"Lại bắt tôi xì tiền ra á?" Đinh Diễm tỏ vẻ không vui. 8 đồng vốn kia còn chưa thu hồi được kìa!

"Em gái ngốc ạ, thả con săn sắt mới bắt được con cá rô chứ. Mình tính cả thù mới lẫn hận cũ luôn. Sống ở đời, cốt yếu là cho sướng cái thân!"

Đinh Diễm ngẫm lại cũng thấy có lý. Chỉ cần làm ảnh hưởng đến Tiệm Ninh Ký, tiền cô ả bỏ ra cũng chẳng uổng phí.

"Đinh Thành, em tin anh thêm lần này nữa. Em nói thẳng luôn, nếu anh còn dám ném em lại một mình đối mặt với tình huống như vừa nãy, em tuyệt đối sẽ không nhận ông anh này nữa đâu!"

Đinh Diễm bực dọc nói, tiện thể đặt thùng bánh xốp trứng gà lên gác ba ga xe đạp buộc c.h.ặ.t lại. Ôm suốt dọc đường, tay cô ả mỏi nhừ.

Nếu bọn họ đã ra sức bảo vệ con mụ kia đến thế, thì cứ để con mụ đó nếm thử cảm giác bị người ta xúm vào vây đ.á.n.h xem sao. Cái này gọi là gậy ông đập lưng ông!

——

Buổi tối, Ninh Ngưng hầm cháo hạt kê trong bếp, tiện tay bỏ thêm chút táo đỏ vụn. Kể từ lần bắt mạch trước, Từ Úy Lâm dặn dò cô phải điều dưỡng tỳ vị, cô liền nấu ít cháo hạt kê cho bữa tối. Ăn không hết lại cất vào không gian, sáng hôm sau lôi ra làm điểm tâm. Nhờ một đêm ngấm hơi ấm trong không gian, bát cháo hạt kê bình thường bỗng dưng thơm ngon lạ thường.

Cô nấu liên tục ba ngày, chẳng biết có phải do tâm lý không, nhưng tự dưng thấy sắc mặt dạo này hồng hào hẳn lên.

Nhìn làn khói mỏng manh bay lên từ chiếc nồi gốm, ngửi hương thơm thoang thoảng của hạt kê quyện với táo đỏ, Ninh Ngưng cảm thấy lòng bình yên đến lạ.

Đun sôi bằng lửa lớn, rồi hầm liu riu bằng lửa nhỏ. Mặt cháo nổi bọt lụp bụp, âm thanh nghe thật vui tai. Cô dùng chiếc vá gỗ nhỏ xíu nhẹ nhàng khuấy đều. Cháo hạt kê táo đỏ đặc vừa phải, bề mặt còn có một lớp màng cháo sánh mịn.

Không chờ được nữa, Ninh Ngưng múc vội một bát, bưng ra phòng khách. Vừa cho vào miệng, hương vị dẻo thơm của hạt kê mới đã lan tỏa, lại thêm vị ngọt ngào của táo đỏ vụn, mỗi miếng cháo đều là sự tận hưởng tuyệt vời.

Ăn được nửa bát, Ninh Ngưng mới nhớ ra mấy ngày nay chưa kiểm tra Điểm Yêu Thích trong không gian.

Cô mở giao diện không gian lên. Bỏ bẵng mấy hôm, Điểm Yêu Thích đã cán mốc 1440. Số điểm này thừa sức để cô mở khóa thêm cả đống thứ hay ho.

Tuy nhiên, Ninh Ngưng cuối cùng vẫn quyết định không "đốt tiền" phung phí. Cô nhấn vào khu chăn nuôi, trong mục động vật, tùy ý chọn một ô đang bị khóa.

[Xác nhận tiêu hao 500 Điểm Yêu Thích để mở khóa một loài động vật mới?]

Ninh Ngưng chọn "Có". Ngay lập tức, trên giao diện xuất hiện một chú heo con hồng hào mập mạp, còn ủn ỉn hừ hừ với cô hai tiếng.

Cô chạm vào người chú heo. [Trưởng thành sau 2 giờ, có thể thu hoạch mỡ heo, thịt heo...]

Có mỡ heo là có thể làm được đủ loại bánh nướng truyền thống Trung Quốc. Thịt heo thì để làm thịt heo sấy, chà bông heo... "Trư Bát Giới" quả là toàn thân đều là bảo bối. Ninh Ngưng hài lòng tống chú heo vào chuồng trong khu chăn nuôi.

Số Điểm Yêu Thích còn lại, Ninh Ngưng không tiêu vội. Đợi ngày mai tích đủ 1000 điểm, cô sẽ mở khóa thêm một mảnh đất mới trong nông trại. Diện tích hiện tại có vẻ hơi chật hẹp rồi.

Kiểm tra thấy dầu ngô trong kho hàng vẫn còn khá nhiều, Ninh Ngưng tiếp tục gieo trồng đậu đỏ. Dạo gần đây mỗi ngày cô bán được ngót nghét 100 chiếc bánh Dorayaki, nên đậu đỏ tiêu thụ khá nhanh.

Ninh Ngưng dạo quanh một vòng không gian, xem đi xem lại mà không biết chán. Mỗi lần ngắm nhìn, cô đều thầm cảm ơn sự tồn tại của chiếc không gian diệu kỳ này. Nếu không có nó, cô sẽ chẳng thể nào kiếm được hơn hai ngàn tệ trong khoảng thời gian ngắn ngủi đến vậy.

Và trong tương lai, chắc chắn sẽ còn vô số khoản hai ngàn tệ nữa chảy vào túi cô. Ninh Ngưng có một linh cảm mãnh liệt rằng, ở thế giới này, cô nhất định sẽ biến Tiệm Ninh Ký thành một thương hiệu điểm tâm truyền thống nổi tiếng khắp đất nước. Cô hoàn toàn có niềm tin vào điều đó!

~

11 giờ sáng, Tiệm Ninh Ký đang hoạt động như thường lệ thì bỗng có tiếng ồn ào vang lên ngoài cửa.

"Bà chủ Ninh Ký đâu rồi! Mau ra đây trả tiền lại cho tôi!"

"Không ngờ Tiệm Ninh Ký cũng là bọn tiểu thương lòng dạ đen tối. Ở bệnh viện bao nhiêu người khen điểm tâm của các người ngon, hóa ra toàn là cò mồi do bà chủ thuê à. Cái bánh xốp trứng gà này có khác gì tôi mua ở Cửa hàng Bách hóa đâu, dán thêm cái mác Ninh Ký mà bắt tôi phải trả thêm 2 hào à?"

Những người đang xếp hàng thấy một người đàn ông mặt mũi bặm trợn lao vào, trên tay còn lăm lăm một gói giấy kraft.

"Anh trai ơi, anh có nhầm không đấy. Bánh xốp trứng gà của Ninh Ký màu vàng ươm, lại còn to nữa. Đem so với bánh của Cửa hàng Bách hóa là thấy khác biệt ngay mà!"

Chương 96 - Mở Tiệm Điểm Tâm Trong Truyện Niên Đại - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia