Ninh Ngưng nhướng mày, ngừng lắc ly rượu. Cô đặt ly xuống bàn, đưa tay làm động tác mời về phía Hình Quốc Cường.

Ý bảo ông ta có gì cứ nói.

"Kể từ giây phút thành lập khách sạn Hưng Thụy, tôi đã ấp ủ ước vọng biến nơi này thành khách sạn tốt nhất thành phố Hải. Từ phong cách kiến trúc, thiết kế nội thất cho đến ẩm thực, tôi đều mời những đội ngũ xuất sắc nhất đảm nhiệm. Mục đích cuối cùng là để trở thành người dẫn đầu."

Nói đến đây, Hình Quốc Cường ngừng lăn hai quả óc ch.ó. Ông nhìn Ninh Ngưng, rành rọt từng chữ: "Cho nên, tôi không thể chấp nhận cái danh hiệu đồng hạng Nhất.

Hạng Nhất bắt buộc phải thuộc về khách sạn Hưng Thụy. Bằng không, tôi thà không cần còn hơn."

Ninh Ngưng và Từ Úy Tinh đưa mắt nhìn nhau. "Thế ý ông là?"

"Thi đấu lại một trận nữa." Hình Quốc Cường gõ tay xuống bàn. Lập tức có người tiến tới đặt một tờ giấy lên mặt bàn.

Ninh Ngưng liếc qua, chính là tờ phiếu thưởng 1000 nhân dân tệ có đóng dấu của Hiệp hội.

Cô khẽ cười: "Thế này là sao?"

"Cô thắng, 1000 đồng này thuộc về cô. Khách sạn Hưng Thụy thắng, 1000 đồng của cô tôi cũng không thèm, nhưng cô bắt buộc phải đứng ra công khai thừa nhận trước mọi người rằng cô không đủ tư cách để đồng hạng Nhất với khách sạn Hưng Thụy!"

"Nhưng mà số phiếu đó là do người dân bầu chọn cơ mà, liên quan gì đến chúng tôi. Giờ ông cứ vin vào cái chuyện đồng hạng Nhất này không buông, thật vô vị." Từ Úy Tinh không ngờ đường đường là ông chủ khách sạn Hưng Thụy mà bụng dạ lại hẹp hòi đến thế.

Hình Quốc Cường cười cười: "Lý lẽ là vậy, nhưng tôi vẫn muốn phân cao thấp với bà chủ Ninh. Chắc bà chủ Ninh cũng muốn vậy đúng không. Đồng hạng Nhất à? Một núi làm sao chứa nổi hai hổ, đỉnh kim tự tháp vốn dĩ rất chật chội, không đủ chỗ cho nhiều người chen chân đâu."

"Chị Ninh Ngưng, chị đừng nghe ông ta. Cái đồ gì đâu, còn xưng là ông chủ khách sạn. Từ nay về sau em không bao giờ thèm bước chân vào Hưng Thụy nữa!"

Hình Quốc Cường vẫn coi như không nghe thấy gì, chỉ chăm chăm nhìn Ninh Ngưng, tay lại tiếp tục lăn hai quả óc ch.ó.

Ninh Ngưng thản nhiên nhìn thẳng vào ông ta vài giây. Cuối cùng, cô lại nâng ly rượu lên. Cổ tay khẽ chuyển động, chất lỏng sóng sánh nhịp nhàng trong ly. Cô đưa ly rượu lên mũi ngửi nhẹ, rồi đặt ly xuống, ngước mắt nhìn Hình Quốc Cường.

"Được, tôi nhận lời! Dù sao buổi vũ hội này cũng chán ngắt, chi bằng kiếm việc gì đó thú vị để làm."

Câu trả lời của Ninh Ngưng khiến Hình Quốc Cường một lần nữa ngừng lăn óc ch.ó. Ánh mắt ông ta toát lên tia tán thưởng rõ rệt.

"Rất quyết đoán. Nếu sau này cô không muốn làm bà chủ nữa, khách sạn Hưng Thụy luôn dang tay chào đón cô."

"Cái đó thì không cần đâu. Tạm thời tôi vẫn sẽ tiếp tục làm bà chủ. Còn xét về lâu dài, nếu có một ngày tôi phải đi làm thuê, tiêu chuẩn chọn việc của tôi rất cao. Khách sạn Hưng Thụy lúc đó còn giữ được vị trí số một hay không, cũng khó nói lắm."

Ngụ ý là, chỉ cần cô muốn, cô có thể luôn làm bà chủ, nhưng khách sạn Hưng Thụy lại chưa chắc đã luôn giữ được vị trí số một.

Hình Quốc Cường nhìn nữ đồng chí đang buông lời vô cùng kiêu ngạo ở phía đối diện. Đã nhiều năm rồi không có ai dám nói chuyện với ông ta như vậy.

Ông ta nheo mắt, dùng ánh mắt soi xét nhìn Ninh Ngưng: "Tuổi trẻ thì nên làm đến nơi đến chốn, ngông cuồng quá không phải chuyện tốt đâu."

Ninh Ngưng lại chỉ cười vẻ không bận tâm: "Cảm ơn Chủ tịch Hình đã răn dạy."

Hình Quốc Cường thấy vẻ mặt hoàn toàn không thèm để ý của cô, trong lòng chỉ cho rằng cô nhất thời bị danh lợi che mờ đôi mắt. Những kẻ thiếu niên đắc chí mà quá mức càn rỡ, thường chẳng có kết cục tốt đẹp gì.

"Nếu bà chủ Ninh đã tự tin như vậy, chúng ta cũng không cần lãng phí thời gian nữa, bắt đầu tỷ thí ngay bây giờ đi."

Hình Quốc Cường nói rồi lại gõ gõ xuống mặt bàn. Lập tức có người tiến lên đặt ba tấm thẻ xuống bàn.

Trên đó lần lượt viết: Bánh kem, bánh hấp, và bánh chiên.

Duy chỉ không có loại bánh nướng xốp mà Ninh Ngưng đã thể hiện trong ngày hôm nay.

Ninh Ngưng nhìn ba tấm thẻ này, nhếch khóe miệng khinh khỉnh.

"Nói luật chơi đi."

Hình Quốc Cường hoàn toàn không cảm thấy có gì bất ổn: "Bà chủ Ninh ngàn vạn lần đừng nghĩ tôi đang bắt nạt cô. Tháng 5 chiêu đãi khách ngoại quốc, món tráng miệng bắt buộc phải có bánh kem. Còn phương pháp hấp và chiên đều là những kiểu làm bánh thường thấy ở miền Nam chúng ta. Tin rằng với tay nghề cao siêu của bà chủ Ninh, chắc chắn cô đã có nhiều kinh nghiệm rồi."

Cái kiểu nói chuyện đường hoàng này khiến Ninh Ngưng phải bật cười.

"Chủ tịch Hình đã coi trọng tôi như vậy, tôi đương nhiên không thể để ngài thất vọng. Nói thẳng luật chơi đi."

Chương 472 - Mở Tiệm Điểm Tâm Trong Truyện Niên Đại - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia