Sau khi ta được đưa về Xuân Thủy Hiên, tiểu thư còn chẳng tới thăm ta lấy một lần.
Nàng ta đang bận thân mật với Hoàng thượng trong Ngự thư phòng, lo lấy lòng Thánh thượng chứ bỏ công để ý đến cung nữ như ta làm gì.
Ca ca cảm thán: “Hoàng thượng biết lần này nghi oan cho tiểu chủ nên đã thăng vị cho người, lại còn ban thưởng rất nhiều thứ nữa.”
Trải qua chuyện này, Hoàng thượng bắt đầu sủng ái tiểu thư vô cùng, thậm chí ngài còn đưa tiểu thư theo.lúc vi hành đến Giang Nam.
Nào ngờ còn chưa tới Giang Nam thì đã gặp phải quân phản loạn cướp thuyền.
Quân phản loạn xông lên thuyền, bắt đám nữ nhân rồi lăng nhục. Bọn chúng ngông cuồng đến mức không quan tâm đến đám cung nữ mà chỉ tìm Hoàng hậu và phi tần - những người mặc cung trang lụa là - mà thôi.
Ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc ấy, ca ca của ta vọt tới.
Hắn bảo vệ ả tiểu thư đang khóc lóc la hét sau lưng, sau đó ép ta mặc áo choàng của phi t.ử lên người rồi đẩy ta ra khoang thuyền.
Đó là cơn ác mộng kinh hãi nhất trong đời ta.
Quân phản loạn tóm lấy ta, bọn chúng la hét, luôn miệng nói phải nếm thử mùi vị nữ nhân của Hoàng đế.
Mà trên bong thuyền, ca ca che chắn cho tiểu thư nhảy xuống thuyền nhỏ, sau đó họ chạy trốn mất dạng.
Trong suốt thời gian ấy, ca ca còn chẳng thèm quay đầu nhìn ta lấy một lần.
…
Quân phản loạn xé rách quần áo của ta.
Cũng may khi hắn vừa bước tới thì ta mò được thanh đao của một người thị vệ đã ch.ế.t ở bên cạnh.
Ta c.h.é.m vào người tên phản loạn, nhân lúc hắn la hét gục xuống, ta vội nhảy xuống sông.
…
Mạng ta cũng lớn, ta ôm lấy một mảnh thuyền rồi lênh đênh trên dòng nước.
Sau khi trôi dạt cả đêm, cuối cùng ta cũng bò được lên bờ.
Lúc này quân cứu viện đã đến, quân phản loạn bị tiêu diệt sạch sẽ, Hoàng thượng và hậu phi đang nghỉ ngơi trên xe ngựa.
Ta xông đến chỗ xe ngựa của tiểu thư, nhưng còn chưa kịp đến đó thì bị một người cản lại
Là ca ca.
Trông hắn chẳng có chút mừng rỡ nào khi thấy muội muội sống sót sau tai nạn, nếu có thì chỉ là nỗi lo lắng ngút ngàn với lý do thế này: “Mộc Vân, muội là nữ nhi chưa chồng, bị quân phản loạn làm mất đi trong sạch nên không thể đến gần tiểu chủ được nữa.”
“Từng bước đi trong cung đều rất gian nan, danh dự của tiểu chủ không được có vết nhơ nào.”
Ta kinh ngạc đến run rẩy: “Huynh có ý gì? Muội là cung nữ của tiểu chủ, huynh không để muội quay về là muốn muội nhảy sông tự vẫn sao?”
Ca ca của ta vừa bày ra vẻ mặt xót xa vừa gật đầu: “Mộc Vân, muội ch.ế.t vì bảo vệ chủ nhân, còn được tiếng thơm là trung thành nữa chứ, cứ xem như đây là số mệnh của muội đi.”
Thấy ta không chịu, hắn bèn gọi mấy đồng liêu đến khiêng ta đi.
…
Thế là ta bị vứt ở đầu đường.
Phần chân gãy đã ổn rồi, nhưng phải ngâm nước sông cả đêm nên lúc này nơi đó cứ nhói lên.
Ta chẳng rõ mình đã ch.ế.t như thế nào, chỉ nhớ trong cơn hốt hoảng ấy, có người nói với ta rằng: “Cha không tốt thì con cần gì hiếu thảo? Chủ không có ân thì bầy tôi cần gì phải trung thành?”
Ta rơi lệ.
Đúng vậy. Cả đời này, uổng công ta cố gắng làm người hầu trung thành cho các người.
Chẳng đáng chút nào!
“Chu Mộc Vân, ngươi có muốn làm lại không?” Giọng nói đó hỏi ta.
Ta vội vàng gật đầu.
Nếu được trùng sinh… ta sẽ không bao giờ… làm kẻ tôi tớ ngu ngốc như trước kia nữa.
Trời xanh có mắt, quả nhiên ta đã được trùng sinh.
Lần này, thấy ca ca bán nhà tổ ở quê nhưng ta chẳng nhảy dựng lên mắng hắn nữa.
Mắng thì có ích gì? Dựa vào kiếp trước, ta biết hắn chẳng tỉnh ngộ được đâu.
Thế là, sau khi ca ca rời đi, ta lặng lẽ tới an ủi cha mẹ: “Cha, mẹ, hai người cứ yên tâm. Con sẽ nhanh ch.óng kiếm tiền, mua lại ngôi nhà của tổ tiên chúng ta.”
Rất nhanh đã đến ngày nhập cung.
Ca ca dẫn ta đến cửa cung, còn mình thì đến chỗ thị vệ để trình diện.
“Ta đã đưa bạc cho ma ma quản sự, bà ấy sẽ phân muội đến Xuân Thủy Hiên.”
Ca ca dặn ta hệt như kiếp trước: “Mộc Vân, muội nhất định phải trung thành với tiểu thư.”
Ta gật đầu nói được.
Sau đó, ngay khi đặt chân qua cổng, ta chạy một mạch tới Ty Y Cục.
Mấy ngày sau, ca ca phát hiện ta không đến Xuân Thủy Hiên làm kẻ hầu cho tiểu thư mà lại thành người thêu thùa trong Ty Y Cục.
Hắn giận đến không nhịn được.
Ta tỏ ra oan ức lắm: “Đâu phải là muội không muốn. Muội đ.á.n.h rơi khăn tay trên đường, nào ngờ Tần ma ma trong Ty Y Cục nhặt được, bà ấy thấy khả năng thêu thùa bất phàm của muội nên mới cướp muội về đó chứ.”
Đương nhiên là ta cố ý vứt cái khăn đó đi.
Kiếp trước, Tần ma ma thích tài năng của ta vô cùng, chẳng qua khi ấy ta đã là người của Xuân Thủy Hiên nên Tần ma ma chỉ có thể trao đổi tài nghệ cùng ta mà thôi.
Sang kiếp này, vì muốn được bà ấy chọn mà ta đã cố gắng thêu chiếc khăn tay này trước đêm nhập cung, hình thêu trong đó là hoa Hải đường mà Tần ma ma thích nhất.
Đúng như ta dự đoán, Tần ma ma vừa thấy chiếc khăn thì lòng yêu tài nghệ lập tức dâng cao, thế là bà ấy kéo ta về Ty Y Cục.
Tần ma ma là người do Thái hậu đưa vào Ty Y Cục, ma ma phụ trách phân công và quản lý cung nữ nào dám đắc tội với người có hậu thuẫn lớn đến nhường đó chỉ vì vài lượng bạc của ca ca ta chứ.