“Thực ra ngươi chỉ cần tìm được những bài văn năm xưa của muội muội ta là sẽ hiểu tất cả.”
“Trần Chiêu Viễn là một kẻ vô sỉ.”
“Năm đó hắn và mẫu thân hắn kẻ thì đóng vai người tốt, người thì đóng vai kẻ xấu.”
“Đã moi sạch mọi thứ từ muội muội ta.”
Ta lấy cớ Tương Tương nhớ mẫu thân nên muốn xin lại di vật của Tạ phu nhân.
Trần lão phu nhân ấp úng từ chối.
Nhất quyết không chịu đưa.
Lúc ấy trong lòng ta đã có đáp án.
Tương Tương nói lão phu nhân có một chiếc tủ khóa kín.
Không cho bất kỳ ai tới gần.
Nhân lúc bà ra ngoài dự tiệc uống rượu, ta cạy khóa mở ra.
Bên trong đều là những bài văn ký tên Trần Chiêu Viễn.
Nhưng nét chữ lại không phải của hắn.
Từng bài một.
Ta đều đã từng đọc qua.
Ở cuối mỗi bài đều có một cái tên.
Tạ Văn Vinh.
Chỉ có duy nhất một nửa quyển sách chưa viết xong là ta chưa từng nhìn thấy.
Đến hôm nay ta mới biết chủ nhân thật sự của những tác phẩm ấy.
Ta bắt đầu nhớ lại từng chi tiết trong những năm sống cùng Trần Chiêu Viễn.
Mọi thứ như một tấm lưới khổng lồ đang dần siết c.h.ặ.t lấy ta.
Có lẽ…Trần Chiêu Viễn không hề tốt đẹp như ta từng nghĩ.
Có lẽ từ đầu tới cuối tất cả chỉ là ngụy trang.
Ta tiếp tục tìm gặp nha hoàn cũ của Tạ phu nhân.
Lại hỏi thăm những người hầu trước đây trong phủ.
Tìm hiểu mọi chuyện liên quan tới Trần Chiêu Viễn.
…
Bốn năm sau, bệ hạ đại hôn.
Thiên hạ được đại xá.
Trần Chiêu Viễn cũng được triệu hồi về kinh để báo cáo công vụ.
Hắn biết ta đã biết hết chân tướng.
Vì vậy cũng không còn giả vờ ân ái phu thê nữa.
Hắn bảo ta vào cung cầu xin Thái hậu giúp hắn ở lại kinh thành.
Ta từ chối.
“Di Trân.”
“Chúng ta là phu thê.”
“Ta không ở kinh thành thì có ích gì cho nàng?”
“Nàng cứ thương xót ta một lần.”
“Xin Thái hậu cho ta ở lại.”
“Đến lúc đó cả nhà chúng ta sẽ sống thật tốt.”
Nhưng sau khi lớp mặt nạ bị bóc xuống.
Ta mới nhận ra hắn giả dối.
Hèn hạ.
Âm u.
Ta không thể sống cả đời cùng một người như vậy.
“Thực ra bốn năm trước ta đã từng cầu xin Thái hậu giúp ngươi.”
“Nhưng cuối cùng ngươi vẫn bị giáng chức.”
Trần Chiêu Viễn không tin.
Năm ấy, ngay trong ngày ta vào cung.
Bệ hạ từng bí mật xuất cung vào ban đêm để gặp hắn.
Hai người nói rất nhiều chuyện vụn vặt.
Trần Chiêu Viễn đều trả lời hết.
Cuối cùng, bệ hạ hỏi:
“Ngươi và nàng sống thế nào?”
Trần Chiêu Viễn đáp:
“Phu thê tình thâm.”
Nghe xong, bệ hạ chỉ cười.
Không nói thêm một lời nào.
Chính Trần Chiêu Viễn đã kể cho ta nghe chuyện ấy.
Lúc đó ta mới chợt nhận ra.
Mình đã bốn năm không gặp bệ hạ.
Suốt bốn năm ấy, ta vẫn thường xuyên vào cung nhưng chưa từng gặp hắn lấy một lần.
Như vậy cũng tốt.
Làm người xa lạ…vẫn tốt hơn làm kẻ thù.
…
Ta và Trần Chiêu Viễn không đến mức hoàn toàn trở mặt.
Cũng chưa từng cãi nhau một trận long trời lở đất.
Chỉ là dần dần xa cách mà thôi.
Sau khi biết được bộ mặt thật của hắn, ta càng nhìn càng thấy chán ghét.
Nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp tục.
Dù sao đây cũng là hôn sự do bệ hạ ban xuống.
Chỉ là ngoài mặt hòa thuận, trong lòng xa cách mà thôi.
Không biết hắn đã trèo lên được cành cao nào.
Cuối cùng vẫn được giữ lại kinh thành.
Trần lão phu nhân vui mừng đến mức mở tiệc ba ngày liền.
Còn sai người tới chỗ ta lấy tiền.
Ta không cho.
Bà tức đến mức đứng giữa sân c.h.ử.i ầm lên.
Mấy năm nay Trần Chiêu Viễn luôn tất bật qua lại giữa các quyền quý.
Ra sức kết giao, tìm đường tiến thân.
Ta chỉnh lý toàn bộ những bài văn khi còn sống của Tạ phu nhân thành một tập sách.
Sau đó chép lại một bản đưa cho Tạ đại nhân.
Đến lúc ấy hắn mới nói cho ta biết nguyên nhân thật sự khiến hai nhà Tạ và Trần đoạn tuyệt quan hệ.
Trần Chiêu Viễn đã lừa Tạ phu nhân thất thân.
Sau đó lại dùng thủ đoạn lừa gạt Tạ lão gia.
Ép Tạ phu nhân phải hạ giá gả cho mình.
Về sau Tạ lão gia và Trần Chiêu Viễn trở mặt thành thù.
Thậm chí không nhận cả đứa con gái này nữa.
Năm ngoái Tạ lão gia đã qua đời.
Tạ đại nhân nói với ta:
“Khi nào rảnh thì đưa Thuần ca nhi và Tương tỷ nhi về nhà đi.”
“Bọn trẻ lớn thế này rồi mà còn chưa từng được về ngoại tổ gia.”
…
Cháu gái của Trần lão phu nhân bên nhà mẹ đẻ của bà tới phủ ở nhờ.
Ngày nào cũng vậy, nếu không hầm canh cho Trần Chiêu Viễn thì làm bánh ngọt cho hắn.
Xuân Lan nhiều lần nhìn thấy nàng đứng từ xa lén nhìn Trần Chiêu Viễn.
Nàng bảo ta nên để tâm một chút.
Nhưng ta không để trong lòng.
Ta biết Trần Chiêu Viễn chướng mắt vị biểu muội họ Lý đó.
Không lâu sau, Trần lão phu nhân đích thân tìm tới.
Còn dẫn theo một đại phu.
Bà nhắc tới chuyện nạp thiếp cho Trần Chiêu Viễn.
“Mẫu thân.”
“Nếu lão gia muốn nạp thiếp, con dâu không có ý kiến.”
Ta trực tiếp đẩy vấn đề trở lại cho họ.
Trần lão phu nhân hừ lạnh.
“Nếu nó chịu nạp thiếp thì ta còn phải tới tìm ngươi sao?”
Sau đó bà lại nhắc tới chuyện thành thân gần năm năm mà ta vẫn chưa có thai.
Rồi bắt đại phu bắt mạch điều dưỡng thân thể cho ta.
Đại phu xem tới xem lui một hồi.
Cuối cùng nói có lẽ do thời trẻ từng bị hàn khí nhập thể.
Khó có con nối dõi.
Lần này Trần lão phu nhân thật sự nổi điên.
Ngày nào cũng gây chuyện.
Ta dứt khoát chuyển tới ở riêng tại Tồn Tuyết đường.
Đại lang quân và Nhị cô nương thường xuyên tới thăm ta.
Một hôm, Nhị cô nương mang tới nửa quyển sách còn dang dở của Tạ phu nhân.
Đó chính là quyển sách năm xưa ta tìm được trong tủ của Trần lão phu nhân rồi giao lại cho nàng.
“Đoàn di.”
“Con và ca ca đều muốn viết tiếp quyển sách mà mẫu thân chưa hoàn thành.”
“Nhưng chúng con không viết nổi.”
“Đoàn di cũng thích văn chương của mẫu thân.”
“Hay người viết tiếp giúp mẫu thân đi.”