"Đúng vậy, bà chủ Ninh tinh ý thật. Chúng tôi cũng rất thích nơi này. Không thể phủ nhận, Chủ tịch Dương rất biết cách hưởng thụ. Dù đang điều hành tiệm bánh tô Bảo Hưng, nhưng ông ấy có một đội ngũ học trò đắc lực, ai nấy đều là cao thủ làm bánh kiểu Giang Tô.
Điều này giúp ông ấy có nhiều thời gian hơn để trồng hoa, tỉa cỏ. Bà chủ Ninh, cô có thể chưa biết, Chủ tịch Dương viết thư pháp bằng b.út lông rất đẹp, còn nghiên cứu sâu về tranh thủy mặc nữa. Những bức tranh chữ trong phòng này đều do chính tay ông ấy vẽ đấy. Ông ấy đam mê văn hóa truyền thống nước nhà đến nhường nào thì khỏi phải bàn."
Chu Quang Hùng tiếp lời, không ngớt lời khen ngợi Dương Khải Dân.
"Chủ tịch Chu quá khen rồi, tôi chỉ vẽ vời cho vui thôi. Nhưng quả thật tôi rất yêu thích văn hóa nước nhà. Đêm đó, khi nhìn thấy bà chủ Ninh làm ra những món bánh mang đậm bản sắc văn hóa dân tộc, mắt tôi như sáng bừng lên. Về nhà, tôi còn phác thảo lại những món bánh đó cơ."
Ánh mắt Dương Khải Dân khi nhìn Ninh Ngưng lấp lánh sự ngưỡng mộ, khiến Ninh Ngưng không thể làm ngơ.
Lúc này, Đường Ngọc Bách hắng giọng: "Thế này nhé bà chủ Ninh, chúng tôi nghĩ trong sự kiện tháng 5 sắp tới, cô có thể hợp tác với tiệm bánh tô Bảo Hưng được không. Tất nhiên cô vẫn là người nắm quyền quyết định, là tổng phụ trách. Họ chỉ làm phụ tá cho cô thôi."
Nghe vậy, mọi ánh mắt trên bàn tiệc đều đổ dồn về phía Ninh Ngưng. Đặc biệt là Dương Khải Dân, một người đàn ông đã ở tuổi trung niên mà lúc này lại tỏ ra căng thẳng.
"Đương nhiên, đây chỉ là gợi ý của chúng tôi, quyết định cuối cùng vẫn thuộc về bà chủ Ninh. Chủ yếu là chúng tôi lo ngại rằng, khi cô trở về, những người trong đội ngũ hiện tại sẽ phải quay lại với công việc của họ. Lúc đó cô có thể sẽ gặp vấn đề thiếu hụt nhân sự. Người của tiệm Bảo Hưng lại chuyên về bánh kiểu Giang Tô, ít nhiều cũng có thể giúp đỡ cô trong những việc nằm trong khả năng của họ."
Chu Quang Hùng nói rồi nháy mắt với Dương Khải Dân.
Dương Khải Dân thấy vậy lập tức tự tiến cử: "Nếu tiệm Bảo Hưng có thể giúp được bà chủ Ninh thì đó là niềm vinh hạnh của chúng tôi. Chúng tôi chắc chắn sẽ cố gắng hết sức, tuyệt đối không làm gánh nặng cho bà chủ Ninh đâu."
Mọi người đều im lặng chờ đợi phản ứng của Ninh Ngưng.
Ninh Ngưng đặt đũa xuống, rút khăn tay lụa ra chấm nhẹ khóe miệng, rồi từ tốn nhìn quanh một vòng. Cuối cùng, ánh mắt cô dừng lại ở lão Hứa. Lão Hứa đang điềm nhiên gắp thức ăn, dường như chủ đề trên bàn tiệc chẳng hề liên quan gì đến ông, ông chỉ đơn thuần đến đây để ăn.
Cô cầm chiếc thìa chung, múc một bát súp đậu hũ cá trích cho lão Hứa.
"Lão Hứa, mời ông dùng súp ạ."
Lão Hứa nghe vậy, mỉm cười ngẩng lên: "Tiểu Ninh à, cháu không cần bận tâm đến ta đâu. Cháu cứ ăn phần mình đi, thích gì gắp nấy, đừng có khách sáo. Cả mọi người nữa, đừng chỉ mải nói chuyện, ăn chút gì đi chứ."
"Lão Hứa, bát súp này cháu đặc biệt mời ông. Ngay từ lần đầu gặp mặt, ông đã mang đến cho cháu một cảm giác vô cùng thân thuộc, khiến cháu nhớ đến một người bạn cũ. Hôm nay có cơ hội, coi như cũng để cháu thỏa tâm nguyện của mình."
Lão Hứa nhìn vào ánh mắt chân thành của Ninh Ngưng, cùng với chút cảm xúc xẹt qua trên khuôn mặt cô. Đó không phải là những thứ mà một người trẻ tuổi mới đôi mươi thường có.
Ông không nói gì, chỉ cầm thìa lên nếm thử súp. Uống xong một ngụm, ông nhìn Ninh Ngưng hiền từ: "Ngon lắm, ngon hơn ngày thường."
Ninh Ngưng nhìn lão Hứa, khẽ mỉm cười.
Lão Hứa cũng nhân hậu như ông nội của cô vậy.
Từ lúc bước vào cửa hôm nay, khoảnh khắc nhìn thấy lão Hứa, cô đã nhớ ngay đến ông nội mình. Thật sự quá giống.
Ông nội cũng thích đ.á.n.h cờ, cứ sắp thua là lại giở trò chí phèo không chơi nữa.
Cũng thích gắp thức ăn cho cô, giục cô ăn nhiều một chút, dặn cô đừng học theo mấy cô minh tinh nhịn ăn giảm cân làm hỏng cả dạ dày.
Dù là cùng một loại súp, ông nội vẫn thích uống bát do chính tay cô múc.
...
Dẫu biết ông không phải ông nội mình, nhưng Ninh Ngưng vẫn vô thức làm những cử chỉ quen thuộc.
Cô cũng hiểu rằng, lão Hứa chắc chắn đã nhìn thấu tâm tư của cô.
Ninh Ngưng quay sang nhìn Dương Khải Dân: "Ông là đệ t.ử chân truyền của lão Hứa, tay nghề thì không cần phải bàn cãi. Vậy nên điều kiện tiên quyết cho lần hợp tác này là ông phải tự mình dẫn dắt đội ngũ. Tháng Tư tôi sẽ quay lại thành phố Hải để chuẩn bị cho sự kiện tiếp đón khách ngoại quốc. Khi đó, rất mong Chủ tịch Dương sẽ hỗ trợ nhiều hơn."
Nói đến câu cuối, Ninh Ngưng đứng dậy, đưa tay về phía Dương Khải Dân.
Dương Khải Dân vẫn đang chăm chú xem bà chủ Ninh trò chuyện với lão Hứa. Ông ngàn vạn lần không ngờ, câu chuyện lại đột ngột quay về phía mình.