"Thôi được rồi, dì Phạm và bà chủ Ninh cứ ngồi chơi nhé. Thời gian gấp gáp, tôi phải đi gọi điện ngay cho mấy đồng nghiệp hỏi thăm vụ máy đ.á.n.h trứng này mới được!"
Nói xong, Lý Quan Quân tu một hơi cạn sạch ca nước đường. Đồ ngon thế này, không thể lãng phí được.
Dì Phạm không ngờ anh ta lại đi vội vàng như vậy, vội đứng lên: "Cậu không ngồi chơi thêm lúc nữa à?"
"Dạ thôi, tôi đi trước đây, hai người cứ nói chuyện đi nhé!" Lý Quan Quân mỉm cười chào Ninh Ngưng, rồi cất bức ảnh vào cặp da, đứng dậy rời đi.
Ninh Ngưng nhìn theo bóng lưng anh ta, bưng ca lên nhấp thêm ngụm nước đường. Cô có thể cảm nhận được sự thay đổi thái độ của Lý Quan Quân là do ly nước đường này mang lại.
"Cháu gái, nước đường cháu pha ngon thật đấy. Mua ở Cửa hàng Bách hóa phải không? Sao chẳng thấy vị chát nào cả." Dì Phạm vừa nói vừa uống thêm một ngụm.
Ninh Ngưng vờ như không biết: "Vậy ạ? Sao cháu không thấy gì nhỉ? Dì Phạm, hay là dì cũng giống cháu, lúc nào cũng thấy cơm nhà người ta ngon hơn cơm nhà mình!"
Dì Phạm cười ha hả: "Lẽ nào lại đúng là thế? Hồi con trai dì còn nhỏ, dì cũng hay mắng nó câu đấy. Nhưng mà lạ thật, ở nhà dì chẳng mấy khi đụng đến nước đường, thế mà đến chỗ cháu lại tu một mạch cạn cả ca. Xem ra, không chỉ cơm nhà người ta ngon, mà nước nhà người ta cũng ngọt hơn!"
Đề tài này coi như được khép lại, dì Phạm chuyển sang chuyện tìm người phụ giúp: "Chuyện này dì đang nhức đầu lắm đây! Chỗ dì có mấy cô bé lanh lợi, ngoan ngoãn, lại toàn là họ hàng thân thích. Dì mới chỉ lỡ miệng nhắc đến một câu thôi.
Chẳng hiểu sao chúng nó biết chuyện, đứa nào đứa nấy thi nhau đến nhờ dì giới thiệu. Dì biết chọn ai bỏ ai bây giờ. Chọn đứa này thì phật lòng đứa kia, ai cũng giận dì.
Hay là thế này đi, cháu tự tuyển người nhé. Dán tờ giấy tuyển nhân viên ngoài cửa, thế thì tha hồ mà chọn, ai hợp ý thì cháu nhận!"
"Vâng, vậy để cháu tự lo việc này. Sao cháu có thể làm khó dì được. Hiện tại cháu vẫn còn kham được, cháu sẽ từ từ chọn người phù hợp ạ."
Ninh Ngưng có những toan tính riêng. Máy đ.á.n.h trứng vẫn chưa mua được, đợi khi nào những công việc bên ngoài ổn định rồi hẵng tuyển người cũng chưa muộn.
~~
5 giờ sáng, Đinh Thành đạp xe đèo Đinh Diễm đến xưởng bánh kẹo. Mặc dù có mối quan hệ quen biết, nhưng họ vẫn phải mua bánh xốp trứng gà với giá gốc. Theo lời nhân viên kinh doanh, một thùng bánh xốp trứng gà nặng 10 cân, giá gốc là 8 đồng. Đã rẻ thế rồi thì còn bớt xén được bao nhiêu nữa.
"Đây là nể mặt người quen làm trong xưởng đưa đến, nếu không thì đừng hòng mua được ở đây. Bánh xốp trứng gà của xưởng chúng tôi đều được giao thẳng đến Cửa hàng Bách hóa hoặc các đại lý lớn. Đơn hàng lẻ tẻ như thế này chúng tôi chẳng buồn tiếp. Nếu không có người giới thiệu, các người có cầm tiền cũng chẳng mua nổi đâu!"
Đinh Thành vội vàng cười xòa với người bạn học: "Đúng rồi đúng rồi, tôi cũng nghĩ cậu làm ở xưởng bánh kẹo nên mới đến lấy ít bánh mới ra lò. Chuyện này thực sự cảm ơn cậu nhiều lắm. Đinh Diễm, mày mau trả tiền đi."
Anh ta vừa tươi cười với họ, vừa huých khuỷu tay vào tay Đinh Diễm, ra hiệu cho cô ả mau ch.óng đưa tiền.
"Chúng tôi định lấy ba thùng, chị bớt cho chúng tôi chút xíu được không? 20 đồng nhé!" Đinh Diễm nhẩm tính nhanh trong đầu, tìm cách để mình có lợi nhất.
Nhân viên kinh doanh tính nhẩm một chút, rồi bật cười lạnh nhạt. Giỏi thật, định bớt những 4 đồng cơ à! Chị ta lập tức đảo mắt, lườm người công nhân dẫn họ đến: "Đây là người do cậu dẫn tới à? Rõ ràng là đến để ăn chực. Cậu không nói rõ với họ là tiền bán được phải nộp hết vào sổ sách, chứ có chui vào túi bọn tôi đâu. Bớt cho họ thì bọn tôi phải móc tiền túi ra bù vào à!
Nếu không thì tôi việc gì phải phiền phức với mấy cái đơn hàng lẻ tẻ này. Kỳ kèo mặc cả, phiền phức c.h.ế.t đi được. Tôi nói thẳng nhé, một xu cũng không bớt được. Mua được thì mau đưa tiền, không mua được thì biến sớm đi, đừng làm lãng phí thời gian của tôi."
Giọng điệu rõ ràng là rất khó chịu. Đinh Thành cười gượng hai tiếng, vội vàng hối thúc Đinh Diễm trả tiền. Bị mấy cặp mắt chằm chằm nhìn vào, Đinh Diễm chẳng còn cách nào khác, đành rút 8 đồng ra.
"Chỉ lấy một thùng thôi à? Thế mà làm tôi phí bao nhiêu nước bọt."
Đinh Diễm nhịn không được cự nự: "Nếu chị bớt cho tôi một chút, tôi đã lấy nhiều hơn rồi. Sau này tôi còn quay lại lấy tiếp, số lượng sẽ tăng lên! Chúng tôi đang tập tành buôn bán, mới thử nghiệm nên không dám ôm nhiều."
Ngờ đâu cô nhân viên kinh doanh nghe xong chỉ mỉm cười: "Vậy chúc cô khai trương hồng phát nhé!"
Nói rồi, chị ta xé tờ biên lai xuất kho đưa cho cô ả, rồi dẫn cô ả đi lấy bánh.