Nghe những lời này, Sử Nhậm đột nhiên quát tháo ầm ĩ vào mặt mẹ mình: "Đúng vậy, chính là lỗi của bà! Nếu không phải bà cứ nằng nặc bắt tôi cưới cô ta, thì hôm nay có xảy ra ngần này chuyện không? Giờ ra cớ sự này, bà đã vừa lòng chưa!"

Vốn dĩ vì phải xin lỗi Ninh Ngưng nên Hạ Đông Mai đã thấy uất ức đến nghẹn ngào, giờ mũi bà ta lại càng thêm cay xè, nước mắt tuôn trào như suối.

Bà ta vừa khóc vừa lắc đầu, miệng lẩm bẩm lặp đi lặp lại hai câu: "Là tôi sai, là tôi không phải."

Cảnh tượng này đập vào mắt mọi người lại càng khẳng định tên này chẳng phải loại người tốt đẹp gì. Thật sự quá ích kỷ, chỉ biết bắt nạt kẻ yếu, đứng trước người đàn ông khỏe hơn mình thì lại cúp đuôi im bặt.

Đứng trên thềm cao nhìn xuống, Ninh Ngưng cảm thấy hôm nay mình đúng là đang thưởng thức một bộ phim truyền hình cẩu huyết nhiều tập. Nào là mẹ Sử tự treo cổ lên cành Đông Nam, rồi lại đến mẹ Sử hy sinh vì tình yêu, tiếp đến là Sử Nhậm ức h.i.ế.p người nhà. Có điều, cũng đến lúc hạ màn rồi chứ nhỉ?

"Tao thấy mày càng ngày càng không giống đàn ông. Làm con đã thất bại, làm chồng lại càng thất bại hơn. Chẳng biết mày làm bố kiểu gì. Khéo sau này lại nghe tin con mày bị bắt đi cải tạo lao động cũng nên. Gia đình mày đúng là thối nát từ trên xuống dưới!"

Nói xong, người đàn ông chỉ tay lên biển hiệu Tiệm bánh Ninh Ký, trừng mắt cảnh cáo Sử Nhậm: "Chừng nào cái biển này còn treo ở đây, mày cấm được bước vào dù chỉ nửa bước. Liếc mắt nhìn cũng không được. Bằng không, những người rảnh rỗi thích lo chuyện bao đồng bọn tao sẽ không tha cho mày đâu!"

Dứt lời, anh ta vỗ vỗ vai Sử Nhậm, cúi người nhìn thẳng vào mắt hắn: "Nhớ kỹ chưa?"

Sử Nhậm cảm nhận được sức mạnh từ mấy cái vỗ vai đó. Căn bản hắn không phải là đối thủ của gã này, nhất là khi hắn còn phải đèo bồng thêm hai người phụ nữ, lại còn bị áp đảo bởi số đông những người thích can thiệp vào chuyện người khác.

Sắc mặt hắn khó coi đến cực điểm, hắn khẽ gật đầu.

"Nói bằng miệng, gật đầu không tính."

Sử Nhậm c.ắ.n c.h.ặ.t răng hàm, gằn từng chữ qua kẽ răng: "Nhớ kỹ rồi."

Trải nghiệm lần này là nỗi nhục nhã mà hắn sẽ chẳng bao giờ muốn nhớ lại trong suốt phần đời còn lại. Và tất cả những điều này đều do Ninh Ngưng gây ra. Quả nhiên, cứ dính dáng đến đàn bà là chẳng có chuyện gì tốt đẹp!

Người đàn ông kia thấy vậy, hài lòng buông vai Sử Nhậm ra, lùi lại một bước, ra hiệu cho mọi người dãn ra để bọn họ rời đi. Xét cho cùng, vụ việc kéo dài quá lâu cũng sẽ ảnh hưởng đến uy tín của bà chủ, phải suy nghĩ cho việc làm ăn sau này của cô nữa.

Hơn nữa, anh ta tin chắc rằng sau chuyện này, tên chồng cũ kia cũng sẽ phải dè chừng, không dám tùy tiện ức h.i.ế.p bà chủ nữa.

Thấy đám đông tản ra nhường một lối nhỏ, Dương Thanh Thanh vội vàng chạy xuống bậc thềm, lao thẳng ra ngoài.

Mất mặt, quá mất mặt. Đầu óc cô ta hiện giờ rối bời, nhưng có một ý nghĩ ngày càng trở nên rõ ràng: Tuyệt đối không thể lấy Sử Nhậm.

Một người đàn ông đến cả người phụ nữ mình yêu và mẹ ruột mình cũng không bảo vệ nổi thì có tác dụng gì?

Hơn nữa, danh tiếng của hắn hiện tại tồi tệ như vậy, liệu sau này hắn có còn con đường thăng tiến nào nữa không?

Cô ta có thể đặt cược tương lai của mình vào hắn nữa sao?

Những nghi vấn liên tục nảy sinh trong đầu Dương Thanh Thanh, khiến cô ta rối loạn cực độ.

"Sử Nhậm, em hơi mệt, em không đi cùng anh đến bệnh viện nữa đâu, hẹn gặp ở nhà nhé!"

Nói xong, Dương Thanh Thanh nắm lấy tay Sử Nhậm, dúi chiếc túi lưới đựng quà vào tay hắn, rồi quay lưng bỏ đi không ngoảnh lại.

Sử Nhậm liếc nhìn đôi mắt sưng húp của bà Sử, ai nhìn cũng biết bà ta vừa khóc. Hắn mất kiên nhẫn cáu bẳn: "Bà đừng đi theo nữa, đi theo chỉ tổ vướng chân vướng tay, tôi tự lên đó được rồi!"

Bà Sử lúc này vẫn còn bàng hoàng sau sự việc hỗn loạn vừa rồi, phản ứng có phần chậm chạp. Bà ta không nghe rõ con trai nói gì, vẫn lếch thếch bám theo Sử Nhậm hướng về phía bệnh viện.

Sử Nhậm ngoái đầu lại, cáu kỉnh rống lên: "Đã bảo tôi tự đi một mình! Bà điếc à?"

Bà Sử giật mình thon thót, vội vàng gật đầu: "Không điếc, không điếc. Con đi mau đi, đừng làm hỏng việc!"

Sử Nhậm lúc này mới quay người bước đi. Trên đường đi, hắn không ngừng mơ mộng trong lòng. Nếu chuyện này thành công, hắn được thăng chức chủ nhiệm nhà máy phân bón, hắn nhất định sẽ trừng trị đích đáng cái đám công nhân trong xưởng thích đàm tiếu sau lưng người khác. Nếu không phải bọn chúng rảnh rỗi sinh nông nổi, khua môi múa mép, thì hôm nay hắn đã chẳng bị người ta nhận mặt.

Đến trước cửa phòng bệnh của mẹ vợ xưởng trưởng, Sử Nhậm vuốt lại tóc tai và quần áo cho chỉnh tề. Hắn cố nặn ra một nụ cười rồi bước vào phòng.

Chương 48 - Mở Tiệm Điểm Tâm Trong Truyện Niên Đại - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia