Đã bảo cô ta không hiểu Thương Kỳ rồi mà. Kẻ như Thương Kỳ cả đời này luôn sẵn sàng liều mạng vì lợi ích, chỉ cần có cơ hội là hắn lập tức ra tay. Hắn chưa động thủ trước đó chẳng qua vì đ.á.n.h không lại cô ta mà thôi. Ngu ngốc!
Ta lập tức vung kiếm chặn đứng lá bùa của Thương Kỳ, đồng thời dựng kết giới cách ly hắn ra: "Nhìn rõ chưa?"
Ngạo Tuyết nhìn lá bùa bị chặn trên tay ta, gương mặt ngẩn ngơ trong chốc lát.
Ta không rảnh xem cô ta diễn kịch ăn năn, lạnh nhạt nói: "Nhìn rõ rồi thì cút ra khỏi cổ mộ này đi."
Thu dọn Thương Kỳ xong là có thể kết thúc công việc.
Nào ngờ, ngay khi ta tưởng cô ta đã nhận ra bộ mặt thật của Thương Kỳ và sẽ rời khỏi đây, cô ta lại nhìn ta bằng ánh mắt đầy thâm ý, rồi nâng kiếm lên lần nữa — nhắm thẳng vào ta.
Ta: "!"
Cái đầu luyến ái não này hết t.h.u.ố.c chữa rồi sao?!
Cô ta thêu dệt một tràng: Trước khi xuyên không cô ta từng thích một người giống hệt Thương Kỳ nhưng bị từ chối nhiều lần, nên đến đây muốn tìm Thương Kỳ làm thế thân...
Ta cảm thấy có gì đó rất bất thường trong lời nói của cô ta.
Cho đến khi thốt ra từ cuối cùng, thanh kiếm vốn đang chĩa vào ta đột ngột quay ngoắt 180 độ, dùng mười phần công lực đ.â.m thẳng vào tim Thương Kỳ!
Ngay sau đó, toàn bộ mười phần lực kiếm khí bị Át Sát Thạch bật ngược lại hoàn toàn. Cô ta phun ra một ngụm m.á.u tươi lên n.g.ự.c ta rồi gục xuống người ta.
Lúc này ta mới sực tỉnh.
Cô ta không phải là Ngạo Tuyết!
"Tiểu sư muội!"
Ta ôm chầm lấy cô ấy, định truyền linh lực sang nhưng cô ấy đưa bàn tay run rẩy ngăn ta lại:
*"Đại sư huynh, thôi đi... Em chỉ là một mạt tàn hồn chấp niệm mà thôi. Huynh thừa biết trên đời này làm gì có chuyện nghịch thiên cải mệnh.
Huynh có chiêu hồn bao nhiêu lần đi nữa thì người đến cũng chẳng phải là em. Để em được xuống mồ yên mả đẹp, có được không?"*
Cô ấy gần như van xin ta: "Giống như huynh từng muốn em quên đi huynh vậy... Hãy quên em đi, được không?"
17
Ta muốn đáp "Được". Nhược bằng cổ họng đắng ngắt, không thể thốt ra nổi một lời.
Bởi vì ta phải thừa nhận rằng: Ta đã động lòng với cô ấy từ lâu.
Nuôi dạy cô ấy gần ngàn năm, chính ta cũng chẳng biết từ khi nào bóng hình cô ấy đã lấp đầy tâm trí ta.
Là những lúc đả tọa xong, cô ấy nằm ườn ở góc sân nhìn ta tội nghiệp: "Đại sư huynh, em đói." Gương mặt đáng yêu đó khiến ta quên mất cả hai đã tích cốc từ lâu, lại lẳng lặng dẫn cô ấy xuống núi tìm đồ ăn ngon.
Là những lần ta đi làm nhiệm vụ trở về, cô ấy luôn đứng chờ ở cổng núi, ánh mắt sáng rỡ: "Đại sư huynh, huynh về rồi! Có bị thương không, cho em xem!"
Suốt mấy nghìn năm tu hành, mọi người đều nghĩ ta vô địch, không cần ai quan tâm. Chỉ có cô ấy, dù ta chỉ đi bắt vài tên đào phạm phàm nhân, cô ấy vẫn lo ta gặp nguy hiểm, nhất quyết đứng chờ ở cổng núi hỏi han.
Là những khi cô ấy chưa bao giờ hùa theo đồng môn nói xấu ta. Dù bị ta đ.á.n.h t.h.ả.m trong các buổi tỷ thí, cô ấy vẫn kiên định đứng về phía ta trước mặt Chưởng môn:
"Sư tôn, Đại sư huynh mạnh là việc tốt. Em đ.á.n.h không lại huynh ấy là thật. Chẳng lẽ sư tôn muốn sau này Thương Sơn Phái ra ngoài đ.á.n.h nhau lại đi dùng chiêu làm nũng bán manh sao?"
Chưởng môn tức giận: "Mẹ nó, hóa ra thằng Nhị nói đúng, hai đứa bây đúng là kẻ tung người hứng, đứa thích đ.á.n.h đứa thích bị đ.á.n.h!"
Ta nhận ra mình yêu cô ấy là khi cô ấy nằm mê man suốt nửa năm ở đỉnh Bách Thảo. Đó là lần đầu tiên trong đời ta biết thế nào là hoảng sợ, đau đớn và dằn dằn dắt.
Nhưng ta nhận ra quá muộn.
Trong nửa năm đó, ta nghiên cứu bói toán để bấm quẻ tính kiếp số cho cô ấy, nào ngờ lại tự bấm ra t.ử kiếp của chính mình: Ta chỉ còn 250 năm thọ mệnh.
Một con số vừa mỉa mai vừa nực cười, giống như cái đời ngốc nghếch của ta vậy.
Con đường tu tiên của cô ấy còn rất dài, ta không thể dùng 250 năm thọ mệnh còn lại để đáp lại tình cảm đó, rồi bắt cô ấy dành hàng ngàn năm cô đơn gặm nhấm nỗi đau mất mát. Tiểu sư muội của ta nên sống một cuộc đời rạng rỡ, trong mắt luôn có ánh sáng, chứ không phải lấy nước mắt rửa mặt, sống chìm đắm trong quá khứ.
Cho nên ta chỉ còn cách thúc ép cô ấy đột phá Đại Thừa. Khi cô ấy vững vàng chạm tới đỉnh cao, dù không có ta che chở cô ấy vẫn có thể sống tốt cả đời.
Thế nhưng ta vẫn tham tâm, muốn ở lại bên cô ấy thêm một thời gian. Sau khi cô ấy đột phá, ta ở lại thêm ba mươi năm rồi mới đi xa.
Chính ba mươi năm đó khiến ta hối hận khôn nguôi.
Cô ấy quá hiểu ta. Từ việc ta không đưa cô ấy đi cùng, không tỷ thí với cô ấy nữa, không mua quà về cho cô ấy... cô ấy nhận ra ta đang dần rút khỏi thế giới của cô ấy.
Cô ấy im lặng chấp nhận lời chia tay đó. Rồi cô ấy giội cho ta một đòn giáng đau đớn: Cô ấy tự bấm quẻ tính t.ử kiếp cho ta.
Nàng nói đúng, trên đời không có chuyện nghịch thiên cải mệnh, nhưng lại có chuyện dùng mạng đổi mạng.
Cô ấy đã thế chỗ cho t.ử kiếp của ta. Trận hiến tế phong ấn Thương Kỳ vốn dĩ là t.ử kiếp của ta!
Trước khi ra đi, cô ấy để lại một bức thư nhờ Chưởng môn chuyển cho ta:
*"Đại sư huynh, nếu Thương Sơn không có huynh, em sẽ không còn mái nhà. Nếu tam giới không có huynh, em sẽ chẳng còn nơi để về.
Em là kẻ mù quáng vì tình yêu, huynh tha thứ cho em ích kỷ một lần này, được không?"*
18
"Được..."
Rất lâu sau, ta mới thốt ra được một tiếng.
Hàn Tuyết mỉm cười với ta rồi chậm rãi nhắm mắt lại. Mạt tàn hồn cuối cùng của cô ấy đã hoàn toàn tan biến.
Ta nhìn cô ấy nhắm c.h.ặ.t mắt, dù l.ồ.ng n.g.ự.c cô ấy vẫn còn phập phồng nhịp thở... Nhưng ta biết, từ nay về sau, ta vĩnh viễn mất đi tiểu sư muội của mình rồi.
19
Một ngày sau khi phong ấn lại Thương Kỳ, người của Chưởng môn đến hỏi ta: "Tên Ngạo Tuyết đó xử lý thế nào?"
Nghe nói linh hồn cô ta khóc lóc van xin Chưởng môn, đổ hết lỗi lầm cho Thương Kỳ dụ dỗ. Tại cổ mộ, cú sốc từ nhát kiếm phản phệ đã khiến linh hồn Ngạo Tuyết bất tỉnh, nhờ đó mạt tàn hồn của Hàn Tuyết mới có thể giành lại quyền kiểm soát thân xác để tự tay tiêu diệt Thương Kỳ.
Ban đầu ta đã chấp nhận để Ngạo Tuyết sống dưới thân xác của tiểu sư muội, dù ta sẽ không đối xử với cô ta như trước. Nhưng đến nông nỗi này, cô ta không xứng mượn thân xác tiểu sư muội ta để sống tiếp.
Ta lạnh nhạt đáp: "Trên đường trốn chạy cô ta đã gieo rắc nợ m.á.u với người phàm. Nợ m.á.u phải trả bằng m.á.u, đ.á.n.h tan hồn phách của cô ta đi."
Cùng Nhau Đến Bạc Đầu
Ngày an táng Hàn Tuyết, Thương Sơn đổ trận tuyết lớn chưa từng có.
Chưa đầy nửa canh giờ, toàn bộ Thương Sơn đã phủ một màu trắng xóa. Ta đặt tay lên quan tài thủy tinh, tiễn cô ấy cùng trận tuyết bạc hòa vào bụi trần.
Đột nhiên, ta nhớ lại một ngày tuyết rơi nhiều năm trước, sau khi cô ấy vinh đăng Đại Thừa. Cô ấy cùng ta ngồi pha trà ngắm tuyết trong sân, hào hứng khoe bài thơ mới đọc được:
"Chợt có cố nhân trong lòng ghé qua,
Quay đầu nhìn lại núi sông đã mùa thu.
Hai nơi cùng ngóng trông và cùng hứng tuyết,
Đời này coi như đã cùng nhau đến bạc đầu."
Đọc xong, cô ấy lại nũng nịu nhăn mặt: "Hà tất phải ở hai nơi chứ? Cùng một nơi không được sao? Đại sư huynh, ra đây hứng tuyết với em!"
Chẳng đợi ta trả lời, cô ấy kéo ta lên đỉnh Thương Sơn, nhìn xuống toàn cảnh bên dưới rồi ríu rít suốt nửa canh giờ:
"Nhị sư huynh lại đang chế mấy cái cao dán dạo."
"Ngũ sư tỷ lại đang điệu đàng rồi."
"Sư tôn còn chưa mở cửa phòng, chắc chắn lại ngủ nướng."
"Mấy đệ t.ử ngoại môn quét tuyết mà cũng tự làm mình trượt chân, Thương Sơn Phái sắp tàn tới nơi rồi..."
Lúc đó ta không hiểu ý cô ấy, chỉ nghĩ muốn ở bên cô ấy thêm một chút vì sang năm ta đã phải đi xa. Ta còn quét lớp tuyết trên vai cô ấy rồi bảo: "Mở kết giới lên cho khỏi lạnh."
Cô ấy lườm ta: "Đại sư huynh, huynh dị ứng với sự lãng mạn à?"
...
Bây giờ, nhìn quan tài của cô ấy chìm dần vào trong tuyết lạnh, ta mới hiểu ra... Rằng từ rất lâu về trước, cô ấy đã ngầm nói lời chia tay với ta rồi.
Nếu cùng nhau hứng tuyết rơi, đời này coi như đã cùng nhau đến bạc đầu.
Ta ngước nhìn lên đỉnh núi Thương Sơn năm nào. Trên đỉnh núi, lá phan chiêu hồn tung bay phấp phới trong gió lạnh, nhưng chẳng thể nào gọi tiểu sư muội của ta trở về được nữa.