Vừa mở ra, mùi thơm ngọt ngào lập tức xộc thẳng vào mũi. Dù mọi người mới ăn sáng xong cũng không hề hấn gì, hương thơm này một lần nữa lại đ.á.n.h thức cơn thèm ăn của họ.
Thực ra món bánh bướm này Ninh Ngưng cũng biết làm, cùng thuộc dòng điểm tâm vỏ ngàn lớp, nhiều lớp phong phú, vô cùng xốp giòn, khi ăn sẽ thấy mùi sữa rất rõ rệt.
Đây là món điểm tâm kiểu Hải phái mà cô khá quen thuộc. Dù sao thì ở thời hiện đại sau này, cứ nhắc đến bánh bướm là mọi người sẽ lập tức nhớ đến Hải Thị.
Có điều ở thời tương lai sẽ có nhiều hương vị đa dạng hơn, còn cửa hàng này hiện tại chỉ có vị nguyên bản.
Ninh Ngưng lại nếm thử bánh kim đoàn. Khác với bánh lừa lăn lộn, bánh kim đoàn có nhân, nhân là đậu đỏ nghiền nhuyễn. Lớp bột đậu nành phủ bên ngoài rất thơm, mùi đậu rất đậm đà, viên bánh tròn vo, c.ắ.n một miếng là phải lấy tay hứng, nếu không bột sẽ rơi rớt hết lên người.
Cảm giác khi ăn cũng giống như các món điểm tâm bằng gạo nếp truyền thống, dẻo quẹo, hòa quyện với nhân đậu đỏ nghiền thơm ngọt mịn màng, mang lại một hương vị vô cùng đặc biệt.
So với bánh quy bướm, trưởng khoa Lưu lại thích ăn kim đoàn hơn. Ông thậm chí đã tính sẵn rồi, trước khi rời Hải Thị, nhất định phải quay lại mua một ít mang về nhà.
"Thế nào? Mọi người còn có thể ăn tiếp được không?"
"Được ạ, thật không ngờ điểm tâm ở Hải Thị lại đa dạng như vậy. Từ hôm qua đến nay cháu cảm giác miệng mình chưa từng ngừng nghỉ. Hèn chi mỗi lần xưởng mình cử sư phụ đi học hỏi đều phải đến Xưởng bánh kẹo Hải Thị để học tập."
Vĩ Quốc thân là một người thợ bánh trẻ tuổi, trong cuộc đời cậu, ngoại trừ ngày được nhận vào Xưởng bánh kẹo làm học việc, thì hai ngày nay quả thực là hai ngày vui vẻ nhất. Cậu không chỉ được nhìn thấy rất nhiều loại bánh kem và điểm tâm, mà còn được tự mình nếm thử, cảm giác thật sự giống y như một giấc mơ!
Trưởng khoa Lưu mỉm cười, vươn tay vỗ vai Vĩ Quốc, cảm khái nói:
"Bây giờ thì mấy đứa biết xưởng đặt kỳ vọng lớn như thế nào vào lứa thợ làm bánh trẻ tuổi các cậu rồi chứ. Cho dù các cậu chưa đủ tư cách để đi học kỹ thuật ở Xưởng bánh kẹo lớn, nhưng xưởng trưởng Chu vẫn sẵn sàng để các cậu đi theo bà chủ Ninh ra ngoài để mở mang tầm mắt.
Nếu không đi ra ngoài, mỗi ngày các cậu chỉ khư khư giữ lấy mảnh đất nhỏ của mình, cắm đầu cắm cổ vào làm, thì sao biết được văn hóa điểm tâm bên ngoài phong phú đến nhường nào. Chỉ có mở rộng tầm nhìn, chăm chỉ học hỏi rèn luyện, các cậu mới có thể tiến bộ nhanh hơn. Chỉ xem trong mấy cuốn sách tuyên truyền của xưởng thôi là chưa đủ đâu!
Xưởng đã trao cho các cậu cơ hội, mấy đứa à, nhất định phải trân trọng, càng không được quên công lao bồi dưỡng của Xưởng bánh kẹo. Tương lai nhất định phải làm việc cho thật tốt, làm rạng danh cho Xưởng bánh kẹo chúng ta!"
Đây là sự kỳ vọng của thế hệ đi trước dành cho lớp trẻ, cũng là niềm kỳ vọng của những người làm điểm tâm đối với việc kế thừa nghề nghiệp.
Ninh Ngưng ngồi đó, khóe miệng mỉm cười lặng lẽ quan sát. Những xưởng quốc doanh khác thì cô không biết thế nào, nhưng trong lòng cô, các vị lãnh đạo của Xưởng bánh kẹo thực sự là những người cầm lái vô cùng nghiêm túc, có trách nhiệm và có tầm nhìn xa trông rộng.
Tác giả: Nam Nhan Hề
Khách sạn Hưng Thụy nằm gần khu vực Bến Thượng Hải. Đứng trước cửa sổ kính sát đất của nhà hàng, có thể nhìn bao quát toàn bộ cảnh sắc Bến Thượng Hải bên dưới, mang lại trải nghiệm thị giác tuyệt vời. So với nét hoài cổ của Moulin Rouge, bầu không khí tổng thể ở đây trẻ trung và thời thượng hơn hẳn.
Ngay cả hoa cắm trên bàn cũng từ bỏ hoa hồng đỏ truyền thống, thay vào đó là hoa hồng trắng, phối cùng khăn trải bàn viền ren trắng, tổng thể càng thêm phần thanh lịch, nhã nhặn.
"Xin chào quý khách, đây là Bánh kem trắng quý khách đã gọi. Để đảm bảo hương vị thơm ngon nhất, xin quý khách vui lòng thưởng thức sớm."
Ninh Ngưng nhìn Bánh kem trắng. Tổng thể là một khối bánh hình chữ nhật màu trắng muốt, bên trên chỉ điểm xuyết vài bông hoa hướng dương làm bằng bơ, tạo hình vô cùng đơn giản.
Nhưng nhớ lại những lời khen ngợi của Từ Úy Tinh, Ninh Ngưng cầm thìa nhỏ lên nếm thử một miếng.
"Chị Ninh, bên trong bánh kem này có kem lạnh! Ăn vào mát lạnh luôn!" Lý Tiểu Chanh vừa nếm được sự mát lạnh đó liền vô cùng kinh ngạc. Giờ chưa đến mùa hè, thế mà lại có kem để ăn.
Hóa ra đây là một chiếc bánh kem lạnh. Lớp ngoài cùng của bánh được phết kem tươi, ở giữa là một cốt bánh hình cuộn, và phần lõi trong cùng chính là lớp kem lạnh buốt.
Ninh Ngưng lần đầu tiên cảm thấy, cái tên "Bánh kem trắng" này được đặt có phần hơi quá đơn giản.