Ta tức đến không nhẹ.

Một mớ hỗn độn như vậy mà cũng dám mơ tưởng tới con gái ta?

Ta lập tức cho người âm thầm truyền tin ra ngoài, khiến những nhà có m.á.u mặt trong kinh thành đều biết, từ đó chẳng còn ai muốn gả con gái vào nữa.

Sau nghe nói cuối cùng bọn họ cưới con gái Tri phủ Thanh Châu.

Phu nhân của vị Tri phủ ấy là thứ nữ của Trần tướng quân, từ nhỏ luyện võ, quản trượng phu ngoan ngoãn nghe lời, con gái bà ấy đương nhiên cũng luyện cùng.

Gả qua đó chắc chắn không chịu thiệt.

Sau nữa quả nhiên phủ Tĩnh Viễn hầu trên dưới đều ngoan ngoãn, một mình con gái nhà Tri phủ đã quản cả phủ kín kẽ đến mức chẳng lọt một kẽ hở.

Lạc đề rồi.

Sau này con gái được hoàng đế ban hôn, chính lão già Hoắc Quốc công kia vào cung xin chỉ.

Vốn ta không định dễ dàng bỏ qua cho ông ta.

May mà ông ta còn biết điều, bày toàn bộ gia sản phủ Quốc công lên bàn, còn nói rõ ràng rằng Hoắc Tranh chắc chắn là Quốc công đời tiếp theo.

Nể phần thành ý này, ta mới gật đầu.

Dù sao con gái ta cũng chẳng thể chịu thiệt.

Sau khi nó xuất giá, ta vẫn âm thầm phái người theo dõi phủ Quốc công.

Thấy nó chẳng chịu chút ấm ức nào, lúc ấy ta mới thật sự yên tâm.

TIỀN KIẾP CỦA MẸ TA

Ta từng nằm mơ một giấc mơ.

Trong mơ, con gái gả vào phủ Tĩnh Viễn hầu, sống những ngày tháng đầy giày vò.

Bên cạnh thế t.ử phủ Hầu từ lâu đã có một biểu tiểu thư tâm đầu ý hợp.

Con gái ta không được người ta yêu thương, còn bị biểu tiểu thư ấy nghĩ đủ cách bắt nạt.

Điều ta hận nhất là trước đây mình đã dạy con gái quá biết lễ, quá hiền lành, khiến nó vậy mà hoàn toàn không biết phản kháng.

Gả qua chưa đầy ba năm, nó đã đổ bệnh, cuối cùng c.h.ế.t đi rồi còn bị chôn cô quạnh trong hậu viện.

Trước lúc c.h.ế.t nó chỉ muốn uống một bát canh gà nóng, vậy mà cũng chẳng có ai bưng tới giường.

Sau khi tỉnh lại, toàn thân ta đầy mồ hôi lạnh, thề rằng tuyệt đối không để con gái đi vào kết cục ấy.

Ta không còn dạy nó tam tòng tứ đức nữa.

Ta để nó cùng các đường huynh tới học đường, đọc sách thánh hiền, nuôi dưỡng khí phách trong lòng.

Ta còn ép nó luyện võ.

Cho dù sau này phải chịu tức, có thể xắn tay áo đ.á.n.h người một trận còn tốt hơn dồn hết vào lòng rồi uất ức mà c.h.ế.t.

Con gái thích ăn đùi gà nhất, ta đổi đủ mọi cách bảo nhà bếp làm cho nó.

Nó không biết rằng, tiểu cô nương trong giấc mơ kia đến tận lúc c.h.ế.t cũng chưa được uống nổi một ngụm canh gà.

Về sau phủ Tĩnh Viễn hầu truyền ra tin muốn chọn vợ cho thế t.ử, vốn ta còn định nghĩ cách phá hỏng.

Không ngờ đã có người đi trước một bước, vạch chuyện xấu của nhà bọn họ ra ngoài.

Đúng là ông trời có mắt.

Sau nữa, con gái được hoàng đế ban hôn, gả vào phủ Hoắc Quốc công.

Đứa trẻ Hoắc Tranh này, trong giấc mơ ta từng gặp.

Sau này hắn kế thừa tước Quốc công, đối xử với thê t.ử vô cùng tốt, cả đời không nạp thiếp.

Nếu đời này con gái và hắn có duyên như vậy, trong lòng ta thật sự mừng thay cho nó.

Chỉ mong kiếp này nó không bệnh không tai, một đời thuận lợi bình an.

ĐỘC THOẠI CỦA EM TRAI

Từ nhỏ ta đã biết mẹ đối với tỷ tỷ rất đặc biệt.

Cô nương nhà người khác học thêu hoa, tỷ tỷ nhà ta học đ.á.n.h quyền.

Ta từng tận mắt nhìn thấy tỷ ấy chặn đường ca trong ngõ, nắm đ.ấ.m rơi xuống như mưa, còn chuyên lựa những chỗ người khác không nhìn thấy mà đ.á.n.h, đ.á.n.h đến mức đường ca ngay cả kêu cũng không dám kêu.

Từ ngày ấy, trước mặt tỷ tỷ ta ngoan hơn cả thỏ, chỉ sợ mình đi vào vết xe đổ của đường ca.

Nhưng trước mặt cha, tỷ tỷ lập tức biến thành khuê nữ danh môn.

Ăn cơm nhai kỹ nuốt chậm, nói chuyện cố tình hạ giọng nhỏ nhẹ, đi đường từng bước uyển chuyển.

Nhưng tỷ ấy có thể đứng tại chỗ nhảy một cái lên thẳng đầu tường đấy!

Lần đó ta vô tình nhìn thấy, nghi ngờ cuộc đời suốt ba ngày.

Đáng sợ đến cực điểm.

Mẹ muốn giữ tỷ tỷ ở nhà thêm vài năm, vốn cũng chẳng liên quan gì tới ta.

Nhưng trên bàn cơm, lúc ta đang chuyên tâm và cơm, bỗng cảm thấy có hai ánh mắt ghim vào sau lưng.

Vừa ngẩng đầu, mẹ và tỷ tỷ đều đang nhìn ta.

Ta sợ đến run lên, lập tức bày tỏ lòng trung thành:

“Tỷ tỷ gả muộn một chút mới tốt! Con không nỡ xa tỷ tỷ! Tỷ tỷ cả đời không gả cũng không sao, đợi con làm quan, chắc chắn nuôi nổi tỷ!”

Trong mắt cha mẹ đều lộ vẻ hài lòng.

Ta thề, sau này mình nhất định phải cưới một người vợ dịu dàng.

Ta cầu mẹ khai ân, cho phép tự mình lựa chọn trong những cô nương bà xem xét.

Cuối cùng ta chọn trúng một cô nương dịu dàng trầm tĩnh.

Hai nhà rất nhanh đã định thân.

Ta từng gặp cô nương ấy một lần, từng cái nhíu mày, từng nụ cười đều hợp với bốn chữ “khuê nữ danh môn”.

Chúng ta hẹn nhau ra ngoại ô du xuân.

Ta trước sau hầu hạ vô cùng ân cần, mọi chuyện đều thuận lợi.

Cho tới khi xe ngựa xóc nhẹ một cái, chén trà trên bàn rơi xuống.

Vị hôn thê tương lai của ta chỉ nhẹ nhàng nhấc mũi chân, chiếc chén lập tức vững vàng bay trở lại đầu ngón tay nàng.

Nàng đối diện ánh mắt kinh hoàng của ta, hơi ngượng ngùng cười:

“Bộ trà này là đồ cổ tiền triều, vỡ thì đáng tiếc lắm.”

Ta cứng đờ ngồi tại chỗ, nửa ngày không hoàn hồn, mồ hôi lạnh trên trán tuôn ra không ngừng.

Tỷ tỷ biết chuyện, lập tức vui sướng khi người gặp họa, vỗ vai ta.

“Không hổ là cô nương đệ tự tay lựa chọn. Phúc khí của đệ còn ở phía sau đấy.”

Ta khóc không ra nước mắt.

Ông trời ơi.

Người muốn mạng của ta đúng không?

HẾT

Chương 9 - Mối Lương Duyên Nở Dưới Nắm Đấm - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia