Thành thân rồi, ta mới được biết người phu quân mình ngày ngày gọi là lang quân còn có một huynh trưởng sinh đôi.
Vị huynh trưởng ấy đứng nơi đầu hàng văn thần, tâm tư thâm trầm như mặt hồ phủ sương, tính tình lại lạnh lẽo sắc bén đến mức người khác chỉ nghe danh thôi cũng đã sinh lòng e ngại.
So với phu quân của ta, người luôn dịu dàng săn sóc, nói năng ôn hòa như gió xuân lướt qua thềm ngọc, quả thật là hai thái cực hoàn toàn khác biệt.
Vài ngày trước, vì nhất thời bất cẩn, ta nhiễm phải phong hàn, nằm mê man trọn một ngày một đêm.
May nhờ phu quân túc trực bên giường không rời, áo ngoài chưa kịp thay, đai lưng chưa kịp tháo, từng chút từng chút chăm nom cho ta, bệnh tình của ta mới lui đi.
Khi ấy, trong lòng ta còn thầm cảm thấy mình may mắn biết bao.
May mà người cùng ta kết tóc là chàng, chứ không phải vị huynh trưởng khiến người ta nghe thôi đã thấy lạnh sống lưng kia.
Đêm ấy, ta nằm trong lòng phu quân, nhỏ giọng nói ra lời cảm thán ấy.
Chàng nghe xong, trên giường lại nhiệt tình hơn mọi ngày rất nhiều.