Cứ ôm hận đi! Lúc đó tôi cứ thắc mắc, cô gái tốt thế này mà nhà nào có mắt như mù lại đ.á.n.h mất. Hôm nay gặp các người tôi mới hiểu ra. Cả lò nhà các người, từ già đến trẻ, chẳng ai xứng đáng hưởng cái phúc của con bé này cả!"
Đang đà hưng phấn, dì Phạm xả hết những lời cất giấu trong lòng ra, thấy sảng khoái vô cùng. Đặc biệt là mỗi khi bà nói câu nào, bọn họ lại bày ra vẻ mặt kinh ngạc, khó tin. Biểu cảm thay đổi liên tục trên khuôn mặt họ còn chân thực hơn cả diễn viên trên phim.
Hộ khẩu tự túc lương thực, Sử Nhậm đã từng đọc trên báo. Đó là chính sách điều chỉnh hộ khẩu của chính phủ nhằm thu hút những người nông thôn có năng lực lên thành phố. Nhưng lúc đó hắn có nằm mơ cũng không ngờ, người vợ luôn cố gắng lu mờ sự tồn tại trong nhà mình lại có thể dính dáng đến chính sách này. Không, ngay cả bây giờ hắn cũng không thể tin nổi.
Từng chuyện, từng chuyện một dồn dập ập đến, cú sốc quá lớn khiến đầu óc hắn ong ong.
Thấy con trai suy sụp như vậy, bà Sử vừa tức vừa cuống: "Có gì ghê gớm đâu! Chỉ là mở cái tiệm bánh con con thôi mà. Lại còn dùng tiền mồ hôi nước mắt của con trai tôi để mở nữa chứ!"
Nghe thế, dì Phạm định sấn sổ lên thì Ninh Ngưng đã kịp can ngăn: "Dì Phạm, dì đi rửa tay đi, chúng ta chuẩn bị ra ngoài ăn trưa thôi."
Nói xong, cô liếc mắt, lạnh lùng nhìn bà Sử: "Đúng là chẳng có gì ghê gớm cả, nhưng tôi lại có quyền quyết định bán hay không bán đồ trong tiệm cho các người. Ra ngoài đi, các người làm lãng phí quá nhiều thời gian của chúng tôi rồi."
Lại cảm giác đó. Bị Ninh Ngưng nhìn chằm chằm, bà Sử lại thấy nổi da gà giống như hôm ly hôn. Bà ta bất giác nuốt nước bọt, nhưng ngay sau đó ngọn lửa tức giận lại bùng lên.
Bà ta xông thẳng ra cửa, đứng trước hiên nhà gào lớn: "Mọi người ơi, đừng mua bánh của nhà này nữa! Bà chủ tiệm này tâm địa độc ác lắm, bà ta suýt nữa thì tạt nước sôi làm tôi bỏng c.h.ế.t đấy!"
Bà ta đứng trên bậc thềm cao, gào thét liên tục. Thấy có người xúm lại, Hạ Đông Mai đắc ý trong bụng. Làm ăn buôn bán mở tiệm à, cứ mơ đi. Nhà bà ta đang phải thắt lưng buộc bụng chờ tháng lương tiếp theo, cớ sao con tiện nhân này lại được làm bà chủ mở tiệm kiếm bộn tiền. Đừng tưởng bà ta ngốc, nhìn bao nhiêu người xếp hàng thế này, chắc chắn nó kiếm được rất nhiều tiền.
Càng nghĩ Hạ Đông Mai càng uất ức. Bà ta nghiến răng nghiến lợi hô hoán: "Lòng dạ đàn bà như rắn rết! Con ranh này ác độc vô cùng. Mọi người tuyệt đối đừng mua bánh của nó, tiền bạc không thể để cho cái loại đĩ điếm này kiếm được!"
Những người xúm lại không nhịn được lên tiếng hỏi: "Bà chủ làm gì bà? Bà cứ mắng người ta là đĩ điếm với rắn rết. Bà kể rõ ngọn ngành cho mọi người nghe xem nào, hay là có hiểu lầm gì? Tôi từng tiếp xúc với bà chủ rồi, cô ấy là người rất tốt đấy. Bà đừng có mà nói bậy bạ!"
"Đúng rồi đấy, rốt cuộc là có chuyện gì?"
"Bà là gì của người ta?"
Dì Phạm nghe thấy động tĩnh bên ngoài, cục tức vừa nén xuống lại bùng lên. Bà chỉ muốn lao ra tát cho cái bà già lẻ mép đó vài bạt tai để bà ta hết thói nói hươu nói vượn.
Ninh Ngưng kéo dì Phạm lại. Cô nhìn Sử Nhậm với ánh mắt cảnh cáo: "Anh định cứ đứng nhìn thế à? Gia đình họ Sử các người chẳng phải lúc nào cũng tự vỗ n.g.ự.c xưng là người văn minh sao? Tôi thấy mẹ anh c.h.ử.i đổng thế kia có khác gì mấy bà hàng tôm hàng cá ngoài chợ đâu. Các người còn không mau ra ngoài mà lôi bà ta về, trốn chui trốn nhủi trong tiệm của tôi thế này là sao?"
Lời mỉa mai của cô như hai cái tát thẳng vào mặt Sử Nhậm. Bởi lẽ, Sử Nhậm ghét nhất là cái trò đàn bà con gái lu loa ăn vạ. Hắn thấy chuyện đó vô cùng mất mặt, chẳng khác gì mấy bà thím nhà quê hay ngồi bệt xuống đất c.h.ử.i rủa mỗi khi hắn đi giao phân bón ở các thôn làng. Nhưng hôm nay, chính mẹ hắn lại đang diễn cái trò khỉ đó cho thiên hạ xem. Hắn cảm thấy nhục nhã vô cùng.
Đúng lúc này, Ninh Ngưng nhấc tấm ván quầy lên, cùng dì Phạm bước ra. Sử Nhậm thấy cô đi thẳng về phía mình. Rõ ràng mới mười ngày không gặp, sao cô ta lại thay đổi nhiều đến thế?
Nếu như trước khi lấy hắn cô cũng có dáng vẻ như bây giờ, Sử Nhậm thậm chí cảm thấy có lẽ hắn đã không đòi ly hôn.
Bị giật mình bởi chính suy nghĩ đó, Sử Nhậm chột dạ, vội vàng tránh ánh mắt đi chỗ khác.
"Tôi không muốn nói lại lần thứ hai. Cút!"
Sắc mặt Sử Nhậm tối sầm lại. Lúc này, Dương Thanh Thanh bỗng đẩy mạnh Sử Nhậm ra ngoài. Sau đó cô ta quay sang Ninh Ngưng: "Các người cũng muốn ra ngoài xem kịch đúng không!"
Không thể để một mình gia đình họ mất mặt được.
Chút tâm tư hẹp hòi đó của cô ta, làm sao Ninh Ngưng lại không hiểu: "Sân khấu đã có người dựng sẵn rồi, tôi tất nhiên sẽ rộng lượng diễn nốt vở kịch với các người. Nếu không thì phụ lòng tốt của mẹ chồng cô quá!"