Để giữ thanh danh cho nàng ta, hoàng huynh còn nhờ ta cầu xin phụ hoàng, cưới Diệp Tô Mạn vào cửa.

Nàng ta trở thành hoàng tẩu của ta.

Cũng chính vào ngày Diệp Tô Mạn được sắc phong.

Sầm Ngọc khác thường bước vào tẩm điện của ta, hơi men nồng nặc ôm chầm lấy ta.

Hết lần này đến lần khác gọi ta là A Mạn.

Nói rằng từ lần đầu gặp đã đem lòng yêu mến.

Giờ nhìn ánh mắt Sầm Ngọc hướng về Diệp Tô Mạn.

Trong lòng ta đột nhiên sáng tỏ.

Người hắn gọi “A Mạn” đêm đó, vốn không phải “A Mạn” của ta.

Mà là “A Mạn” trong “A Mạn” của nàng ta.

Là A Mạn.

5

Lúc này ta nhìn hai người.

Lần đầu tiên không nổi giận vì Diệp Tô Mạn đứng giữa phố cầu tình.

Điều ta nghĩ là, hóa ra ta đã sửa đổi cốt truyện, không còn chủ động cứu Sầm Ngọc nữa.

Cho nên Diệp Tô Mạn và ta gặp nhau sớm hơn.

Ta cười khẩy nhìn Diệp Tô Mạn.

“Nếu là Diệp tiểu thư, vậy theo ngươi nên xử thế nào?”

Diệp Tô Mạn vừa định mở miệng.

Sầm Ngọc im lặng từ nãy lại đột nhiên ngẩng đầu nói:

“Đa tạ cô nương này cầu tình, nhưng quả thật là nô tài va chạm điện hạ, đáng bị phạt.”

Ta nhìn hai người âm thầm đưa mắt cho nhau, chỉ thấy buồn nôn.

“Diệp tiểu thư nói cũng phải, bản công chúa xử phạt có phần nặng tay. Nếu đã vậy, chuyện hôm nay coi như bỏ qua, người nên lưu đày thì cứ tiếp tục lưu đày, bản công chúa cũng nên hồi phủ nghỉ ngơi.”

Ta phất tay, xoay người ngồi lại vào kiệu.

Diệp Tô Mạn đại khái không ngờ ta lại dễ dàng bỏ qua như vậy.

Nhất thời đứng ngây giữa phố.

Bách tính xung quanh không hiểu đầu đuôi, đều khen nàng ta nhân hậu lương thiện.

“Khoan đã…”

Ta quay đầu nhìn nàng ta. “Sao? Ngươi còn có việc gì sao?”

“Điện hạ cứ như vậy mà trở về sao?” nàng ta lên tiếng.

“Chẳng lẽ còn cần bản công chúa bắt một tên tội nô viết bản kiểm điểm nữa?”

Diệp Tô Mạn lộ vẻ lúng túng: “Dĩ nhiên không phải…”

“Ta thấy Diệp tiểu thư ba lần bốn lượt cầu tình cho tên tội nô này, chẳng lẽ hai người vốn quen biết cũ? Nếu vậy, chi bằng bản công chúa làm chủ xóa thân phận tội nô cho hắn, ban hắn cho ngươi, thế nào?”

Nói xong, ta không chờ nàng ta trả lời đã quyết định luôn chuyện này.

Sầm Ngọc càng kinh ngạc nhìn ta: “Công chúa điện hạ…”

Kết quả ta đã quay đầu thúc giục hạ nhân mau đi.

Kiếp trước, ta giữ Sầm Ngọc lại giữa phố, sau đó hắn từng bước tiếp cận ta, trở thành nam sủng của ta.

Còn bây giờ, ta trực tiếp ban hắn cho Diệp Tô Mạn.

Bất kể hai người cuối cùng nên duyên hay lén lút tư thông, ít nhất về sau cũng không còn cách nào kéo ta vào nữa.

6

Sau khi thoát khỏi Sầm Ngọc, ta mới thở phào nhẹ nhõm.

Vừa trở về phủ công chúa, ta đã đóng cửa từ chối mọi khách đến thăm.

Ta ghi toàn bộ những mốc quan trọng của kiếp trước lên giấy.

Chỉ hận lúc còn ở thời hiện đại không chịu đọc kỹ «Tam Thập Lục Kế» và «Binh pháp Tôn Tử».

Đúng là đến khi cần dùng sách mới hận mình đọc quá ít, bây giờ chỉ hận không thể nghiền ngẫm thuộc làu những cuốn sách ấy.

Mấy ngày sau, ta không còn nghe thấy tin tức gì về Sầm Ngọc nữa.

Ta sai người ra ngoài dò hỏi, mới biết hôm đó Diệp Tô Mạn rốt cuộc cũng không đưa Sầm Ngọc đi.

Thì ra cha của Sầm Ngọc vì nhận hối lộ, coi thường mạng người nên bị kết án c.h.é.m đầu.

Cả gia đình bọn họ đều bị tịch thu tài sản, sung làm nô.

Cho dù Diệp Tô Mạn có dựa vào thanh thế của cha mình thì cũng không dám ngang nhiên đưa một tội nô về nhà.

Nhưng chẳng bao lâu sau, người ta phái đi theo dõi Diệp phủ đã truyền tin về.

Nghe nói bên cạnh tiểu thư Diệp gia đột nhiên xuất hiện một thiếu niên tuấn tú. Chàng trai ấy đeo một chiếc mặt nạ bạc, luôn theo sát bên cạnh Diệp Tô Mạn.

Ta hít sâu một hơi.

Quả nhiên ta không đoán sai, Sầm Ngọc và Diệp Tô Mạn đã sớm quen biết nhau.

Hơn nữa, hắn cũng không chịu từ bỏ ta.

Ta là mục tiêu công lược của hắn. Nếu công lược thất bại, hắn sẽ phải chịu sự trừng phạt vô cùng tàn khốc.

Ta vẽ một dấu X thật to lên tờ giấy.

Nhưng ta đã chuẩn bị sẵn kế sách dự phòng.

Ta cầu cứu hoàng huynh, nhờ huynh ấy giới thiệu hết những môn khách giỏi mưu lược dưới trướng cho ta.

Dù sao thì ba thợ giày cũng hơn một Gia Cát Lượng.

Không ngờ chỉ trong thời gian ngắn, phủ công chúa đã đông nghịt khách khứa.

Ngoài dân gian bắt đầu lan truyền lời đồn rằng vị công chúa này ban ngày cũng hoang dâm vô độ.

Đặc biệt yêu thích những mỹ nam tuấn tú, còn xây nhà vàng cất người đẹp.

Quả nhiên con đường kiếp trước không đi, kiếp này lại phải đi.

3 - Mộng Nổi Kiếp Phù Sinh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia