“Ngươi… nói cái gì?”
Giọng Tiêu Diễn khàn đến đáng sợ.
Thị vệ quỳ xuống.
“Người của Đại Lý Tự đã tra rõ. Kẻ tung tin là một tên lưu manh ở phía Tây thành. Hắn khai nhận có người đưa cho hắn một túi vàng, bảo hắn tung lời đồn khắp kinh thành.”
“Người đó… là nha hoàn thân cận của Ngọc Linh công chúa.”
Đại sảnh bỗng rơi vào tĩnh lặng.
Ngay cả tiếng gió ngoài cửa cũng như ngừng lại.
Tiêu Diễn đứng bất động.
Sắc mặt trắng đến đáng sợ.
Hắn không tin.
Hoặc nói đúng hơn…
Hắn không muốn tin.
Quý Linh Dao thích gây chuyện.
Thích tranh giành sự chú ý.
Nhưng…
Sao có thể làm ra chuyện hủy hoại thanh danh của một nữ t.ử?
Nếu lời đồn này lan xa…
Dù ta và Bùi Lâm Xuyên cuối cùng vẫn thành thân, cả đời cũng sẽ bị người đời dị nghị.
Mẫu thân ta lập tức đứng dậy.
Sắc mặt lạnh lùng.
“Điện hạ.”
“Chuyện này, phủ Thẩm cần một lời giải thích.”
Tiêu Diễn siết c.h.ặ.t t.a.y.
Khớp xương trắng bệch.
Một lúc lâu.
Hắn mới khàn giọng nói:
“Cô… sẽ điều tra rõ.”
Ta nhìn hắn.
Thần sắc vẫn bình tĩnh.
Bởi vì…
Ta không bất ngờ.
Kiếp trước.
Quý Linh Dao từng làm những chuyện còn quá đáng hơn.
Nàng ta không thích ta.
Cũng không muốn nhìn ta sống tốt.
Chỉ là…
Đời trước, ta còn ôm hy vọng với Tiêu Diễn.
Cho nên luôn lựa chọn nhẫn nhịn.
Đời này…
Ta không muốn nữa.
Đúng lúc ấy.
Bùi Lâm Xuyên bỗng lên tiếng:
“Không cần điều tra.”
Tiêu Diễn ngẩng đầu.
Bùi Lâm Xuyên nhìn hắn.
Giọng nói bình tĩnh đến lạnh lẽo.
“Nếu đã là nha hoàn thân cận của công chúa.”
“Thì đưa người đến Đại Lý Tự.”
“Công khai thẩm vấn.”
Sắc mặt Tiêu Diễn lập tức thay đổi.
“Không được.”
Hắn gần như thốt ra theo bản năng.
Nha hoàn thân cận của Quý Linh Dao.
Công khai thẩm vấn…
Đồng nghĩa với việc cả kinh thành sẽ biết.
Thanh danh của Quý Linh Dao sẽ bị hủy.
Ánh mắt ta khẽ động.
Quả nhiên.
Đến lúc này…
Người hắn nghĩ đến đầu tiên vẫn là nàng ta.
Bùi Lâm Xuyên nhìn Tiêu Diễn.
Ánh mắt dần lạnh đi.
“Vì sao không được?”
Tiêu Diễn nghẹn lời.
Bởi vì sao?
Bởi vì Quý Linh Dao sẽ bị tổn thương?
Nhưng…
Người bị tổn thương lúc này là Thẩm Tri Dư.
Hắn bỗng không nói được nữa.
Bùi Lâm Xuyên từng bước tiến lên.
Ánh mắt lạnh như băng.
“Điện hạ.”
“Ngài bảo Thẩm cô nương phải rộng lượng.”
“Bảo nàng hiểu đại cục.”
“Bây giờ đến lượt Ngọc Linh công chúa.”
“Sao ngài lại không nỡ?”
Mỗi một câu…
Đều như cái tát giáng thẳng lên mặt Tiêu Diễn.
Sắc mặt hắn trắng bệch.
Bởi vì…
Không thể phản bác.
Ta đứng bên cạnh.
Lặng lẽ nhìn hắn.
Kiếp trước.
Ta đã nghe quá nhiều câu như vậy.
Hiểu đại cục.
Rộng lượng.
Bao dung.
Nhẫn nhịn.
Những lời ấy…
Chưa từng dành cho Quý Linh Dao.
Chỉ dành cho ta.
Bởi vì…
Người được yêu luôn có quyền tùy hứng.
Người không được yêu…
Mới phải hiểu chuyện.
Một lúc lâu.
Tiêu Diễn bỗng quay đầu nhìn ta.
Ánh mắt phức tạp.
“Tri Dư.”
“Nàng…”
Hắn dừng lại.
Giọng nói dần khàn đi.
“Những năm qua…”
“Có phải nàng rất tủi thân không?”
Ta ngẩn người.
Đây là lần đầu tiên.
Lần đầu tiên…
Hắn hỏi ta câu này.
Nhưng…
Đã quá muộn.
Ta nhìn hắn.
Khẽ cười.
“Không còn quan trọng nữa.”
Chỉ năm chữ.
Lại khiến sắc mặt Tiêu Diễn hoàn toàn trắng bệch.
Không còn quan trọng nữa.
Bởi vì…
Ta đã không còn để ý.
Cũng không còn yêu.
Đúng lúc ấy.
Một nha hoàn vội vã chạy vào.
Là người của phủ công chúa.
Nàng ta vừa nhìn thấy Tiêu Diễn đã quỳ xuống.
“Điện hạ!”
“Công chúa biết chuyện bị bại lộ…”
“Nàng… nàng c.ắ.t c.ổ tay rồi!”
Bốp!
Chiếc bàn trà bị Tiêu Diễn đụng đổ.
Hắn đột ngột đứng dậy.
“Cái gì?”
Nha hoàn khóc nức nở.
“Công chúa nói…”
“Nàng không muốn sống nữa.”
“Xin điện hạ đến gặp nàng lần cuối.”
Cả đại sảnh bỗng im lặng.
Tiêu Diễn đứng đó.
Ánh mắt d.a.o động dữ dội.
Bên này…
Là chân tướng về chuyện Thẩm Tri Dư bị hãm hại.
Bên kia…
Là Quý Linh Dao đang tìm c.h.ế.t.
Một bên là trách nhiệm.
Một bên là người hắn đã bảo vệ suốt bao năm.
Lòng hắn rối như tơ vò.
Đúng lúc ấy.
Ta khẽ lên tiếng:
“Điện hạ.”
Hắn lập tức nhìn về phía ta.
Trong mắt hiện lên một tia mong đợi mà chính hắn cũng không nhận ra.
Dường như…
Chỉ cần ta mở miệng.
Chỉ cần ta nói một câu “đi đi”…
Hắn sẽ được giải thoát.
Ta nhìn hắn.
Ánh mắt bình tĩnh.
Rồi nhẹ nhàng cười.
“Ngài đi đi.”
Tim hắn bỗng nhói lên.
Ta tiếp tục:
“Dù sao…”
“Người ngài muốn chọn, từ trước đến nay luôn là nàng ấy.”
Một câu nói.
Như x.é to.ạc tất cả lớp ngụy trang.
Tiêu Diễn đứng c.h.ế.t lặng tại chỗ.
Bởi vì…
Hắn không thể phản bác.