"Nhưng em có thời gian dùng thử bảy ngày, chỉ được sờ chứ không được làm hỏng đâu đấy, nếu chị có nhu cầu khác mà làm hỏng em thì sẽ không được hoàn tiền đâu nha."

Mặt Trì Triệt đen như đ.í.t nồi.

Một ánh mắt sắc bén dọa Ôn Trúc run bần bật, tai mèo dựng ngược cả lên.

Cậu ấy xích lại gần tôi, hỏi Trì Triệt: "Chú nhân ngư ơi, chú để ý sự tồn tại của em lắm à?"

Trì Triệt lạnh lùng hừ một tiếng.

Ôn Trúc cúi đầu, cọ cọ vào lòng bàn tay tôi, vẫn không quên quay lại liếc nhìn Trì Triệt đầy khiêu khích.

"Chủ nhân, em đói rồi."

Tôi quay người định đi đến tủ lạnh lấy chút đồ ăn cho cậu ấy.

Trong phòng khách bỗng vang lên tiếng vật nặng rơi xuống đất cái rầm.

Tôi quay đầu lại thì phát hiện Ôn Trúc đã bị đuôi cá của Trì Triệt quất bay ra ngoài.

Sắc mặt Trì Triệt bình thản: "Xin lỗi nhé, dạo này cái đuôi hơi không nghe lời."

"Có lẽ ngày nào nó cũng không kiểm soát được mà quất lung tung ấy mà."

Ôn Trúc ôm m.ô.n.g, đau đến mức phát khóc, lao tới ôm c.h.ặ.t lấy eo tôi.

Đến một câu cũng chẳng dám ho hé.

Tôi đút thịt bò cho, cậu ấy c.ắ.n vài miếng trên tay tôi, tủi thân nói: "Em muốn ăn khô cá nướng."

Tôi vừa đi tìm khô cá mang về cho cậu ấy, Ôn Trúc lại bị cái vây đuôi ảo diệu của Trì Triệt hất bay lần nữa.

̛?

Tôi trợn tròn mắt nhìn Trì Triệt.

Anh ấy chống cằm ngáp một cái, hờ hững nói: "Buồn ngủ quá, muốn vận động gân cốt chút thôi."

8

Tôi còn chưa đợi hai con thú nhân lao vào đ.á.n.h nhau thì cục quản lý thú nhân đã gọi điện cho tôi.

"Cô Nguyễn, bên chúng tôi nhận được đơn tố cáo, nói rằng cô ký kết hợp đồng trái phép với hai thú nhân bạn đời."

"Chúng tôi đã xác minh tình hình, hiện tại trong nhà cô có một con cá và một con mèo phải không?"

"Công việc chính của cô lại là nhà nghiên cứu cấp cao của viện nghiên cứu thú nhân thành phố chúng ta, sao lại có thể đứng đầu làm những chuyện vi phạm pháp luật này chứ?"

"Hình phạt mà đưa xuống là cái bát cơm của cô cũng giữ không nổi đâu."

"Bây giờ bên này cho cô thời hạn một ngày để trả lại một thú nhân."

Tôi nhận được cuộc gọi xong mà tâm trạng tụt dốc không phanh.

Mẹ kiếp, kẻ nào đi tố cáo tôi thế không biết.

Tôi thầm điểm lại những kẻ thù của mình, nghi ngờ là hàng xóm.

Trước đó, vì thú nhân sói nhà cô ta cạy tường, đ.â.m thủng cả tường nhà tôi nên tôi đã cãi nhau với cô ta mấy bận.

Luật pháp quy định một người chỉ được hợp pháp sở hữu một thú nhân đã ký khế ước thì tôi biết nhưng theo phong tục, chỉ cần tiền đủ nhiều, không chính thống muốn nuôi bao nhiêu con cũng mặc kệ.

Cơ quan chức năng cũng không đời nào quản chuyện này.

Tôi không ngờ Trì Hoài Hoài lại ngoan ngoãn mua thú nhân qua kênh chính thống đến thế.

"Cô Nguyễn xin hãy mau ch.óng đưa ra lựa chọn nhé, ngày mai chúng tôi sẽ phái chuyên viên đến đón thú nhân về."

Giọng nói của người bên Cục quản lý rất lớn, Trì Triệt và Ôn Trúc đều nghe thấy rành mạch.

Ôn Trúc cụp đầu xuống, cái đuôi quét qua cẳng chân tôi mà tủi thân nói: "Chủ nhân, em thích chị."

"Đừng để họ đưa em đi được không?"

Cậu ấy ngước mắt lên, đồng t.ử dựng đứng màu phách rưng rưng nhìn tôi.

Ngược lại với Ôn Trúc, tôi cứ đợi Trì Triệt nói gì đó để tôi giữ anh ấy lại nhưng sau khi nghe thấy động tĩnh phía chúng tôi, anh ấy lại quay lưng về phía tôi.

Dưới đất rơi vài hạt trân châu đỏ, khiến l.ồ.ng n.g.ự.c tôi nặng nề bức bối.

Nước mắt nhân ngư màu đỏ, chỉ khi nhân ngư chịu chấn động tình cảm cường độ cao mới rơi ra.

Mặc dù Hoài Hoài vẫn luôn nói với tôi chuyện Trì Triệt bây giờ đối tốt, quấn quýt lấy tôi đều là vì bản tính thú nhân địa vị thấp kém nên mới lấy lòng con người.

Đợi anh ấy khôi phục quyền lực và địa vị, sẽ oán hận chán ghét tôi nhưng tôi cứ nghĩ ở bên Trì Triệt từng ấy năm, rốt cuộc anh ấy cũng có tình cảm với tôi.

Vậy mà bây giờ anh ấy chỉ nghe thấy tin có thể bị trả hàng mà đã vui vẻ như thế.

Ánh mắt tôi và Trì Triệt chạm nhau.

Anh ấy cười cười.

"Cô Nguyễn, nếu cô vẫn chưa quyết định xong thì tôi không làm phiền nữa, cúp máy trước đây."

Tôi rũ mi mắt, bình thản nói: "Trả nhân ngư đi."

Tôi vừa dứt lời, Trì Triệt không tài nào chờ đợi được nữa mà hóa ra đôi chân bước vào phòng thu dọn hành lý.

9

Hôm sau, người của Cục quản lý đến đón Trì Triệt.

Anh ấy cứ ở mãi dưới đáy nước.

Cả buổi sáng không hề ngoi đầu lên.

Ôn Trúc ngoan ngoãn ngồi bên cạnh tôi, thỉnh thoảng lại vểnh tai nghe ngóng động tĩnh của Trì Triệt.

Gần nửa tiếng sau, Trì Triệt bước lên, đưa cả giỏ trân châu cho tôi.

Anh ấy không nói gì nhưng sau khi người phụ trách cúi đầu nhìn máy tính bảng, lại ra ngoài nghe điện thoại xong thì trở mặt.

"Chúng tôi phát hiện thú nhân mèo đã bị tổn thương."

"Không thể loại trừ việc cô có khuynh hướng bạo lực."

Họ sợ mục đích tôi mua thú nhân về là để bạo hành xả stress, bên bán muốn cưỡng chế thu hồi Ôn Trúc.

Oan uổng quá đi mất.

Ôn Trúc mang gương mặt có vết sẹo nhỏ điên cuồng lắc đầu: "Do em tự ngã thôi."

Nhưng vô ích, họ chỉ làm việc theo luật pháp.

Ôn Trúc vẫn bị đưa đi.

Lúc ra cửa tiễn cậu ta về, khóe môi Trì Triệt hơi nhếch lên như đang châm chọc: "Rất thất vọng?"

Tôi tưởng anh ấy hỏi việc tiễn Ôn Trúc đi có mất mát lắm không nên chưa nghĩ ra nên trả lời thế nào.

Điện thoại của Trì Hoài Hoài gọi tới.

"Con đã bảo bố có xu hướng bạo lực mà."

"Chú mèo đáng thương quá đi, hu hu hu, là tại con hại chú ấy bị đ.á.n.h."

"Mẹ ơi, con nhớ hai ngày nữa là bố khôi phục trí nhớ rồi."

"Người bố thích là dì cơ. Bố chính là ngày hôm đó nhìn thấy dì, quá ghen tị vì chú sói kia có thể ở bên dì nên đ.á.n.h nhau với chú ấy, lại còn va đầu vào đâu nên mới khôi phục trí nhớ đấy."

Chị tôi sống ở nước ngoài nhiều năm, hôm trước mới nhắn tin nói muốn về thăm tôi.

Tôi chợt nhớ chị từng phàn nàn người sói quá hung hãn.

Hối hận vì lúc đầu chọn anh ta, hỏi tôi có thể đưa nhân ngư cho chị ấy không.

Lúc đó tôi đang mê mẩn Trì Triệt, nghe thấy yêu cầu vô lý như vậy nên đã tức giận cãi nhau một trận với chị.

Hóa ra sau này hai người họ sẽ để mắt đến nhau sao?

Là tôi đã chia rẽ Trì Triệt và người anh ấy thích nên mới bị anh ấy chán ghét báo thù?

Trì Hoài Hoài nghiêm túc hắng giọng, ra điều người lớn đưa ra gợi ý cho tôi: "Chúng ta tranh thủ lúc bố chưa khôi phục trí nhớ, chuốc t.h.u.ố.c mê rồi đóng gói gửi cho dì đi."

"Đợi bố tỉnh lại thấy chủ nhân mình thích ngay trước mắt chắc chắn sẽ rất bất ngờ."

"Như vậy sẽ không bắt hai mẹ con chúng ta nữa."

Tôi "ừ" một tiếng.

Trì Hoài Hoài vui mừng hôn gió tôi một cái: "Vậy con đi thu dọn hành lý đây, mẹ mau hành động nhé."

"Vui quá đi, sau này chỉ có con với mẹ, không còn người ngoài nào nữa."

"Cuối cùng con cũng được dính lấy mẹ mọi lúc mọi nơi rồi, hì hì."

Chương 3 - Mỗi Năm Đều Có Cá - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia