18
Lần nữa tỉnh lại, tôi không còn ở trong hoàng cung.
Tôi nằm trên một chiếc giường bệnh, khắp người cắm đầy các ống truyền dịch.
Tôi nghi hoặc ngồi dậy.
Y tá đang đi kiểm tra phòng nhìn thấy ta tỉnh lại thì kinh ngạc hét lớn:
“Bác sĩ! Bác sĩ! Bệnh nhân số 35 tỉnh rồi! Điều trị của chúng ta thành công rồi!”
Tôi mờ mịt nhìn mọi thứ xung quanh.
Đó là dáng vẻ của thời hiện đại.
Rốt cuộc chuyện này là thế nào?
Chưa kịp phản ứng, một gương mặt quen thuộc đã lọt vào tầm mắt tôi.
Anh mặc áo blouse trắng, gương mặt tuấn tú, trên môi vẫn là nụ cười ngông nghênh quen thuộc.
Chỉ là khi nhìn thấy tôi, nụ cười trên gương mặt anh dần biến mất.
Còn tôi thì buột miệng gọi:
“Mục Lâm Chu!”
Đúng vậy, tôi không nhận nhầm.
Vị bác sĩ bước vào chính là Mục Lâm Chu.
Nhìn thấy tôi, anh cũng hơi sững người, khóe mắt ửng đỏ.
“Bệnh nhân số 35, Thịnh Mạn, chào mừng cô tỉnh lại.”
19
Ngày thứ ba sau khi tỉnh lại, cuối cùng tôi cũng hiểu được mọi chuyện rốt cuộc là như thế nào.
Năm năm trước, khi tôi cùng bạn trai đi cắm trại, hai người xảy ra cãi vã.
Sau đó gặp t.a.i n.ạ.n xe ngoài ý muốn, cả tôi và bạn trai đều trở thành người thực vật.
Theo sự phát triển của thời đại, các nhà khoa học bất ngờ phát hiện người thực vật không phải hôn mê vô thức.
Sở dĩ họ không tỉnh lại, là vì bị mắc kẹt trong một thế giới khác.
Thế là viện nghiên cứu đã chế tạo ra một thiết bị có thể đưa người ta tiến vào thế giới trong mơ của người thực vật để đ.á.n.h thức họ.
Tôi và bạn trai cũng chính là nhóm đối tượng thí nghiệm đầu tiên.
Mục Lâm Chu là bác sĩ điều trị chính của tôi, anh chủ động xin tham gia, tiến vào thế giới trong mơ của tôi.
Nghe xong tất cả chuyện này, trong đầu tôi dần hiện lên một vài ký ức.
Tôi quả thật từng có một người bạn trai. Hôm xảy ra t.a.i n.ạ.n xe, dường như là vì tôi phát hiện anh ta ngoại tình với bạn thân của mình.
Tôi cãi nhau dữ dội với anh ta, kết quả dẫn đến vụ tai nạn.
“Anh nói xem, bạn trai của em... bây giờ anh ta...”
Dường như Mục Lâm Chu đã nhìn thấu suy nghĩ của tôi.
“Đúng vậy, anh ta chính là Sầm Ngọc. Thế giới trong mơ của hai người ngoài ý muốn liên kết với nhau. Muốn đồng thời đ.á.n.h thức cả hai thì độ khó quá lớn, nên chỉ có thể đ.á.n.h thức một người.”
“Vậy nên Sầm Ngọc c.h.ế.t rồi, em mới có thể tỉnh lại sao?”
Mục Lâm Chu không nói thêm.
“Cũng không hẳn. Sầm Ngọc bị mắc kẹt trong giấc mơ, là chính anh ta không thể bước ra được. Em hiểu ý anh chứ?”
Tôi gật đầu, không nói thêm gì.
Tôi ở bệnh viện một tháng.
Trong thời gian đó, tôi từng đến thăm Sầm Ngọc một lần. Anh ta vẫn hôn mê, không hề có dấu hiệu tỉnh lại.
Sau đó tôi trải qua đủ loại kiểm tra và phục hồi chức năng.
Cho đến khi người nhà đến đón tôi xuất viện.
Tôi quay đầu nhìn Mục Lâm Chu đang tiễn mình.
“Những chuyện trong giấc mơ... có được tính là thật không?”
Anh nhìn tôi, gương mặt tuấn tú như muốn nói lại thôi.
Tôi rạng rỡ mỉm cười.
“Em biết rồi. Tất cả chỉ là vì anh muốn đ.á.n.h thức em. Cảm ơn anh, bác sĩ Mục.”
Tôi xoay người chuẩn bị rời khỏi bệnh viện.
Nhưng ngay giây sau, tôi đã bị một người ôm lấy từ phía sau.
Một giọng nói trầm khàn vang lên bên tai:
“Ai nói chuyện trong mơ không được tính? Chẳng lẽ em định bội tình bạc nghĩa sao... Điện hạ?”
“Em quên rồi à? Chính em đã gả cho anh, anh là phò mã của em.”
Anh mỉm cười.
“Làm sao anh có thể quên được chứ?”
(Hết)