Giữa một mảnh hỗn loạn ấy, con d.a.o trong tay Ôn Du Minh lại cứ thế c.h.é.m thẳng vào gốc đùi Hoắc Trầm Bích.
Hoắc Trầm Bích đau đến ngất ngay tại chỗ.
Máu lập tức thấm đỏ y phục.
Liễu Hàm Yên thấy vậy hoảng loạn, lảo đảo lao tới muốn đỡ hắn.
Nhưng nàng còn chưa kịp chạm tới người Hoắc Trầm Bích đã bị chính trượng phu mình hất mạnh.
Cả người mất thăng bằng, lao đầu xuống hồ.
Tiếng nước vang lên giữa đêm.
Đám người hầu xung quanh lúc ấy mới hoàn hồn, luống cuống chạy tới cứu người.
Khi Liễu Hàm Yên được kéo lên, dưới thân nàng đã thấy m.á.u, y phục toàn thân đều ướt đẫm nước, sắc mặt trắng bệch đến dọa người.
Đại phu được mời tới, ra ra vào vào bận rộn suốt gần nửa đêm.
Người Ôn gia cũng chẳng ai ngủ được.
Tin cuối cùng truyền ra là đứa trẻ trong bụng Liễu Hàm Yên không giữ được.
Đó là đứa con nàng đã mong đợi từ ngày gả vào Ôn gia.
Cũng là đứa trẻ nàng từng tới chùa Hựu An cầu xin.
Nàng mong con đã lâu như vậy, cuối cùng thật sự có thai, nhưng còn chưa kịp vui mừng bao lâu đã mất đi trong trận hỗn loạn do chính ba người gây ra.
Đại phu còn nói nàng bị thương rất nặng.
Đời này e rằng khó có thể m.a.n.g t.h.a.i lần nữa.
Sáng hôm sau khi Ôn Du Minh tỉnh rượu, cả người trông như già thêm mười tuổi.
Đêm qua hắn còn say đến mức chẳng phân biệt được đúng sai.
Đến sáng nhìn thấy vết m.á.u còn sót lại, lại biết chính tay mình khiến thê t.ử mất con, sắc mặt hắn lập tức trắng bệch.
Hắn quỳ ngoài viện của phụ thân để nhận tội.
Phụ thân chỉ chắp tay sau lưng đứng trên bậc thềm, suốt một lúc lâu cũng không quay đầu nhìn hắn.
Không ai biết hai cha con sau đó nói gì.
Chỉ biết từ hôm ấy Ôn Du Minh càng trở nên trầm mặc.
Phía Hoắc gia, Hoắc Trầm Bích tuy giữ được tính mạng, nhưng từ đó không thể hành chuyện nam nữ nữa.
Hoắc lão phu nhân biết tin thì khóc đến ngất đi mấy lần.
Người con trai bà vẫn luôn kỳ vọng, tuổi còn trẻ mà đã thành ra như vậy, Hoắc gia trên dưới từ đó chẳng còn tâm trí để ý tới chuyện bên ngoài.
Đại môn Hoắc phủ luôn đóng c.h.ặ.t, chẳng còn náo nhiệt như trước.
Khi Thanh Hòa lần lượt kể những tin tức ấy cho ta nghe, ta đang ngồi trước cửa sổ, cầm chiếc kéo nhỏ chậm rãi tỉa một cây hải đường.
Ta không ngắt lời nàng.
Cũng không hỏi thêm chi tiết.
Chỉ chậm rãi cắt bỏ cành khô, tỉa đi lá già, từng chút một sửa sang lại những cành lá rối ren, cuối cùng để cả cây trở nên sạch sẽ gọn gàng.
Những thứ đã khô héo thì cắt bỏ.
Những cành mọc sai hướng thì tỉa đi.
Như vậy cây mới có thể tiếp tục lớn lên.
“Cô nương.”
Thanh Hòa thấp giọng hỏi:
“Người thật sự không đi thăm Hoắc công t.ử sao?”
Ta không ngẩng đầu, chỉ đáp:
“Không đi.”
Giọng ta bình thản đến mức ngay cả Thanh Hòa cũng ngẩn ra.
Nàng im lặng một lát rồi lại hỏi:
“Vậy bên Ôn gia…”
Ta cũng không trả lời.
Ôn gia có phụ thân mẫu thân ở đó.
Ôn Du Minh phải tự mình đối mặt với những gì hắn gây ra.
Liễu Hàm Yên cũng vậy.
Ta không cần phải tới nhìn.
Bên ngoài trời nắng rất đẹp.
Ánh sáng xuyên qua lớp sa cửa sổ chiếu vào phòng, ấm áp dễ chịu, rơi trên mu bàn tay ta thành một vùng sáng nhạt.
Hoàn toàn khác với ngọn lửa dữ dội của kiếp trước.
Ta đặt kéo xuống, đưa tay vuốt nhẹ bụng dưới.
Ở đó không có sẹo.
Không có m.á.u.
Không có vết thương khiến ta suốt đời không thể làm mẫu thân.
Càng sẽ không có bất kỳ nam nhân nào có cơ hội rạch nó ra lần nữa.
Ta biết từ nay về sau ba người bọn họ sẽ tiếp tục căm hận lẫn nhau, kéo lấy nhau, dây dưa với nhau, ai cũng chẳng thể thật sự thoát khỏi người còn lại.
Ôn Du Minh sẽ ngày ngày nghi ngờ thê t.ử vẫn còn nhớ tới Hoắc Trầm Bích.
Chỉ cần Liễu Hàm Yên thất thần, hắn sẽ nghĩ nàng đang nhớ người kia.
Chỉ cần nghe tới cái tên Hoắc Trầm Bích, chuyện đêm ấy chắc chắn lại hiện lên trong đầu hắn.
Liễu Hàm Yên sẽ cả đời nhớ người nam nhân từng vì nàng lao xuống nước.
Cũng sẽ nhớ chính vì chuyện ấy mà thanh danh của nàng bị hủy.
Sau đó lại vì hắn mà nàng mất đi đứa con đã mong đợi bấy lâu, thậm chí từ đây rất có thể không bao giờ có thể m.a.n.g t.h.a.i lần nữa.
Nàng sẽ không thể quên Hoắc Trầm Bích.
Cũng không thể thật sự tha thứ cho Ôn Du Minh.
Còn Hoắc Trầm Bích, đời này có lẽ sẽ không bao giờ có thể thật lòng yêu thêm một người nào khác.
Người hắn yêu là Liễu Hàm Yên.
Nhưng chính vì nàng mà hắn bị người bạn nhiều năm làm tổn thương đến mức không còn khả năng hành chuyện nam nữ.
Sau này dù gặp bất kỳ ai, chuyện ấy cũng sẽ mãi nằm trong lòng hắn như một cái gai.
Ba người bọn họ vốn nên như vậy.
Cứ tiếp tục oán hận, nghi ngờ, nhớ nhung rồi trách móc lẫn nhau.
Cắn xé lẫn nhau cho đến c.h.ế.t.
Còn ta thì không cần bước vào giữa bọn họ nữa.
Ngoài cửa sổ bỗng nổi gió.
Cành hải đường trước cửa khẽ lay động, vài cánh hoa rời cành, theo gió bay vào trong phòng.
Một cánh nhẹ nhàng rơi trên đầu ngón tay ta.
Mềm mại, mỏng manh, mang theo chút lạnh của đầu xuân, giống như dính một chút son lạnh.
Ta nhìn nó một lát.
Rồi khẽ đưa tay phủi đi.
Cánh hoa theo động tác ấy rơi xuống bên chân, nhưng lần này ta không còn cảm thấy nó giống mình nữa.
Ta xoay người nhìn Thanh Hòa, giọng nói nhẹ nhàng như một ngày xuân bình thường:
“Hôm nay thời tiết đẹp, cài cho ta một đóa hoa đi.”
hết