Tiếng ồn ào ngoài hành lang ngày một gần hơn. Từ trong phòng, họ có thể nghe rõ những tiếng la hét bên ngoài.
"Ông Chu của Cửa hàng bánh xốp Cường Thịnh chúng tôi vừa bị một băng nhóm ba tên tội phạm hành hung. Trong quá trình truy đuổi, ba tên này đã chạy đến tầng 9 rồi biến mất. Chúng tôi nghi ngờ chúng đang lẩn trốn trong phòng bếp của quý vị. Mong mọi người hợp tác, kiểm tra xem trong phòng có người lạ nào không. Bọn chúng rất nguy hiểm, có thể sẽ gây hại đến mọi người. Xin mọi người hết sức cẩn thận."
Thư ký Hàn vừa lớn tiếng thông báo, vừa ra hiệu cho vệ sĩ phá những cánh cửa chưa mở.
Trong phòng, Vương Hải vội vàng giải thích: "Bà chủ Ninh, xin cô cứ yên tâm, chúng tôi tuyệt đối sẽ không làm hại các người. Oan có đầu nợ có chủ, chúng tôi chỉ có ân oán với Chu Lâu Minh thôi. Chuyện xảy ra hôm nay cũng chỉ là một t.a.i n.ạ.n ngoài ý muốn."
Ninh Ngưng nhìn cậu thanh niên gầy gò ốm yếu. Hẳn là trưa hôm qua cậu ta ngồi chờ Chu Lâu Minh ở nhà hàng.
Nhớ lại trạng thái của cậu ta lúc đó, lời Vương Hải nói cũng có vài phần đáng tin.
Ninh Ngưng với tay cầm lấy chiếc điện thoại bàn bên cạnh, tùy ý bấm một phím. Rất nhanh, cuộc gọi đã được kết nối.
Trái tim của ba người nhóm Hà Kiệt lập tức vọt lên tận cổ họng. Vương Hải thậm chí còn vội vàng bước lên: "Bà chủ Ninh, bà chủ Ninh, cô đừng..."
Nhưng giây tiếp theo, họ lại nghe thấy bà chủ Ninh nói vào ống nghe: "Tôi là khách thuê phòng bếp bánh ngọt 923, tôi họ Ninh. Hiện tại trên tầng 9 đang có một đám người lạ mặt, lớn tiếng ồn ào, tự ý xông vào phòng bếp của mọi người. Yêu cầu các người cử người lên giải quyết ngay lập tức, nếu không, tôi sẽ báo cảnh sát."
Hà Kiệt và Vương Hải nhìn nhau, đều thấy rõ sự nhẹ nhõm ánh lên trong mắt đối phương.
Bên ngoài hành lang, thư ký Hàn nhìn lướt qua từng thợ làm bánh một. Chẳng có ai trong số này là người hắn muốn tìm.
Lúc này, một tên vệ sĩ đang đứng trước cửa một căn phòng. Hắn vặn tay nắm cửa, cửa khóa trái từ bên trong. Xuyên qua lớp kính trên cửa, hắn có thể thấy người bên trong đang cắm cúi làm việc.
Hắn đập đập cửa, hét lớn: "Người bên trong mau mở cửa!"
Nhưng ai ngờ, những người đó vẫn thản nhiên tiếp tục công việc của mình, chẳng có lấy một ai ra mở cửa.
Hắn lại dùng sức đập cửa mạnh hơn, tạo ra âm thanh chát chúa.
Nghe thấy tiếng động, Thư ký Hàn bước tới: "Sao vậy?"
"Có người bên trong, nhưng họ không chịu mở cửa."
Ngay từ lúc bước đến, Thư ký Hàn đã nhìn thấu tình hình bên trong.
Hắn lùi sang một bên, nhường chỗ cho tên vệ sĩ: "Tiếp tục gọi, gọi cho đến khi nào họ chịu mở cửa thì thôi."
Vừa nãy ở cầu thang bộ, khi đuổi đến giữa tầng 7 và tầng 8, hắn mới nhận ra phía trên không còn tiếng động gì. Lúc này hắn mới vòng lại tầng 9. Nếu bọn chúng thoát ra từ lối thoát hiểm tầng 9, cửa thang máy lại có bảo vệ canh gác, thì bọn chúng chỉ có thể trốn trong khu bếp bánh ngọt bên phải.
Phán đoán của hắn không thể sai được.
Tên vệ sĩ lại đập cửa hai cái, bên trong vẫn không có động tĩnh gì. Hắn quay đầu nhìn Thư ký Hàn.
Thư ký Hàn dán c.h.ặ.t mắt vào cánh cửa, giọng điệu chắc nịch: "Tiếp tục."
Tên vệ sĩ đành phải làm theo. Nhưng ngay khi tay hắn vừa định chạm vào cửa, thì cánh cửa đột ngột mở ra từ bên trong. Tay hắn khựng lại giữa không trung.
Đứng trước cửa là một nữ đồng chí. Có vẻ như bị họ làm phiền, biểu cảm của cô vô cùng khó chịu. Cô trừng mắt nhìn họ một cách đầy mất kiên nhẫn.
"Không mở cửa tức là không muốn để ý đến các người. Chút ý tứ đó cũng không hiểu sao?"
Nói xong, Ninh Ngưng toan đóng sầm cửa lại.
Thư ký Hàn vội vàng bước lên chặn tay lên cửa. Mượn ưu thế chiều cao, hắn nhìn lướt vào trong phòng: "Xin lỗi cô vì đã làm phiền. Chuyện là thế này, chúng tôi là vệ sĩ của Cửa hàng bánh xốp Cường Thịnh..."
"Tôi không quan tâm các anh là ai. Cường Thịnh hay Suy Thịnh gì cũng mặc kệ. Chúng tôi đang luyện tập, không muốn bị các người quấy rầy."
Nói rồi, Ninh Ngưng lại cố gắng đóng cửa lại. Nhưng Thư ký Hàn vẫn kiên quyết không rút tay về.
"Được, đã vậy thì tôi cũng nói thẳng. Tôi muốn được nhìn rõ mặt từng thợ làm bánh trong phòng các người. Xem xong tôi sẽ không làm phiền nữa."
Nghe xong, Ninh Ngưng cứ như vừa nghe một câu chuyện cười nực cười nhất trần đời: "Ý anh là, bảo tôi để anh vào trong?"
"Không sai."
"Anh có biết mình đang nói gì không? Cả cái tầng này đều là những người chuẩn bị tham gia hội giao lưu điểm tâm. Ai cũng đang nỗ lực luyện tập các món bánh sẽ trình diễn. Sao tôi có thể cho anh vào được? Nhỡ đâu anh kiếm cớ để thăm dò xem chúng tôi làm món gì thì sao?
Trong thời điểm nhạy cảm thế này, anh lại đưa ra yêu cầu vô lý như vậy. Tôi không thể nào đáp ứng được."