Ta không nhịn được cười thành tiếng.

“Tranh giành?”

Hắn nhíu mày.

Ta nhìn hắn, hỏi từng chữ:

“Ta trở về nhà của mình, cũng được xem là tranh giành sao?”

Sắc mặt Cố Trường Yến hơi tối xuống.

“Ta không có ý đó.”

“Vậy ngươi có ý gì?”

Hắn im lặng một lúc.

“Hàm Chương đã ở hầu phủ nhiều năm như vậy.”

“Hầu phu nhân yêu thương nàng ấy, Nghiễn An cũng đã quen có nàng ấy ở bên.”

“Sau khi nàng trở về, cuộc sống của tất cả mọi người đều bị xáo trộn.”

“Bản thân nàng cũng chẳng dễ chịu.”

“Nếu đã như vậy, cần gì phải quay lại con đường ấy thêm một lần?”

Ta nhìn hắn.

Hóa ra dù đã sống thêm một đời, con người vẫn có thể lựa chọn không nhìn vào thứ mình không muốn nhìn.

“Cố Trường Yến.”

“Có phải ngươi cho rằng, chỉ cần ta không trở về, cuộc sống của tất cả mọi người sẽ tốt hơn?”

Hắn không trả lời.

Nhưng ta đã hiểu.

Ta đứng dậy.

Cố Trường Yến cũng lập tức đứng lên theo.

“Tuế Ninh.”

“Nàng muốn đi đâu?”

Ta quay đầu nhìn hắn.

“Về nghỉ.”

Sắc mặt hắn lập tức dịu xuống.

Có lẽ hắn cho rằng ta đã nghe lời.

Ta bước đến cửa, nhưng trước khi rời đi lại dừng chân.

“Ngươi cứ yên tâm.”

“Kiếp này, ta tuyệt đối sẽ không gả cho ngươi.”

Cố Trường Yến đứng sững tại chỗ.

Ta đẩy cửa bước ra ngoài.

Tối hôm ấy, ta sai quản sự của trang t.ử chuẩn bị xe ngựa.

Quản sự nghe xong thì mặt mày lập tức trắng bệch.

“Cô nương, chuyện này sao có thể được?”

“Phu nhân đã căn dặn, trước khi thân thể người hoàn toàn khỏe lại, tuyệt đối không được tùy tiện trở về kinh.”

Ta nhìn ông ta.

“Ta là cô nương của nhà nào?”

Quản sự ngẩn người.

“Đương nhiên là cô nương của Vũ Ninh hầu phủ.”

“Vậy ta trở về Vũ Ninh hầu phủ thì có gì là không được?”

Ông ta nhất thời không biết phải trả lời thế nào.

Nhưng ta chỉ mới tám tuổi.

Không có lệnh của cha mẹ, ông ta quả thật không dám tự ý đưa ta rời khỏi trang t.ử.

Ta cũng không ép ông ta.

“Biệt viện của Diệp gia cách đây bao xa?”

“Chưa tới mười dặm.”

“Ngoại tổ mẫu có còn ở đó tránh nóng không?”

Quản sự gật đầu.

“Vâng.”

Ta tháo chiếc chuông bạc trên cổ tay xuống, đặt vào tay ông ta.

“Đem thứ này đến gặp ngoại tổ mẫu.”

“Nói với người rằng bệnh của ta đã khỏi.”

“Ta nhớ mẫu thân.”

Quản sự cúi đầu nhìn chiếc chuông trong tay, do dự hồi lâu.

Cuối cùng, ông ta vẫn nhận lấy.

Sáng sớm hôm sau.

Xe ngựa của ngoại tổ mẫu dừng trước cổng trang t.ử.

Ta vừa bước lên xe thì từ xa cũng có một chiếc xe ngựa của phủ Thừa Ân bá chạy tới.

Rèm xe bị người bên trong vén mạnh lên.

Gương mặt Cố Trường Yến xuất hiện sau rèm.

Rõ ràng hắn đến đây để xác nhận xem ta có thật sự ngoan ngoãn ở lại trang t.ử hay không.

Ánh mắt chúng ta chạm nhau.

Sắc mặt hắn từng chút một trở nên khó coi.

Ta mỉm cười nhìn hắn.

“Cố nhị công t.ử.”

“Chúng ta gặp lại nhau ở kinh thành.”

Xe ngựa chậm rãi lướt qua trước mặt hắn.

Trong khoảnh khắc ấy, ta thật sự có chút muốn bật cười.

Thì ra sau khi sống lại, người đầu tiên hoảng hốt lại là kẻ luôn cho rằng mọi chuyện sẽ tiếp tục diễn ra giống hệt kiếp trước.

Hai canh giờ sau.

Ta trở về Vũ Ninh hầu phủ.

Môn phòng vừa trông thấy xe ngựa của Diệp gia đã vội vàng chạy vào trong bẩm báo.

Chẳng bao lâu sau, một nữ nhân ngay cả giày cũng chưa kịp thay đã vội vã chạy ra.

“Tuế Ninh!”

Ta nhìn bà.

Hai chân bỗng nhiên cứng đờ tại chỗ.

Sáu năm không gặp.

Dáng vẻ thời trẻ của mẫu thân, ta đương nhiên vẫn còn nhớ rõ.

Chỉ là kiếp trước, khi ta mười tuổi trở về, bà đã tiều tụy hơn hiện tại rất nhiều.

Diệp Lệnh Nghi chạy đến trước mặt ta rồi ôm chầm lấy ta.

“Tuế Ninh của mẫu thân.”

“Sao lại gầy thế này?”

“Con đột nhiên trở về, sao không sai người báo trước một tiếng?”

Vòng tay bà ôm ta rất c.h.ặ.t.

Ta ngửi thấy mùi hương lan thoang thoảng vương trên vạt áo bà.

Hai mắt ta lập tức nóng lên.

Kiếp trước, vào ngày trở về, ta cũng từng nghĩ cuối cùng mình đã về đến nhà.

Ta đưa tay ôm lấy bà.

“Mẫu thân.”

Nước mắt Diệp Lệnh Nghi lập tức trào ra.

“Ừ.”

“Mẫu thân ở đây.”

Bà nắm lấy tay ta, dẫn ta đi vào trong phủ.

Đến nhị môn, bà chợt nhớ ra điều gì đó.

“Con trở về gấp quá, viện của con còn chưa kịp thu dọn.”

“Thính Vũ viện vốn đã để lại cho con, nhưng mấy năm nay vẫn là Hàm Chương ở.”

Trên mặt bà thoáng hiện vẻ khó xử.

“Hay là con tạm thời ở Tê Nguyệt các phía tây trước?”

Bước chân ta khựng lại.

Quả nhiên.

Viện t.ử là của ta.

Nhưng khi ta trở về, nơi ấy đã chẳng còn chỗ cho ta.

Diệp Lệnh Nghi lập tức giải thích:

“Hàm Chương không phải cố ý chiếm viện của con.”

“Hồi nhỏ ban đêm con bé thường xuyên khóc, mẫu thân mới đón nó đến bên cạnh, sau đó ở quen luôn…”

Một giọng nói trong trẻo từ phía trước vọng lại.

“Mẫu thân.”

Ta ngẩng đầu.

Liễu Hàm Chương chín tuổi đang đứng dưới hành lang.

Nàng mặc một chiếc váy màu xanh biếc nhạt, trên mái tóc cài một đóa hoa trân châu mà mẫu thân vẫn yêu thích.

Vừa nhìn thấy ta, đôi mắt nàng lập tức đỏ lên.

Sau đó nàng nhanh ch.óng bước tới.

“Đây là muội muội sao?”

Nàng đưa tay định kéo ta.

Ta nghiêng người tránh sang một bên.

Bàn tay nàng lập tức rơi vào khoảng không.

Sắc mặt Liễu Hàm Chương thoáng trắng đi.

Nhưng rất nhanh, nàng lại nở nụ cười.

“Muội muội giận ta sao?”

“Thính Vũ viện vốn thuộc về muội.”

“Hôm nay ta sẽ dọn ra.”

Mẫu thân lập tức lên tiếng:

“Nói linh tinh gì vậy?”

“Con đã ở đó sáu năm rồi, đồ đạc cũng nhiều như thế, làm sao có thể nói dọn là dọn ngay được?”

Liễu Hàm Chương cụp mắt.

“Nhưng muội muội đã trở về.”

“Dù thế nào, cũng không thể để muội muội chịu thiệt.”

Ánh mắt mẫu thân càng thêm thương xót, bà quay sang nhìn ta.

“Tuế Ninh, tỷ tỷ con cũng chỉ có ý tốt.”

“Tê Nguyệt các ở gần viện của mẫu thân hơn, cảnh sắc cũng rất đẹp.”

“Con cứ tạm thời ở đó trước, chờ sau này…”

“Được.”

Mẫu thân sững sờ.