Trước kia ta từng tò mò, làm nũng đòi hắn cho xem một lần. Khi đó ta còn tưởng đó là món đồ có ý nghĩa đặc biệt nào đó từ thuở nhỏ, thậm chí còn cười hỏi hắn có phải vật gia truyền hay không.
Hắn chỉ bình thản lấy lại, nói rằng chẳng qua là một món đồ cũ, không có gì đáng xem.
Ta cũng không hỏi thêm.
Ta đã tin hắn.
Thì ra đó không phải đồ cũ.
Mà là món quà của người nằm trên đầu quả tim hắn.
Ta dựa vào vách đá giả sơn, móng tay bất giác bấm sâu vào lòng bàn tay, đến khi da thịt đau rát mới nhận ra mình đã dùng sức đến mức nào.
Ta bỗng nhớ lại trước khi xuất giá, mình từng quấn lấy huynh trưởng và tẩu tẩu hỏi thăm nhân phẩm của Hoắc Trầm Bích.
Khi ấy động tác nâng chén trà của Liễu Hàm Yên đã khựng lại.
Ôn Du Minh cũng im lặng một lúc khá lâu mới nói:
“Hắn làm người trầm ổn, sẽ không bạc đãi muội.”
Lúc ấy ta còn cười, chỉ tưởng bọn họ không nỡ xa ta nên mới có vẻ do dự khi nhắc tới chuyện hôn sự.
Bây giờ mới hiểu.
Cái khựng lại ấy, khoảng im lặng ấy, tất cả đều là vì chột dạ.
Bọn họ biết.
Cả hai đều biết Hoắc Trầm Bích thật sự muốn cưới ai.
Bọn họ cũng biết người trong lòng hắn là Liễu Hàm Yên.
Thế nhưng cuối cùng, một người vẫn ngồi đó khuyên ta gả, một người vẫn nói hắn sẽ không bạc đãi ta, rồi nhìn ta vui vẻ bước vào cuộc hôn nhân vốn ngay từ đầu đã chẳng thuộc về mình.
Ta đợi đến khi hai người đi xa mới chậm rãi bước ra khỏi sau giả sơn.
Gió thổi qua mặt, mang theo hơi lạnh của đầu xuân.
Lúc ấy ta mới phát hiện mình đã khóc ướt cả gương mặt, nước mắt lạnh ngắt dính trên má nhưng bản thân lại chẳng hề hay biết.
Ta ngồi xổm dưới gốc hoa, nhặt lên một cánh hải đường dính bùn, bỗng cảm thấy nó giống mình đến lạ.
Bị gió thổi rơi, bị người giẫm nát, cũng chẳng có ai quan tâm.
Ta trở về phòng, ngồi xuống trước gương đồng.
Trong gương phản chiếu một gương mặt trắng đến gần như trong suốt, trên môi có một vết c.ắ.n rách, m.á.u đã đông thành lớp vảy đỏ sẫm, đôi mắt lại đỏ hoe vì vừa khóc.
Ta nhìn mình trong gương rất lâu, lâu đến mức gần như không nhận ra người trước mắt.
Ta đưa tay vuốt lên bụng dưới.
Qua một lớp y phục, vết sẹo dài như con rết cộm dưới lòng bàn tay, dường như vẫn còn vương mùi m.á.u tanh của con đường núi hôm ấy.
Ta nhớ lại khi đó Hoắc Trầm Bích ngồi bên giường, nắm tay ta rồi nói:
“Là ta có lỗi với nàng.”
Ta vậy mà còn cười với hắn.
Ta còn sợ hắn tự trách, còn dịu giọng an ủi:
“Không trách chàng, chỉ là ngoài ý muốn.”
Thì ra đó chưa từng là ngoài ý muốn.
Đó là lựa chọn mà hắn cam tâm tình nguyện đưa ra.
Trong khoảnh khắc nguy hiểm nhất, hắn đã chọn Liễu Hàm Yên.
Huynh trưởng ta cũng chọn nàng.
Chỉ có ta là người bị bỏ lại.
Sáng hôm sau, ta bảo Thanh Hòa về Ôn phủ truyền lời, mời huynh trưởng và tẩu tẩu sang dùng cơm.
Ta lại sai người tới thư phòng của Hoắc Trầm Bích, nói giữa trưa cả nhà cùng ăn tại hoa sảnh.
Sau đó, ta tự mình xuống bếp.
Ta làm từng món rất chậm, động tác bình tĩnh đến mức đám hạ nhân còn tưởng tâm trạng ta đã khá hơn.
Khoai từ được thái thành từng lát mỏng, xếp trên đĩa sứ trắng trông như những mảnh trăng non.
Măng được tước bỏ gân già, thái mỏng đến mức đưa lên ánh sáng có thể nhìn rõ đường vân, sau đó xào cùng thịt muối.
Cuối cùng, ta hầm một thố canh bồ câu khoai từ kỷ t.ử.
Canh được ninh trên lửa nhỏ hơn một canh giờ, nước canh trắng như sữa, mặt trên nổi những giọt mỡ vàng óng, mùi thơm lan khắp phòng bếp.
Ta đứng trước nồi canh nhìn rất lâu.
Sau đó lấy từ trong tay áo ra một gói bột t.h.u.ố.c, mở ra rồi đổ hết vào trong.
Đó là t.h.u.ố.c mê ta nhờ người mua từ tiệm t.h.u.ố.c phía tây thành.
Lão đại phu bán t.h.u.ố.c còn hỏi có phải trong nhà có người ban đêm ngủ không yên hay không.
Ta mỉm cười nói phải.
Ông không hỏi thêm, còn dặn ta lượng dùng.
Đến giữa trưa, Ôn Du Minh và Liễu Hàm Yên tới.
Hai người vẫn giống như trước kia, một người hỏi thương thế của ta đã khá hơn chưa, người còn lại dịu giọng bảo ta phải nghỉ ngơi nhiều hơn.
Ta ngồi nghe, chỉ cảm thấy buồn cười.
Hoắc Trầm Bích là người cuối cùng bước vào hoa sảnh.
Ánh mắt hắn dừng trên mặt ta trong chốc lát rồi nhanh ch.óng dời đi, giống như chẳng có gì đáng để lưu tâm.
Bốn người ngồi quanh bàn tròn, trước mặt mỗi người đều có một bát canh bồ câu, hơi nóng lượn lờ bốc lên, làm gương mặt người đối diện trở nên mơ hồ.
Ôn Du Minh uống một ngụm canh rồi cười khen:
“Hôm nay sao Dung Dữ lại nổi hứng tự mình xuống bếp? Tay nghề tiến bộ không ít.”
Ta cong môi cười.
“Con người rồi cũng sẽ thay đổi.”
Liễu Hàm Yên cũng nâng bát uống một ngụm, hàng mày dần giãn ra.
“Canh này rất tươi, khó cho muội có lòng như vậy.”
Ta tự múc cho mình một bát, thổi nhẹ rồi từ từ uống, động tác chậm rãi như thể thật sự chỉ đang dùng một bữa cơm bình thường cùng người nhà.
Ta uống rất chậm.
Ba người bọn họ cũng lần lượt đặt đũa xuống.
Chừng một tuần trà sau, Ôn Du Minh là người đầu tiên đưa tay xoa mi tâm, sắc mặt bắt đầu khác thường, thấp giọng nói mình ch.óng mặt.
Liễu Hàm Yên vịn lấy mép bàn, sắc mặt từng chút một trắng bệch, ngay cả đôi môi cũng dần mất màu.
Hoắc Trầm Bích ngẩng đầu nhìn ta.
Ánh mắt hắn chỉ tỉnh táo được chưa đầy một nhịp thở rồi cũng nhanh ch.óng trở nên mơ màng.