Ninh Ngưng vẫn chỉ giữ nụ cười nhàn nhạt: "Hiện tại tôi không kinh doanh ở Hải Thị."
Không ở Hải Thị sao?
Nghe cô nói tiếng phổ thông chuẩn xác như vậy, lại không hề có chút âm điệu nào của các vùng lân cận, người đàn ông bắt đầu thấy khó hiểu. Chẳng lẽ hội giao lưu lần này thu hút cả người từ miền Bắc tới?
Chưa kịp để hắn hỏi thêm, người phía trước do mang không đủ hồ sơ nên không đăng ký được. Thoắt cái, trước mặt Ninh Ngưng chỉ còn lại hai người.
Lúc này Ninh Ngưng mới nhìn rõ hơn. Tại khu vực đăng ký có một chiếc bàn. Ngồi sau bàn là ba nhân viên. Một người phụ trách xem thư giới thiệu, một người kiểm tra giấy phép kinh doanh xem có đóng dấu hay không, người còn lại xem ảnh chụp điểm tâm.
Chỉ khi kiểm tra xong xuôi, họ mới yêu cầu người đăng ký nộp 10 đồng lệ phí và ghi tên vào danh sách.
"Người giới thiệu cho anh chỉ là ông chủ một tiệm bánh Tây, diện tích tiệm còn chưa đến 20 mét vuông. Thư giới thiệu này không đủ sức nặng, không dùng được!"
"Sao lại không dùng được? Chẳng phải quy định là chỉ cần người phụ trách trong ngành kinh doanh điểm tâm là được sao? Ông chủ tiệm bánh Tây thì cũng làm trong ngành điểm tâm mà."
Người đăng ký vội vàng phân bua bảo vệ quyền lợi của mình. Hắn và đối tác đã viết thư giới thiệu cho nhau, cốt chỉ để chiếm được một vị trí đắc địa nhằm quảng bá cho tiệm bánh của mình.
"Anh có nghĩ xem Hải Thị chúng ta có bao nhiêu tiệm bánh Tây không? Nếu ai cũng viết một cái thư giới thiệu đem đến đây như các anh, thì các gian hàng trung tâm lấy đâu ra chỗ chứa? Mau sang bên kia xếp hàng đi. Chậm chân là chỉ có nước ra rìa ngồi đấy!"
Những người tham gia không có thư giới thiệu sẽ được bố trí gian hàng theo thứ tự đăng ký. Đây cũng là lý do tại sao ai cũng dậy từ sớm tinh mơ để mong đăng ký được sớm nhất.
Dù không lấy được vị trí ở trung tâm, nhưng gian hàng nằm gần khu trung tâm một chút cũng mang lại hiệu quả quảng bá không tồi. Nếu may mắn làm vừa lòng thực khách, biết đâu còn lọt vào top 10 của hội giao lưu. Nói ra cũng nở mày nở mặt.
Bị nhân viên nhắc nhở, gã đàn ông vội vã thu dọn đồ đạc, ba chân bốn cẳng chạy về phía hàng người bên cạnh, sợ chậm một giây lại hỏng việc.
Nhân viên vẫy tay ra hiệu cho Ninh Ngưng tiến lên. Cô vừa rút túi hồ sơ từ trong túi xách ra, thì nam nhân viên đã lên tiếng: "Xin lỗi, đợi tôi một lát."
Nói xong, anh ta cầm lấy chiếc loa lớn bên cạnh, đứng dậy đi vòng qua bàn, vừa đi vừa giơ loa thông báo: "Alo alo alo! Mọi người nghe rõ không?
Tôi xin nhắc lại nhé, thư giới thiệu mà chúng tôi yêu cầu phải do người phụ trách có tiếng nói trong ngành điểm tâm viết. Không phải thư giới thiệu của mấy ông chủ tiệm bánh Tây nhỏ lẻ, hay mấy hộ kinh doanh làm tàu hũ đâu nhé. Mọi người tự kiểm tra lại thư giới thiệu của mình đi. Nếu thuộc hai trường hợp trên, hoặc các cơ sở kinh doanh quy mô nhỏ khác thì mau ch.óng sang hàng bên kia xếp hàng. Đừng làm mất thời gian của đôi bên.
Đã nói là ngành kinh doanh điểm tâm, có chữ 'ngành kinh doanh', tức là phải có quy mô. Ví dụ như xưởng trưởng xưởng bánh kẹo X, xưởng trưởng xưởng bánh kẹo Y, xưởng trưởng nhà máy đồ uống Z... Những người có chức danh xứng tầm với chữ 'ngành kinh doanh', thư giới thiệu do họ viết mới là thứ chúng tôi cần! Mọi người kiểm tra lại xem có đáp ứng đủ yêu cầu không nhé!"
Thông báo xong, anh ta quay trở lại vị trí của mình. Ninh Ngưng đã lấy toàn bộ giấy tờ ra. Đặt ngay trước mặt anh ta là bức thư giới thiệu. Hai nhân viên còn lại đang kiểm tra giấy phép kinh doanh và ảnh chụp điểm tâm của cô.
Khi nhìn thấy phần tự giới thiệu của vị xưởng trưởng trên bức thư, nam nhân viên có chút bất ngờ: "Từ huyện Hà An đến sao?"
Anh ta vừa nhìn thư giới thiệu, vừa ngẩng đầu lên nhìn Ninh Ngưng. Vừa nãy anh ta chỉ liếc qua nữ đồng chí này, thấy cô có ngoại hình và khí chất rất tốt, cách ăn mặc lại vô cùng tinh tế. Theo bản năng, anh ta tưởng cô là người Hải Thị chính gốc. Không ngờ lại là người từ nơi khác đến, hơn nữa còn là một địa danh khá xa lạ.
Ninh Ngưng thản nhiên để mặc anh ta đ.á.n.h giá. Đồng thời, cô tự tin mỉm cười đáp: "Đúng vậy, người giới thiệu cho tôi là ông Chu Căn Sinh, xưởng trưởng Xưởng bánh kẹo Quốc doanh số 1 huyện Hà An."
Khi cô nói những lời này, sự tự tin toát ra từ trong câu chữ khiến nam nhân viên đang nhìn cô ý thức được rằng, nữ đồng chí trước mặt chắc hẳn phải có địa vị xã hội nhất định ở quê nhà. Nếu không, tại sao đích thân Xưởng bánh kẹo không đến tham gia hội giao lưu, mà lại nhường cơ hội này cho một cá nhân kinh doanh độc lập?
"Đợi một lát."
Nói xong, anh ta cúi đầu tiếp tục đọc thư giới thiệu. Chỗ ký tên có đóng dấu của Xưởng bánh kẹo Quốc doanh số 1 huyện Hà An, bên cạnh còn có con dấu của Cục Công an huyện Hà An, hoàn toàn dập tắt khả năng làm giả.