Bánh táo quả không hổ danh là một trong mười món điểm tâm lớn của tiệc Mãn Hán Toàn Tịch, lại còn từng là món bánh ngự dụng tiến vua. Ninh Ngưng nhớ bà nội cô thích ăn bánh táo nhất, còn thường xuyên bảo cô ăn nhiều vào, nói là có công dụng bổ m.á.u, làm đẹp dưỡng nhan.

Nhưng ngày đó, trong trung tâm thương mại cứ đi vài bước là lại có một tiệm bánh ngọt kiểu Tây, các loại bánh kem, bánh mì Tây phương với tạo hình tinh xảo tha hồ cho cô lựa chọn; những món điểm tâm kiểu Trung Quốc trong nhà cũng món nào món nấy chế tác cầu kỳ. Nên cô chẳng mấy khi để tâm đến món bánh táo mộc mạc, chẳng có chút trang trí nào này. Hiện tại nhìn lại, cô cảm thấy bánh táo có thể lưu truyền đến tận ngày nay quả thực không phải không có lý do.

Cắn nhẹ một miếng, vị ngọt của táo đỏ và vị ngọt của đường đỏ hòa quyện vào nhau. Đều là lượng đường chiết xuất từ thực vật, không có cảm giác vị chát của đường hóa học công nghiệp, ăn vào thấy vị ngọt rất tự nhiên, mềm xốp mịn màng, kết cấu đặc ruột, không hề bị nghẹn ở cổ họng.

Cô dùng ngón cái và ngón trỏ bóp nhẹ miếng bánh táo, khi vừa thả tay ra, miếng bánh táo giống như miếng bọt biển nhanh ch.óng đàn hồi lại hình dáng ban đầu, độ đàn hồi cực kỳ tốt. Phải công nhận là máy đ.á.n.h trứng của không gian xài quá đỉnh.

Ăn một miếng vẫn thòm thèm, Ninh Ngưng lại ăn thêm một miếng nữa. Nhìn thời gian vẫn còn sớm, Ninh Ngưng châm lửa chiếc lò nướng còn lại, không cần lửa quá to, cô cho bánh táo đã nướng xong vào đó để ủ ấm. Chuẩn bị xong xuôi mọi thứ thì cũng vừa qua 6 rưỡi. Cô rảnh rỗi lấy cuộn dây thừng ra, dùng kéo cắt thành những đoạn có độ dài vừa phải để lát nữa buộc túi cho tiện.

Hôm qua vì không có kinh nghiệm, mới hơn 6 giờ cô đã mở cửa bán. Hôm nay định đợi đến 8 giờ, nhưng không ngờ mới 7 giờ 15 phút đã có người gõ cửa.

"Cô chủ ơi! Cô chủ sao còn chưa mở cửa thế!"

Ninh Ngưng nghe thấy âm thanh này khi đang dỡ bánh trứng ra khỏi lò. Tiếng gọi đầu tiên cô chưa để ý lắm, nhưng rất nhanh đã có những tiếng hùa theo vang lên.

"Ngửi thấy mùi thơm hết cả rồi, chúng tôi đợi lâu lắm rồi đấy!"

Cô ngoái đầu nhìn sắc trời bên ngoài, bây giờ trời vẫn chưa sáng hẳn cơ mà!

"Dạ! Tới đây!"

Ninh Ngưng lấy nốt số bánh trứng ra, lại đem tấm giấy vừa viết bằng b.út lông đã phơi khô mực gắn lên giá vẽ, soi gương chỉnh lại tóc tai quần áo rồi mới ra mở cửa.

Vừa nhìn ra, Ninh Ngưng đã giật mình. Ngoài cửa lúc này ít nhất cũng có 15 người đang xếp hàng. Ngày đông giá rét, ai nấy đều quàng khăn len, trùm kín đầu, chỉ chừa lại đúng hai con mắt, hơn nữa đều ăn mặc rất đồng điệu với những chiếc áo khoác bành tô màu xanh quân đội.

Chưa đợi cô lên tiếng, mùi thơm của bánh táo từ trong nhà bay ra, những người xếp hàng bên ngoài đều ngửi thấy.

"Cô chủ, tôi ngửi thấy mùi táo đỏ, thơm quá đi mất!"

"Cô chủ, hôm nay có làm bánh trứng như hôm qua không? Qua tôi mua có một cân, mang về nhà loáng cái là hết sạch, hôm nay còn khuyến mãi không cô?"

"Thơm thật đấy, cái mùi này hấp dẫn quá, tôi ngửi mà bụng réo ầm ĩ rồi."

...

Mọi người nói mỗi người một câu. Ninh Ngưng sợ họ ồn ào quá làm phiền hàng xóm nên vội vàng giơ tay ra hiệu xin giữ im lặng, rồi bê giá vẽ đặt lên bậc thềm.

Thế là mọi người nhìn thấy tờ giấy "bán thử" hôm qua nay đã được đổi thành "Khai trương giảm giá lớn, mua 3 cân tặng nửa cân toàn bộ sản phẩm, chỉ duy nhất một ngày".

Bánh xốp trứng gà: 1 đồng/cân

Bánh táo: 1 đồng 5 hào/cân

Đọc xong mức giá này, rất nhiều người cảm thấy bánh táo hơi đắt. Nhưng khi bước vào tiệm, nhìn thấy trên tủ kính bày một khay bánh táo màu đỏ sậm đẹp mắt, bên trên còn rắc hạt mè, cả căn phòng ngập tràn mùi hương bánh táo, họ lại thấy mức giá này rất thực tế. Bánh trứng nguyên liệu đã chất lượng như thế, bánh táo cho nhiều đồ vào thì chắc chắn chi phí cao hơn, đắt hơn chút cũng là bình thường.

Tuy nhiên, bánh trứng vẫn bán chạy hơn một chút. Trong số đó có vài người chính là những khách hàng hôm qua chỉ mua một cân.

"Cô chủ, bánh trứng nhà cô làm tốt thật đấy. Hôm qua con tôi đi tiêm ở bệnh viện, tiêm xong nó khóc ầm lên, thế mà tôi vừa lấy bánh trứng ra là nó nín bặt. Hôm nay vợ chồng tôi về quê, vợ tôi bảo mua thêm hai cân mang về cho bọn trẻ con làm đồ ăn vặt."

Ninh Ngưng ngẩng lên, nhìn thấy niềm vui tràn ngập trong ánh mắt của người đàn ông. Cô như cũng bị lây sự vui vẻ ấy, mỉm cười đưa cho anh ta bọc bánh trứng đã buộc gọn gàng: "Vậy chúc con anh t.h.u.ố.c vào bệnh hết! Khỏe mạnh bình an nhé!"

"Ấy! Cảm ơn cô chủ, xin mượn lời cát tường của cô!"

Mãi đến khi đợt khách đầu tiên rời đi, mới chỉ bán được nửa khay bánh táo, bù lại bánh trứng thì hai lò nướng nướng liên tục không ngừng nghỉ.

Chương 38 - Mở Tiệm Điểm Tâm Trong Truyện Niên Đại - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia