Viết xong những dòng cuối cùng tôi lặng lẽ nhìn dòng chữ dần bị gió tuyết phủ lên. Có lẽ...chúng sẽ nhanh ch.óng biến mất, cũng giống như tình yêu của tôi được chôn sâu dưới lớp băng giá này không ai biết. Trước ranh giới sinh t.ử mọi hiểu lầm, mọi oán giận, mọi do dự đều trở nên nhỏ bé. Điều duy nhất khiến tôi tiếc nuối...là người tôi yêu vẫn chưa từng biết rằng tôi đã yêu anh nhiều đến nhường nào.

Khi đội cứu hộ tới nơi, chúng tôi đã bị mắc kẹt suốt một tuần. Một tuần ấy dài như cả một đời người. Bão tuyết cuối cùng cũng ngừng, nhưng khắp nơi vẫn chỉ là một màu trắng mênh m.ô.n.g. Gió lạnh rít qua từng khe băng, giống như tiếng ai đó đang khóc than. Lương thực đã gần cạn, nhiên liệu sưởi ấm cũng chỉ còn đủ cầm cự thêm rất ít thời gian. Những người trong đoàn khảo sát ai nấy đều gầy rộc đi, môi nứt nẻ vì giá rét, đôi mắt cũng dần mất đi ánh sáng. Ngay cả tôi cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý rằng có lẽ mình sẽ mãi mãi ở lại nơi này. Thế nhưng vào buổi sáng hôm ấy, từ phía xa bỗng vang lên tiếng động cơ trực thăng. Ban đầu chẳng ai dám tin, mọi người chỉ lặng người nhìn nhau. Đến khi tiếng động càng lúc càng gần, có người bỗng hét lên:

- Có người đến cứu chúng ta rồi!

Chỉ trong nháy mắt, cả đoàn như bừng tỉnh. Có người vừa chạy vừa khóc. Có người kích động đến mức quỳ sụp xuống nền tuyết. Tôi cũng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Chiếc trực thăng từ từ hạ thấp độ cao. Cánh quạt cuốn tung lớp tuyết trắng xóa. Qua màn tuyết mịt mờ, tôi nhìn thấy một bóng người quen thuộc bước xuống. Người ấy mặc bộ đồ chống rét màu đen, dáng người cao lớn, gương mặt tiều tụy vì nhiều ngày không nghỉ ngơi. Đó là...Hứa Cảnh Thần. Tôi ngây người, chắc hẳn mình đang nằm mơ. Nếu không... tại sao người xuất hiện ở đây lại là anh? Giữa Bắc Cực xa xôi, cách chúng tôi hàng ngàn cây số, đáng lẽ anh không thể xuất hiện mới đúng.

Tôi còn chưa kịp gọi tên anh thì hai chân đã mềm nhũn. Suốt một tuần qua, tôi vẫn luôn cố gắng gượng. Bây giờ nhìn thấy người mình yêu, tất cả sức lực như bị rút cạn. Ý thức của tôi dần trở nên mơ hồ. Trước khi hoàn toàn chìm vào bóng tối, tôi chỉ cảm thấy mình được một vòng tay quen thuộc ôm lấy. Bên tai vang lên giọng nói run rẩy mà tôi nhớ nhung biết bao ngày.

- Lương Vũ...Anh đến rồi...

Khi tỉnh lại, tôi đang nằm trong bệnh viện. Mùi t.h.u.ố.c sát trùng quen thuộc tràn ngập trong không khí. Ánh mặt trời xuyên qua khung cửa sổ, dịu dàng rơi lên chăn trắng, mang theo hơi ấm hoàn toàn khác với ánh nắng lạnh lẽo ở Bắc Cực. Tôi chậm rãi mở mắt, đầu óc vẫn còn hơi choáng váng. Ngay bên cạnh giường bệnh, có một người đang gục đầu ngủ. Nghe thấy tiếng động rất nhỏ, anh lập tức ngẩng đầu lên.

- Em tỉnh rồi sao?

Đó là Hứa Cảnh Thần. Đôi mắt anh đỏ ngầu vì thiếu ngủ, dưới mắt hiện rõ quầng thâm. Mái tóc vốn luôn gọn gàng giờ rối bù, cằm cũng mọc đầy râu lún phún. Chỉ mới hơn một tuần, vậy mà anh như gầy đi rất nhiều. Tôi nhìn anh, sống mũi chợt cay xè.

- Vâng...

Tôi khẽ cười.

- Em trở về rồi.

Chỉ một câu nói ấy thôi cũng đủ khiến Hứa Cảnh Thần hoàn toàn sụp đổ. Anh lập tức ôm c.h.ặ.t lấy tôi giống như chỉ cần buông tay một chút thôi, tôi sẽ lại biến mất. Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy Hứa Cảnh Thần khóc. Người đàn ông luôn bình tĩnh, kiêu ngạo ấy lúc này lại khóc giống hệt một đứa trẻ. Anh khóc đến mức không thành tiếng, vai run lên từng hồi, nước mắt thấm ướt cả vai áo tôi. Vừa khóc, anh vừa khàn giọng mắng:

- Em đúng là đồ ngốc...Ai cho em chạy tới Bắc Cực? Em có biết anh tìm em bao lâu không? Em có biết anh sợ thế nào không?

Tôi ngoan ngoãn để mặc anh mắng. Bởi vì tôi biết...suốt khoảng thời gian ấy, người đau khổ nhất chính là anh. Đúng lúc đó, chiếc ti vi trong phòng bệnh đang phát bản tin giải trí. Người dẫn chương trình nói:

"Gần đây, đứa con ngoài giá thú của nữ diễn viên Giản Đồng và một vị đạo diễn nổi tiếng đã bị vợ cũ của vị đạo diễn công khai thân phận. Nhiều bằng chứng cho thấy người cha ruột của đứa bé không phải tuyển thủ thể thao điện t.ử Hứa Cảnh Thần như lời đồn trước đó..."

Tôi sững người, quay đầu nhìn Hứa Cảnh Thần.

- Đứa bé đó... không phải con của anh sao?

Nghe đến đây, Hứa Cảnh Thần lập tức tức đến mức bật dậy.

- Sao có thể chứ?

Anh chỉ thiếu điều giơ tay thề.

- Anh còn chưa từng chạm vào cô ta!

Tôi vẫn chưa hết ngơ ngác.

- Nhưng... kết quả xét nghiệm ADN...

Hứa Cảnh Thần bất lực gõ nhẹ lên trán tôi.

- Đồ ngốc. Thứ đó cũng có thể làm giả được.

Anh thở dài một hơi. Ánh mắt vừa bất lực vừa đau lòng.

- Em đúng là tin người quá. Người ta đưa cái gì cũng tin. Thậm chí còn chẳng chịu hỏi anh lấy một câu.

Nói đến đây, anh lại ôm tôi vào lòng. Giọng nói trở nên vô cùng dịu dàng.

- Sau này...bất kể xảy ra chuyện gì...em phải hỏi anh trước, được không?

Tôi gật đầu thật mạnh.

- Được.

Anh cúi xuống hôn nhẹ lên trán tôi. Dường như chỉ đến lúc này, trái tim luôn treo lơ lửng của anh mới thật sự được đặt xuống. Sau đó tôi mới biết, sau khi không tìm thấy tôi, Hứa Cảnh Thần gần như phát điên. Anh lập tức tìm Giản Đồng đối chất. Ban đầu cô ta vẫn c.ắ.n răng chối tội. Cho đến khi biết tôi mất tích ở Bắc Cực, tính mạng có thể gặp nguy hiểm, cô ta mới hoàn toàn suy sụp. Cuối cùng, dưới sự điều tra của cảnh sát, toàn bộ sự thật đều được phơi bày. Từ việc giả kết quả ADN...cho đến những lời nói dối nhằm chia rẽ tôi và Hứa Cảnh Thần, tất cả đều được cô ta thú nhận. Cũng chính nhờ Hứa Cảnh Thần không ngừng thúc ép các bên phối hợp tìm kiếm, đội cứu hộ mới có thể lên đường nhanh nhất và đến Bắc Cực kịp thời. Nếu chậm thêm vài ngày nữa...có lẽ chúng tôi thật sự đã không còn cơ hội gặp lại.

Sau khi xuất viện về nhà, Hứa Cảnh Thần gần như coi tôi như một món đồ dễ vỡ. Ngày nào anh cũng xuống bếp nấu đủ loại canh bổ. Canh gà, canh xương, canh cá. Đến mức chỉ cần ngửi thấy mùi canh thôi là tôi đã muốn chạy. Một hôm, tôi ôm bụng kêu trời:

- Trời ơi, em không ăn nổi nữa! Anh nhìn xem em béo lên rồi!

Hứa Cảnh Thần nghiêm túc quan sát tôi từ trên xuống dưới, cuối cùng ánh mắt dừng lại trước n.g.ự.c tôi. Anh gật đầu đầy tán thành.

- Đúng thật. Rõ ràng có tăng rồi.

Đồ lưu manh! Đêm đó, lúc ôm tôi đi ngủ, anh bỗng nhớ lại chuyện tôi từng bị Giản Đồng lừa gạt. Anh vuốt nhẹ mái tóc tôi.

- Đừng để ý đến cô ta nữa. Trong giới giải trí có người tốt...nhưng không nhiều.

- Ồ...

Tôi ngoan ngoãn gật đầu rồi cố ý hỏi tiếp:

- Thế còn giới thể thao điện t.ử thì sao?

Hứa Cảnh Thần bật cười.

- Cũng vậy thôi. Có người tốt, cũng có người xấu.

Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

- Ồ? Thế còn anh? Anh có phải người xấu không?

Hứa Cảnh Thần cúi xuống, vòng tay ôm lấy eo tôi. Đôi mắt mang theo ý cười đầy nguy hiểm.

- Còn có thứ tệ hơn nữa. Em có muốn thử không?