“Hai năm nay ta trải qua rất nhiều chuyện.”
“Cũng hiểu được năm xưa tỷ và mẫu hậu sống trong cung không dễ dàng.”
“Khi đó là ta sai.”
“Ta không nên trút giận lên người tỷ.”
Hắn còn hỏi ta sống có tốt không.
Chuyện Trần Chiêu Viễn nạp thiếp, hắn cũng đã nghe nói.
“Di Trân tỷ tỷ.”
“Nếu sống không vui vẻ thì hòa ly đi.”
“Đừng để hắn làm tỷ chịu ủy khuất.”
Hắn còn nói:
“Những năm qua Trần Chiêu Viễn làm không ít chuyện bẩn thỉu.”
“Trước sau gì ta cũng sẽ xử lý hắn.”
Ta cảm tạ bệ hạ.
Đồng thời cũng bắt đầu tính toán cho tương lai của mình.
Thực ra từ lúc phụ mẫu vừa tới kinh thành, ta đã từng nhắc tới chuyện hòa ly.
Nhưng họ không đồng ý.
Sợ chuyện truyền ra ngoài sẽ ảnh hưởng tới hôn sự của đệ đệ và muội muội.
Trước khi chia tay, bệ hạ bỗng gọi ta lại.
Nhưng hắn không cho ta quay đầu nhìn mình.
“Di Trân tỷ tỷ.”
“Hồi nhỏ ta từng rất thích tỷ.”
“Rất rất thích.”
“Giờ ta đã trưởng thành rồi.”
“Ta chỉ mong tỷ sống thật tốt.”
Những lời ấy, nghe xong ta coi như đã quên.
Ta thật sự bắt đầu chuẩn bị chuyện hòa ly.
Người đầu tiên ta thông báo là Thái hậu.
Sau đó là hai đứa trẻ.
Những năm qua Trần Chiêu Viễn chưa từng chăm sóc chúng.
Nếu ta hòa ly, chúng đương nhiên sẽ đi theo ta.
Người duy nhất khiến ta không yên lòng là Ninh Tố Tâm.
Nàng khóc cầu xin ta.
“Tỷ tỷ.”
“Xin hãy mang muội đi cùng.”
“Muội không muốn làm thiếp nữa.”
“Muội cũng muốn được đọc sách như Nhị cô nương.”
Trần Chiêu Viễn tới đòi người.
Ta không trả.
Thay vào đó đưa cho hắn hai phong thư hòa ly.
Sắc mặt Trần Chiêu Viễn lập tức thay đổi.
“Đoàn Di Trân.”
“Nàng có ý gì?”
“Chúng ta là hôn sự do bệ hạ ban.”
“Sao nàng có thể muốn hòa ly là hòa ly?”
Ta lười phí lời với hắn.
Hai năm nay hắn thăng quan tiến chức liên tục nhưng lại không viết nổi lấy một bài văn.
“Nếu không muốn người khác biết những chuyện mình đã làm.”
“Tốt nhất đừng gây chuyện.”
“Thực ra từ lâu chúng ta đã không thể sống tiếp cùng nhau.”
“Chỉ cần nhìn thấy ngươi, ta đã thấy buồn nôn.”
Trần Chiêu Viễn tức giận.
Nhưng cuối cùng vẫn không nói lời quá đáng.
“Những năm qua sổ sách trong nhà ta đã tính toán xong.”
“Tiền bạc của ta, ta sẽ mang đi.”
“Được.”
Trần Chiêu Viễn nghiến răng đáp.
“Hai đứa trẻ ta cũng sẽ mang đi.”
“Di vật của Tạ phu nhân ta cũng muốn mang theo.”
Trần Chiêu Viễn nhìn chằm chằm vào ta.
“Đoàn Di Trân.”
“Đừng quá đáng.”
Ta lạnh nhạt nói:
“Những năm qua ngươi chưa từng làm tròn trách nhiệm của một người phụ thân.”
“Ăn mặc, học hành, dạy dỗ, chăm sóc đều là ta lo liệu.”
“Để lại hai đứa trẻ bên cạnh ngươi chỉ ảnh hưởng tới việc ngươi tái hôn.”
“Dù sao cũng chẳng có cô nương nào muốn làm mẹ kế của hai đứa trẻ lớn như vậy.”
Ta đã đ.â.m trúng tâm tư của hắn.
Vừa nghe tới chuyện hòa ly, điều đầu tiên hắn nghĩ tới chính là cưới nữ nhi nhà nào để giúp ích cho tiền đồ của mình.
Hắn không lên tiếng.
Ta xem như hắn đã ngầm đồng ý.
“Ninh Tố Tâm ta cũng muốn mang đi.”
Trần Chiêu Viễn đột ngột đứng bật dậy.
Chiếc chén trà trong tay gần như sắp bị bóp nát.
“Không được.”
“Nàng là thiếp của ta.”
“Theo nàng đi thì còn ra thể thống gì?”
Ta đứng dậy.
Bước tới trước mặt hắn.
Nhẹ nhàng lấy chiếc chén trà khỏi tay hắn.
Rồi cứ thế nhìn hắn.
Không nói một lời.
Trần Chiêu Viễn luôn cho rằng ta là người hiền lành dễ tính.
Chưa từng nghĩ có ngày ta lại ép hắn đến mức này.
Hắn không biết ta còn nắm trong tay bao nhiêu chuyện.
Cũng không biết ta sẽ dùng điều gì để uy h.i.ế.p hắn.
Cuối cùng Trần Chiêu Viễn vẫn phải nhượng bộ.
…
Năm thứ ba sau khi hòa ly, chúng ta chuyển tới Đăng Châu.
Còn Trần Chiêu Viễn thì ngồi đại lao tròn ba năm.
Trần lão phu nhân từng tới tìm ta vài lần.
Về sau Xuân Lan trực tiếp đuổi người ra ngoài.
Ta cũng không gặp lại bà nữa.
Hiệu sách đầu tiên của ta khai trương.
Cuốn sách đầu tiên được xuất bản là 《Tạ Văn Vinh Thư Lục》.
Toàn bộ những bài văn bị người khác cướp đoạt năm xưa cuối cùng cũng được trả lại cho Tạ phu nhân.
Thái hậu còn đích thân đề b.út cho sách.
Chẳng bao lâu sau, trên dưới cả nước đều biết tới cái tên Tạ Văn Vinh.
Cũng biết nàng đã bị người khác đ.á.n.h cắp tài hoa suốt chín năm.
Những năm tháng ta bị lừa gạt cũng coi như có được một lời giải thích.
Cùng năm ấy.
Trần Chiêu Viễn bị xử t.ử.
Đại lang quân và Nhị cô nương đã bình thản đón nhận cái c.h.ế.t của phụ thân ruột.
Không ai còn đặt chuyện ấy trong lòng.
Mỗi người đều tiếp tục sống cuộc đời của mình.
Hiệu sách ngày càng phát triển.
Sách xuất bản ngày một nhiều.
Việc làm ăn cũng càng lúc càng lớn.
Thái hậu và Lâm Thái phi cũng chuyển tới Đăng Châu dưỡng lão.
Đăng Châu là đất phong của Lục vương gia.
Năm đó chính hắn là người mời chúng ta tới đây.
Bệ hạ không quá níu kéo Thái hậu.
Hắn chỉ dẫn theo văn võ bá quan tiễn người ba mươi dặm.
Từ đó về sau.
Mẹ con không còn gặp lại nhau nữa.
Có lẽ đó chính là kết cục tốt nhất.
Lâm Thái phi vẫn như trước.
Thích nói cười.
Thậm chí còn công khai nuôi dưỡng vài vị nam sủng trẻ tuổi tuấn tú.
Trời cao hoàng đế xa.
Quy củ kinh thành chẳng quản được nàng.
Có lúc nàng còn đưa nam sủng tới cho Thái hậu.
Khiến Thái hậu dở khóc dở cười.
Đại lang quân và Nhị cô nương lần lượt thành gia lập thất.
Ninh Tố Tâm cũng đã quá tuổi xuất giá từ lâu.
Nàng b.úi tóc làm phụ nhân.
Quyết định cả đời không lấy chồng.
Còn ta.
Ngày qua ngày đều viết sách.
Viết sách của chính mình.
Cũng viết tiếp cuốn sách còn dang dở năm xưa của Tạ phu nhân.
Nhưng mãi vẫn không tìm được cảm giác.
Cuối cùng.
Bốn mươi lăm năm sau ngày Tạ phu nhân qua đời.
Cuốn sách ấy cũng được xuất bản.
Trên bìa sách.
Bên phải là tên Tạ Văn Vinh.
Bên trái là tên Đoàn Di Trân.
Lúc ấy sức khỏe của ta đã rất kém.
Đại phu nói đó là vì lao tâm quá độ trong nhiều năm.
Mọi người đều khóc thành một đoàn.
Thái hậu nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, nói rằng bà không muốn người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh.
Còn trách ta tuổi còn trẻ mà đã hao tổn thân thể đến mức này.
Ta bật cười rồi giơ lên một nắm tóc bạc vừa rụng xuống.
“Thái hậu.”
“Ta cũng là người đầu bạc rồi mà.”
Ngày ta qua đời.
Ngoài trời tuyết trắng trải dài vạn dặm.
Tựa như một bát tuyết thanh sạch của nhân gian.
Hết.