6.
Trước khi đi, anh ta nghe một cuộc điện thoại.
Là Giang Hòa gọi tới.
Vì bật loa ngoài nên tôi cũng nghe thấy.
"Công ty có phát thẻ mua hàng siêu thị, tôi ít dùng, hay là cho Kiều Ý nhé? Vừa khéo cô ấy cũng hay phải đi siêu thị sắm đồ."
"Hôm nào cô ấy qua đây? Lúc đó tôi đưa cho."
Chu Vĩ liếc nhìn tôi một cái: "Thôi khỏi, cậu cứ giữ lấy mà dùng, thỉnh thoảng mua dạo chai dầu gội, sữa tắm cũng được mà."
"Tôi sang ăn chực suốt, dù sao cũng phải có chút lòng thành chứ." Giang Hòa cười một tiếng, "Dạo này cô ấy bận lắm à? Hình như lâu rồi không thấy qua, tôi có chút nhớ mấy món cô ấy nấu rồi đấy."
"Chuyện đó thì đơn giản, cuối tuần này tôi bảo cô ấy qua nấu cho cậu. Thích ăn gì cậu cứ gọi món."
"Được thôi, vậy tí nữa tôi thương lượng với cô ấy sau."
Tắt điện thoại, Chu Vĩ xỏ giày vào: "Mấy lời vừa rồi cô nghe thấy cả rồi đấy chứ? Cuối tuần nhớ sang đây."
"Cái thẻ mua hàng đó Giang Hòa đưa thì cô cứ cầm lấy, công ty cậu ấy rộng rãi lắm, thẻ toàn mệnh giá một triệu tệ thôi."
"Cuối tuần này tôi phải tăng ca, lúc đó cô tự thương lượng với Giang Hòa nhé, cậu ấy muốn ăn gì thì cô nấu nấy. Cậu ấy xởi lởi lắm, không để cô chịu thiệt đâu."
Tôi im lặng, nhìn anh ta rời đi không chút lưu luyến.
Tiếng chuông thông báo điện thoại vang lên, là Giang Hòa gửi tin nhắn cho tôi.
Chúng tôi kết bạn từ rất sớm, hồi đầu cũng thỉnh thoảng nhắn tin, đều là những trao đổi bình thường.
Chẳng hạn như mỗi lần tôi qua đó đều tay xách nách mang, nếu Chu Vĩ không có nhà, anh ấy sẽ nhắn hỏi khi nào tôi đến để ra đón và xách đồ giúp.
Hoặc khi tôi nấu ăn thiếu chút gia vị gì đó, sẽ nhờ anh ấy tiện đường mua về. Sau này cảm thấy thái độ của Giang Hòa đối với mình dường như luôn có chút mập mờ thả thính.
Tôi không nắm bắt được tâm tư của anh ấy, sợ mình nghĩ nhiều, mà lại sợ mình chưa nghĩ đủ nhiều. Cộng thêm việc dạo này tôi cũng giảm tần suất sang nhà Chu Vĩ. Thế là tôi và Giang Hòa cứ thế thuận theo tự nhiên, đã một thời gian rồi không liên lạc.
Tôi ngả người xuống giường, đè nén sự rạo rực trong lòng rồi cầm điện thoại lên.
Giang Hòa chụp cho tôi xem một tấm ảnh thẻ mua hàng, bảo lần sau sang thì tìm anh ấy lấy.
Không biết là vô tình hay cố ý, ngay bên cạnh chiếc thẻ lại là một chiếc gương nhỏ.
Giang Hòa hình như vừa tắm xong, chiếc gương nhỏ ấy phản chiếu múi cơ bụng của anh ấy một cách vô cùng rõ nét.
Thậm chí vì chiếc khăn tắm quấn hơi thấp, nó còn lấp ló ẩn hiện vùng tam giác đầy mập mờ phía dưới cơ bụng.
Chỉ cần khăn tắm tuột xuống thêm một phân nữa thôi là anh ấy sẽ lộ hàng.
Tôi nổi lên ý định bốc đồng mãnh liệt, rất muốn nhắn tin cho Giang Hòa nói rằng đừng quyến rũ tôi nữa.
Lại cũng không muốn cứ phải băn khoăn rốt cuộc có phải mình tự đa tình hay không.
Tôi chỉ muốn ngay bây giờ, lập tức, bảo Giang Hòa tức tốc chạy sang đây để lấp đầy sự trống trải trong cơ thể mình.
Đầu óc tôi đã không thể kiểm soát mà bắt đầu tưởng tượng ra những viễn cảnh đó, càng tưởng tượng lại càng khó nhẫn nại.
Tôi rất muốn được thực sự trải nghiệm một lần, cảm giác được người đàn ông yêu thương cưng nựng đến cùng là như thế nào...
[Giang Hòa, em muốn…]
Khoảnh khắc tin nhắn gửi đi, tôi lập tức bừng tỉnh.
Nhìn thấy dòng chữ "Đang nhập..." ở trên cùng khung chat, rõ ràng Giang Hòa đã thấy tin nhắn này.
Tôi từ bỏ ý định thu hồi, vắt óc suy nghĩ rồi nhắn tiếp: [Em muốn biết dạo này Chu Vĩ có điểm gì bất thường không?]
Dòng chữ "Đang nhập..." biến mất.
Một lúc lâu sau, Giang Hòa mới hỏi tôi: [Sao lại hỏi thế?]
[Không có gì, em chỉ hỏi đại thôi.]
[Cậu ấy dạo này ít khi về nhà, bảo là tăng ca muộn quá nên ở lại công ty ngủ luôn.]
[Mấy chuyện khác tôi cũng không rõ lắm.]
7.
Lời của Giang Hòa gần như đã xác nhận thực tế Chu Vĩ ngoại tình.
Bởi vì lý do Chu Vĩ thà bỏ số tiền lớn ra thuê căn nhà gần công ty là vì anh ta nhận giường, ngủ ở công ty căn bản không tài nào chợp mắt được.
Cho dù chỉ có hai tiếng nghỉ ngơi, anh ta cũng phải mò về nhà ngủ.
Thực ra tôi không buồn như mình tưởng tượng. Có lẽ là vì tôi hiểu rất rõ, mối quan hệ này, dù là tôi hay Chu Vĩ thì cũng đều đang gượng ép bản thân.
Anh ta chưa từng giấu giếm sự coi thường dành cho tôi, không đề nghị chia tay cũng là vì lo nếu thực sự tìm một người phụ nữ trẻ trung xinh đẹp, nhỡ sau này thu nhập của anh ta giảm xuống thì lại khó kiểm soát.
Loại phụ nữ như tôi, thật thà, bản phận lại biết lo cho gia đình, bỏ ra ít tiền cưới về vừa chăm sóc được anh ta, lại chẳng quản được anh ta, cũng không tệ.
Còn tôi, cần dùng thu nhập cao và nghề nghiệp nở nở mặt nở mày của anh ta để ăn nói với gia đình, giành lấy chút khoảng trống để thở.
Ở bên Chu Vĩ chẳng có lợi ích gì lớn. Nhưng chia tay anh ta, cái hại lại hiện ra quá rõ ràng.
Tôi mím môi, chỉnh lại chiếc áo hơi xộc xệch rồi rời khỏi khách sạn.
Đến cuối tuần, đúng như đã hẹn, tôi sang nhà Chu Vĩ nấu một bữa ăn hoành tráng, tiện tay dọn dẹp nhà cửa luôn.
Giang Hòa là người sạch sẽ, khu vực sinh hoạt chung thực ra không bẩn chút nào. Nhưng phòng ngủ của Giang Hòa thì chẳng khác gì cái chuồng ch.ó, quần áo bẩn sạch chất đống vào nhau, căn bản không phân biệt nổi.
Tôi đang dọn phòng cho anh ấy thì Giang Hòa đứng ở cửa phòng đang mở, gõ gõ cửa coi như lịch sự.
"Kiều Ý, tớ phải đến công ty một chuyến." Anh ấy đưa thẻ mua hàng qua, "Cái này cho cô, cơm trưa ngon lắm, cảm ơn nhé."
Chu Vĩ đang nằm uể oải trên sofa, nghe thấy thế liền ngẩng đầu lên: "Cậu khách khí thế làm gì? Đâu phải người ngoài."
Tôi mím môi, chỉ cười mỉm một cái. Giang Hòa cũng không nói gì thêm, đặt thẻ mua hàng lên mặt bàn rồi đi ra ngoài.
Tôi phân loại xếp gọn quần áo lại, lúc quỳ trên mặt đất dọn dẹp góc giường thì vô tình lôi ra một chiếc quần tất.
Màu đen, đã bị xé rách mướp, đùn lại ở khe hở góc giường.
Chu Vĩ rất thích quần tất, thường xuyên yêu cầu tôi mặc quần tất để chơi cùng anh ta.
Nhưng chiếc này không phải của tôi, vì quần tất tôi mua chất lượng đều rất tốt, anh ta xé không rách được, lần nào cũng phải dùng kéo.
Tôi nhẫn nại và vạch trần phân vân trong hai giây, cuối cùng vẫn cầm chiếc quần tất ra hỏi Chu Vĩ: "Cái gì đây?"
"Quần tất chứ cái gì, cô bị mù à."
"Chiếc quần tất này không phải của tôi."
Chu Vĩ cuối cùng cũng chịu ngẩng mặt lên nhìn tôi bằng con mắt coi trọng hơn một chút.
Anh ta liếc tôi từ trên xuống dưới, cười như không cười: "Thế thì sao?"
"Dù sao chúng ta cũng là nam nữ nam nữ bạn bè, anh làm thế này không hay lắm." Tôi nói khẽ, "Với lại quan hệ nam nữ bừa bãi cũng dễ lây bệnh..."
"Sao? Sợ tôi lây cho cô à?" Chu Vĩ mỉa mai một tiếng, "Thế thì cô chia tay với tôi đi."
Tôi không nói gì nữa.