Đôi khi còn thích ăn nói hàm hồ nâng cao phẩm đức, công kích cá nhân.
Trì Hoài Hoài bị bám theo mắng c.h.ử.i hơn chục lần, mới nhịn không được nghe lời tôi mà chặn đi.
Trước đó nó vẫn luôn nghĩ cách chứng minh bản thân, chụp ra những bức ảnh khiến anti tâm phục khẩu phục.
13
Cuối năm, tôi xin nghỉ phép dẫn Trì Hoài Hoài đi nghỉ mát ở hòn đảo nhỏ.
Quản lý viện nghiên cứu gọi điện cho tôi, hỏi xem sau khi kết thúc dự án tôi định về nước hay ở lại đây.
Lúc này tôi mới nhớ ra gọi điện cho chị gái hỏi thăm tình hình của chị gái và Trì Triệt.
Chị tôi nghe xong thì sững người vài giây, sau đó phản ứng rất mạnh: "Con cá gì cơ?"
"Chị có nhận được con cá nào em gửi đâu." Chị ấy lay thú nhân dậy: "Này, anh ăn con cá em gái en gửi à?"
Tôi chấn động!
Rõ ràng lúc gửi đi, tôi đã nhắn tin cho chị rồi mà.
Chị ấy: "À, dạo đó điện thoại bị thú nhân làm hỏng mất."
"Anh ấy cũng có ăn con cá em gửi đâu cơ chứ, cá đó ngon lắm à? Mà sao tận bây giờ em mới hỏi chị."
Tôi trầm mặc nửa ngày, nói: "Chị ơi, là nhân ngư, Trì Triệt cơ mà, không phải để ăn."
Trong lòng tôi dâng lên một trận hoảng hốt.
Không lẽ bị thất lạc rồi bị thợ săn bắt đi mất rồi chứ?
Chị tôi chấn động: "Não em có vấn đề à? Gửi thú nhân cho chị làm gì?"
"Hơn nữa con cá nhà em dữ muốn c.h.ế.t, chỉ nghe lời mỗi em thôi, em tặng cho chị là muốn hại c.h.ế.t chị chắc."
Tôi chột dạ giải thích.
Chị tôi càng lớn tiếng hơn: "Chị đã bảo từ nhỏ não em đã thiếu một khúc rồi mà, Trì Triệt sao có thể thích chị chứ? Lần trước chị đến nhà em trêu chọc có một chút, tay suýt chút nữa bị anh ấy c.h.ặ.t đứt, chị thấy anh ấy đúng là cực kỳ căm hận chị thì có."
"Hơn nữa chuyện lúc trước chị nói đổi thú nhân với em cũng là nói đùa thôi, hồi đó cãi nhau với thú nhân nhà chị nên muốn dọa chút thôi mà."
Giọng chị gái vang đến mức đinh tai nhức óc.
Tôi ngẩn người tại chỗ.
Trì Hoài Hoài cũng nghe thấy, trải qua một năm chịu ảnh hưởng từ phong cách nước ngoài, thằng bé đã thông suốt mà kéo kéo tay áo tôi, chớp chớp đôi mắt tròn xoe ngây thơ mở lời: "Bố không thích dì ạ?"
"Nhưng con từng nghe chú mèo kể, bố chính là kẻ xấu mà."
"Chú ấy bảo bố thích dì mà không có được nên mới bắt nạt mẹ, cũng không cho chú ấy lại gần mẹ."
Tôi chợt phản ứng lại, Trì Hoài Hoài quen biết Ôn Trúc nên mới tặng cậu ấy cho tôi.
Những chuyện nhảm nhí trước kia cũng đều do Ôn Trúc kể cho Trì Hoài Hoài nghe cả.
Khuôn mặt tôi đỏ bừng.
Tôi đột nhiên nhớ tới những vết đỏ ở cổ, chân, tay, bả vai mà Trì Hoài Hoài từng nói, còn có chuyện nhốt vào phòng quất roi.
Sẽ không phải là trò chơi kỳ lạ nào đó giữa tôi và Trì Triệt chứ.
Hai mẹ con chúng tôi nằm trên ghế dài bãi biển, đeo kính râm trầm mặc nhìn trời rồi đều nhận thức được rằng tiêu đời rồi!
14
Xuất ngoại kiêu sa bao nhiêu… Thì lúc về nước chật vật bấy nhiêu.
Nghe ngóng một hồi mới biết Trì Triệt đã ngồi lại vị trí ông trùm chợ đen ngầm của mình rồi.
Tôi và Trì Hoài Hoài đeo khẩu trang lén lút ẩn nấp trong khu chợ giao dịch.
"Anh ấy lại nổi giận nữa à?"
"Ai mà biết được chứ, từ sau khi trở về tâm trạng cứ nắng mưa thất thường."
Tên kia ghé tai nói lớn: "Tôi nghe nói lúc anh ấy mất trí nhớ thì bị một người phụ nữ nhặt về nhà hành hạ tơi tả, cuối cùng lại thả sinh tồn về lại biển khơi, còn ôm gian phu cao chạy xa bay xuất ngoại, vứt bỏ anh ấy luôn."
"Chuyện này nếu không phải con mèo đó kể cho tôi thì ai mà dám tin chứ?"
"Cậu đừng có nói ra ngoài đấy, anh ấy ghét nhất là có kẻ nhắc đến chuyện này trước mặt mình."
Thú nhân chuột gãi gãi mặt tiếp tục hóng chuyện: "Thật hay giả thế, ai mà gan to thế nhỉ, không sợ bị anh ấy bắt về băm vằm thành từng khúc cùng gian phu à?"
"Phải mất bao lâu mới vượt qua được bóng ma tâm lý này đây, một nhân ngư cực phẩm như đại lão mà cũng bị phụ bạc, cậu nói xem sau này thê chủ chúng ta tìm có khi nào cũng tuyệt tình vứt bỏ chúng ta thế không?"
Thú nhân cún con dùng móng vuốt cào cào mặt thú nhân chuột rồi cười nói: "Nghe nói tuổi của gian phu vẫn còn rất nhỏ, người phụ nữ độc ác đó chính là chê anh ấy lớn tuổi nên mới không cần hắn, thế nên chúng ta vẫn phải chăm sóc bản thân cho tốt vào, cậu không thấy gần một năm nay ngành làm đẹp và thể hình của thú nhân chúng ta phát triển rất mạnh mẽ sao?"
Tôi và Trì Hoài Hoài nghe xong thì toàn thân run lên bần bật.
Sau khi xác nhận Trì Triệt vẫn an toàn thì vội vàng rời khỏi nơi thị phi này.
Chúng tôi đi quá vội vàng, đến mức chẳng hề chú ý tới người đàn ông đang đứng ở cửa sổ tầng ba với sắc mặt tối sầm.
Ánh mắt vẫn luôn đinh ninh khóa c.h.ặ.t lấy hai mẹ con chúng tôi.
15
Tôi cứ tưởng sẽ không nhanh như vậy mà gặp lại Trì Triệt, cũng sẽ không nhanh bị bắt lại để băm vằm thành từng khúc nhưng dạo này viện nghiên cứu đang cần một loạt thú nhân chưa thuần hóa để quan sát tập tính.
Tôi cúi gằm mặt cầu nguyện nhiệm vụ này đừng có rơi lên đầu mình.
Lãnh đạo như nhắm vào tôi vậy, quay một vòng, cười chỉ vào tôi: "Nguyễn Niên, không có vấn đề gì chứ?"
Tôi lúng túng nhỏ giọng định từ chối: "Có chút ạ."
Lãnh đạo lập tức chuyển sang nét mặt nghiêm nghị: "Nhiệm vụ giao dịch đơn giản thế này mà cũng có vấn đề à?"
Tôi đành phải ngậm ngùi nhận lấy.
Người khác lấy danh nghĩa viện nghiên cứu đi mượn thì dễ, chứ tôi mà đi mượn thì Trì Triệt không dùng đuôi cá quất cho tôi bay màu là may lắm rồi.
Bây giờ tôi chính là người đứng đầu bảng truy nã của chợ đen đấy, có cảm giác ai bắt được tôi chắc là sẽ được thăng chức tăng lương mất.
Tôi quấn mặt mình kín mít, nói nhu cầu với người kết nối.
Trì Triệt bước vào, ánh mắt dừng trên mặt tôi hơn mười giây rồi hỏi: "Vị tiểu thư này bị bệnh sao? Không gặp được người à?"
Âm sắc của tôi cố tình hạ thấp, ừm một tiếng.
Trì Triệt cười lạnh, một tay gác lên lưng ghế: "Người viện nghiên cứu các người không có chút thành ý nào cả, phái cô tới đây à?"
"Không cho mượn."
Người kết nối chính là con thú nhân cún con nói lớn tiếng trên phố hôm đó.
Cậu ta nhìn bên trái rồi nhìn bên phải, nhỏ giọng nhắc nhở Trì Triệt: "Đại lão, mặt mũi này chúng ta vẫn nên cho đi, dù sao thì..."
Cậu ta chưa dứt lời thì đã bị Trì Triệt giơ tay ngắt lời: "Hay là để cậu lên ngồi cái vị trí này của tôi nhé."
Hừ, người đàn ông này.
Tôi thầm mắng Trì Triệt trong lòng tám trăm bận.
Anh ấy vẫn thẳng thừng mắng mỏ tôi: "Viện các người chẳng phải có rất nhiều mối quan hệ ở nước ngoài sao, điều động một ít từ đó sang là được chứ gì."
"Còn cần phải chạy đến tìm tôi làm gì?"
"Không giấu gì, đời này tôi căm ghét nhất là loại người không có phẩm hạnh đi vứt bỏ chồng nhưng mà thật trùng hợp, trong viện nghiên cứu của các người lại có đúng loại người này."
"Tôi thấy loại người này không hề có độ uy tín, không yên tâm giao thủ hạ của mình cho các người đâu, cô hiểu được chứ."
Tôi cười khổ gật đầu rồi cầm lấy tài liệu, xoay người định bỏ đi.
Không cho mượn thì thôi, cùng lắm thì về bị sếp mắng một trận nhưng tôi vừa mới bước ra tới cửa thì một giọng nói vang lên: "Nguyễn Niên!"
Trì Triệt lần đầu tiên gọi đầy đủ tên tôi.
Hai chữ đó được nhấn mạnh cực kỳ nặng nề.
Tên thú nhân ch.ó nghe thấy tên tôi thì phấn khích sủa "gâu" một tiếng.
Sau đó cậu ta bịt miệng lại, đóng sầm cửa văn phòng rồi chạy mất.
16
Thứ đến trước cả con d.a.o chính là cái ôm của Trì Triệt.
Mùi hương quen thuộc vây quanh ch.óp mũi tôi.
Cánh tay anh ấy vòng từ phía sau siết c.h.ặ.t, ép sát tôi vào người anh ấy.
Tôi nhất thời không biết nên phản ứng thế nào.
Giọng Trì Triệt có chút căng thẳng: "Tại sao lại không cần anh nữa?"
"Anh làm gì khiến em không thích? Anh có thể sửa."
"Cho anh một cơ hội được không? Niên Niên."
Tôi hít sâu một hơi, xoay người lại, sững sờ.
Hốc mắt Trì Triệt đỏ ửng.
Tôi nói: "Không có không cần anh."
Anh ấy nắm lấy tay tôi giơ cao, ấn lên cửa: "Không phải bỏ chồng, vậy em hạ t.h.u.ố.c nhốt anh vào thùng nước rồi thả đi là làm từ thiện đấy à?"
"Niên Niên, em còn lừa anh."
"Có phải ra khỏi cái cửa này, em lại định dắt theo gian phu xuất ngoại không?"
"Anh theo em bao nhiêu năm nay, còn không bằng mấy tháng em quen nó sao?"
Trì Triệt xúc động mạnh, không cho tôi bất kỳ cơ hội giải thích nào.
Bàn tay to lớn mạnh mẽ giữ c.h.ặ.t sau gáy tôi, ép tôi không thể phản kháng.
Anh ấy cúi người hôn lấy môi tôi, nụ hôn ngày càng nóng bỏng, chỉ đôi môi thôi là không đủ thỏa mãn hắn.
Anh ấy hôn dọc theo cằm, cổ, xuống đến xương quai xanh, khi hắn định tiếp tục xuống dưới, tôi đã giữ hắn lại.
"Anh bình tĩnh chút được không?"
"Anh không bình tĩnh nổi, người bị bỏ rơi là anh, em bảo anh bình tĩnh thế nào đây!"
Trì Triệt c.ắ.n mạnh tôi một cái: "Niên Niên, em không có cơ hội chạy nữa đâu."
"Cái tên đàn ông đê tiện dùng thủ đoạn hạ lưu dụ dỗ em đi là ai?"
"Xem anh có c.h.ặ.t đứt đuôi cá nó không."
Tôi mím môi, quyết định đưa Trì Triệt đi gặp Trì Hoài Hoài: "Để tôi đưa anh đi gặp nó."
Trì Triệt khựng lại, trở nên hơi thiếu tự tin.
Anh ấy lén liếc nhìn gương bên cạnh, đảm bảo mình vẫn đẹp trai mới chuẩn bị đi theo tôi.
17
Sau khi về đến cửa nhà, anh ấy hít sâu một hơi.
Tôi thúc giục anh ấy: "Vừa đi học về, đang ở trong đó đấy, không phải anh muốn biết sao, mau mở cửa đi."
Trì Triệt mở to mắt: "Nó vẫn còn đang học đại học?"
Chưa đợi anh ấy lên tiếng, nhân vật nhỏ bên trong đã lao ra ôm lấy tôi: "Mẹ, mau xem ảnh con chụp hôm nay đi."
Sắc mặt Trì Triệt tái nhợt: "Hai người đã có con rồi?"
"Em đang khiêu khích anh, muốn khuyên anh từ bỏ sao?"
Trì Hoài Hoài ngẩng đầu nhìn thấy Trì Triệt thì như thấy quỷ, muốn trốn đi.
Tôi không cho nó cơ hội trốn, ôm lấy Trì Hoài Hoài nhét vào lòng Trì Triệt.
Hai người nhìn nhau chằm chằm đầy vẻ ghét bỏ và kháng cự.
Tôi giới thiệu với anh ấy: "Trì Triệt, con trai anh đấy."
Trì Triệt hừ lạnh một tiếng: "Tôi không có sở thích làm bố dượng của người khác."
Trì Hoài Hoài cũng ghét bỏ việc phải ở trong lòng bố mình, giãy giụa nhảy xuống: "Con cũng không có sở thích làm con trai của ông ấy."
Tôi ra hiệu bằng mắt cho Trì Hoài Hoài, nó không tình nguyện gọi một tiếng bố.
Trì Triệt càng tức giận hơn: "Tôi không phải bố cậu!"
Tôi vò đầu: "Nó thực sự là con trai anh đấy, anh nhìn kỹ xem, trông y hệt anh luôn."
Tôi xoay người Trì Hoài Hoài lại để Trì Triệt xem vết ám văn sau tai nó.
Anh ấy sững sờ, không thể tin nổi hỏi: "Em sinh nó cho tôi từ bao giờ?"
"Chưa sinh."
Tôi kể lại đầu đuôi câu chuyện, kể đến mức khô cả cổ họng.
Trì Triệt càng nghe, ánh mắt nhìn Trì Hoài Hoài càng hung ác cho đến khi biết người luôn xúi giục tôi thả anh ấy đi chính là Trì Hoài Hoài thì anh ấy túm lấy cổ áo nó, đét vào m.ô.n.g nó mấy cái.
"Sao tôi lại có đứa con trai như thế này chứ."
Hai người "tâm đầu ý hợp", nhảy xuống hồ bơi bắt đầu đ.á.n.h nhau.
Đuôi lớn đấu đuôi nhỏ.
Bốp bốp tát qua tát lại, thỉnh thoảng còn dùng tiếng hát để tấn công.
Trì Hoài Hoài đương nhiên không đ.á.n.h lại Trì Triệt, nó gào khóc gọi mẹ cứu mạng: "Không sống nổi nữa rồi, con muốn đổi bố!"
"Sao con lại có người bố tàn nhẫn hung bạo thế này chứ!"
Nó nói xong lại bị Trì Triệt xách lên dạy dỗ.
...
Buổi tối, hai người vẫn đang tranh cãi xem ai mới là cục cưng tôi yêu nhất.
Tôi bất lực, lười quản nữa.
Tôi vệ sinh cá nhân xong, định đi ngủ thì Trì Hoài Hoài chui vào chăn nằm bên trái tôi.
Trì Triệt nằm bên phải tôi.
Họ đồng thời ôm lấy tôi, hôn lên má tôi: "Bé con ngủ ngon."
"Mẹ ngủ ngon."
Họ nhìn nhau một cái, lại bảo đối phương cút xuống.
Tôi chịu hết nổi, mỗi người một cước đá văng ra.
"Hai người cho tôi ngoan ngoãn chút."
"Còn ồn ào nữa, tôi thả cả hai con đi đấy!"
Trong nhà cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.
Gặp phải cặp bố con "đường đối kháng" này, tôi cũng thật là có phúc.