồ.

Có hạt ca cao, cô sẽ làm được các loại bánh ngọt có sô-cô-la. Dù vậy, cô vẫn mong muốn lấy các loại bánh ngọt phong cách Trung Hoa làm chủ đạo.

Sắp xếp xong xuôi đâu vào đấy, cô lại nhớ đến số nguyên liệu Từ Úy Lâm đưa cho trong vali. Thôi bỏ đi, đợi đến khách sạn rồi hẵng cất vào kho không gian ảo, tránh để người khác nghi ngờ.

Rời khỏi không gian, không gian xung quanh tĩnh lặng vô cùng, chỉ thoang thoảng nghe thấy động tĩnh của hành khách bên ngoài cùng tiếng tuần tra của nhân viên soát vé. Cô nhắm mắt lại, cũng giống như buổi sáng, nương theo nhịp rung lắc của tàu hỏa mà chìm vào giấc ngủ.

Hải Thị vẫn luôn được mệnh danh là kinh đô thời trang. Dù đã từng chứng kiến cảnh sắc phồn hoa hưng thịnh độc nhất vô nhị của nó vào những thế kỷ sau, nhưng khi ra khỏi ga tàu, nhìn ngắm một Hải Thị mang đậm hơi thở thời đại như vậy, trong lòng Ninh Ngưng lại dâng lên một cảm giác khác biệt.

"Bên kia có xe lam! Bà chủ Ninh, mọi người muốn đi đâu, có thể sang bên kia đăng ký bắt xe lam đi. Bọn họ ngõ ngách nào cũng rành cả."

Từ Úy Tinh đi cùng nhóm Ninh Ngưng ra ngoài, có điều khác biệt là bên họ có xe buýt đến đón.

Xe lam? (Xe rùa)

Ninh Ngưng nhìn theo hướng Từ Úy Tinh chỉ. Ven đường đỗ một hàng xe lam, mui thiếc phía trên màu xanh lá nhạt, phần dưới màu xanh lục đậm, phía sau được che bằng một lớp bạt dày cộp. Tổng thể nhìn có vẻ hơi ngố nhưng cũng khá dễ thương.

Thực chất đó chính là phiên bản xe điện ba bánh của thời sau.

"Bà chủ Ninh, tôi ở khách sạn Hưng Thụy. Nếu cần giúp gì, cô có thể để lại lời nhắn ở quầy lễ tân nhé. Tôi đi trước đây. Nhân tiện nhắc lại, nhất định phải đến khách sạn Hưng Thụy nếm thử bánh kem trắng đấy, bằng không tôi sẽ buồn lắm!"

Chương 332 - Mở Tiệm Điểm Tâm Trong Truyện Niên Đại - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia