Thế nên sang kiếp này, ta chẳng dám nói tiếng nào với hắn lúc nhận được Thù Du Tuyết.
Không ngờ trong cung lắm thầy nhiều ma, tin tức vẫn bay đến chỗ ca ca.
“Muội là cung nữ, làm việc gì cũng bất tiện. Hay là giao Thù Du Tuyết cho ta đi.”
Ta kiên quyết không mắc mưu: “Tuyết cái gì, Du cái gì, muội không biết.”
Ca ca mất hứng: “Được rồi, Tiểu Phúc T.ử trong cung Thái hậu mới uống rượu với ta, hắn cho ta hay Thái hậu đã ban cho muội Thù Du Tuyết.”
Ta chẳng nói chẳng rằng, chỉ quay đầu rời đi.
Nào ngờ ca ca kéo ta lại: “Chu Mộc Vân, ta là huynh trưởng của muội! Sao muội lại đề phòng ta như cướp vậy?”
“Ta đã đến lục soát chỗ ở của muội nhưng chẳng có gì cả, thế thì hẳn là Thù Du Tuyết đang ở trên người muội, đúng không?”
Ta cố gắng giãy giụa, nhưng sức lực nào bằng nam nhân như hắn, bởi vậy chiếc túi vải đựng hoa Thù Du Tuyết bị hắn đoạt đi mất.
Ta nhào tới: “Trả cho ta…”
Ca ca lách người đi, trong lúc chúng ta giành giật, túi thơm rơi xuống tảng đá rồi trượt vào trong ao cá chép.
Đầu óc ta trống rỗng.
Ca ca mắng to: “Chu Mộc Vân, ngươi…”
Ta chẳng nghe thấy những lời sau đó nữa.
Ta lao xuống ao, nước ao lập tức nhấn chìm ta.
Ta tìm kiếm trong ao rất lâu mới gom đủ lượng hoa Thù Du Tuyết mà Thái hậu ban cho.
Trời nhá nhem tối, ta lảo đảo bò lên trên bờ.
Nào ngờ vừa mới bò lên thì ta lại lâm vào tuyệt vọng khi trông thấy nữ t.ử mặc cung trang vàng nhạt đang ngồi cách đó không xa.
Hiển nhiên, người đó chính là tiểu thư.
Hai cung nữ đang hầu hạ nàng ta, còn ca ca khom người đứng bên cạnh. Thấy ta lên bờ, hắn lập tức thông báo với tiểu thư: “Tiểu chủ, Thù Du Tuyết đang ở trên người nàng ta.”
Tiểu thư gật đầu, nàng ta vẫn ngồi nghiêm chỉnh ở đó, thậm chí còn vươn tay về phía ta: “Đã vớt lên rồi thì tới lấy đi.”
Vẻ mặt của nàng ta như thể đây là chuyện rất hiển nhiên.
Ta nắm c.h.ặ.t túi vải trong tay, lùi về sau từng bước: “Đây là đồ của nô tỳ.”
Tiểu thư tỏ vẻ khó hiểu: “Mộc Vân đúng không?” Nàng ta gọi tên ta, “Bổn cung là chủ, ngươi là tôi tớ. Nào có chuyện nô tỳ dám phân biện với chủ t.ử như vậy?”
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t răng rồi đ.á.n.h bạo đáp trả: “Đúng là cha mẹ thần từng là người làm của Hầu phủ, nhưng nay đã chuộc khế ước bán thân rồi, cả nhà thần đều đã tự do.”
“Còn thần, tuy đã nhập cung nhưng thần đâu phải người hầu trong cung của tiểu chủ? Sao đồ của thần lại là của tiểu chủ được chứ?”
Tiểu thư chau mày, ánh mắt vừa mờ mịt vừa mang theo nỗi xót xa.
“Các ngươi nghe xem, sao Hầu phủ chúng ta lại dạy dỗ ra một hạ nhân quên mất nguồn cội như vậy chứ?”
Ca ca ta quát lớn: “Mộc Vân, hôm nay chủ t.ử đích thân đến đây, nếu ngươi không biết điều thì Chu gia chúng ta không còn đứa con như ngươi nữa.”
Tiểu thư vẫn ngồi ngay ngắn ở đó, hai cung nữ tiến tới định cướp túi vải của ta.
Ta liều ch.ế.t thét to: “Cứu mạng…”
Tiểu thư giận đến đỏ bừng mặt: “Mau bịt miệng nàng ta lại! Ai da, thật là mất mặt mà.”
Ta càng hô to hơn: “Cứu mạng! Cứu mạng…”
Một cung nữ che kín miệng ta lại, còn một người khác giật mạnh Tuyết Thù Du trong tay ta.
Tiểu thư rất hài lòng, nàng ta nhìn cánh hoa trắng nõn như tuyết trong túi vải rồi nói với ca ca của ta: “Lần này vẫn phải cảm tạ Chu thị vệ.”
Tiểu thư vừa nhìn hắn với đôi mắt trong suốt như hồ nước mùa Thu, vừa cất giọng nói thật dịu dàng: “Ta vẫn luôn ghi nhớ những chuyện ngươi làm cho ta.”
Tiểu thư chỉ nói đôi câu cảm ơn mà ca ca ta đã như người say, phấn khích đến mức hai mắt sáng bừng lên.
“Là chuyện nô tài phải làm cả mà.” Ca ca ta khom người, “Tiểu chủ yên tâm, sau này thần sẽ dạy dỗ lại muội muội.”
Ca ca đưa tiểu thư hồi cung, còn ta vẫn đứng yên ở đó với bộ quần áo ướt sũng trên người, chẳng ai quan tâm ta sống c.h.ế.t thế nào.
Chờ họ đi khuất, ta mới lục tục bò dậy rồi chạy như bay về Ty Y Cục.
Tần ma ma chờ ta đã lâu: “Làm gì mà về trễ thế? Ơ, sao cả người ướt đẫm thế này?”
Ta vừa vung nước trên đầu vừa cười đáp: “Không sao ạ, không vào hang cọp thì sao bắt được cọp con… Ma ma đưa Thù Du Tuyết ra cung giúp con chưa ạ?”
“Đưa rồi, ta nhờ cháu trai của ta mà, nó sẽ tự tay đưa Thù Du Tuyết đến nhà con.”
Ta nhếch môi cười.
Không sai, mấy bông hoa bị ca ca và tiểu thư lấy đi chẳng phải là Thù Du Tuyết.
Thù Du Tuyết thật đã được ta giao cho Tần ma ma từ sáng sớm để bà ấy đưa ra ngoài cung.
Sau đó ta hái mấy bông hoa màu trắng trong ngự hoa viên rồi xé nát chúng ra, mang trên người, chờ ca ca tới đòi.
Ta biết ca ca sẽ không bỏ qua cho ta, nếu hắn không tìm được Thù Du Tuyết ở chỗ ta thì chắc chắn hắn sẽ quay về tìm tổ mẫu.
Như thế, chẳng bằng ta diễn tuồng để hắn mắc câu đi.
Quả nhiên, sau khi hao hết tâm sức cướp Thù Du Tuyết từ tay ta, một thời gian dài sau đó hắn chẳng tới gây rắc rối cho ta nữa.
Chỉ cần rảnh một chút là hắn sẽ chạy đến Xuân Thủy Hiên, cho dù chẳng thể vào cung thì hắn cũng có thể đứng bên ngoài nghe ngóng tin tức của tiểu thư, chỉ vậy thôi cũng khiến hắn sung sướng lắm rồi.
Đáng tiếc, lần này ca ca chẳng thể vui mừng được lâu.