Dưới ánh trăng, bầu không khí bỗng trở nên căng thẳng.

Bùi Lâm Xuyên ngồi trên lưng ngựa, ánh mắt bình tĩnh nhìn Tiêu Diễn.

“Điện hạ.”

Tiêu Diễn chậm rãi bước tới.

Ánh mắt hắn lướt qua cánh cổng phủ Thẩm còn chưa đóng hẳn, lại nhìn về phía Bùi Lâm Xuyên.

“Ngươi và Tri Dư mới gặp lần đầu.”

“Thế mà đã thân thiết đến mức đích thân mang sính lễ đến tận phủ?”

Giọng điệu ấy…

Không giống hỏi han.

Mà giống chất vấn hơn.

Bùi Lâm Xuyên không đáp ngay.

Một lát sau, hắn mới nhàn nhạt nói:

“Người được bệ hạ ban hôn cho ta, ta tự nhiên phải coi trọng.”

Tiêu Diễn khựng lại.

Người được bệ hạ ban hôn cho ta.

Ta tự nhiên phải coi trọng.

Không biết vì sao, câu nói ấy khiến hắn cực kỳ khó chịu.

“Ngươi thích nàng?”

Hắn hỏi thẳng.

Gió đêm khẽ thổi.

Bùi Lâm Xuyên nhìn hắn.

Rồi bình tĩnh đáp:

“Chuyện này dường như không liên quan đến điện hạ.”

Sắc mặt Tiêu Diễn lập tức trầm xuống.

Là bạn bè nhiều năm, hắn hiểu Bùi Lâm Xuyên.

Người này nhìn có vẻ lạnh lùng, nhưng cực kỳ kiêu ngạo.

Nếu không để tâm…

Tuyệt đối sẽ không nói ra câu vừa rồi.

Tim hắn đột nhiên đập mạnh.

Một cảm giác bực bội không rõ nguyên nhân dâng lên.

“Ngươi biết nàng thích ai.”

Bùi Lâm Xuyên nhìn hắn.

“Trước đây thích.”

Ba chữ.

Khiến Tiêu Diễn sững người.

Trước đây thích.

Ý gì?

Hắn vừa định lên tiếng, Bùi Lâm Xuyên đã tiếp tục:

“Con người sẽ thay đổi.”

“Có lẽ nàng đã không còn thích nữa.”

Tiêu Diễn cười lạnh.

“Không thể nào.”

Bùi Lâm Xuyên nhìn hắn thật lâu.

Bỗng hỏi:

“Điện hạ rất chắc chắn?”

Tiêu Diễn không trả lời.

Bởi vì…

Không hiểu sao.

Hắn đột nhiên nhớ đến ánh mắt của Thẩm Tri Dư hôm nay.

Xa cách.

Bình tĩnh.

Không còn chút dịu dàng nào.

Lòng hắn bỗng nặng trĩu.

Một lúc sau.

Hắn lạnh giọng nói:

“Dù thế nào, cô và nàng lớn lên cùng nhau.”

“Trong lòng nàng, cô luôn khác biệt.”

Bùi Lâm Xuyên bỗng cười.

Đó là nụ cười rất nhạt.

Nhưng không hiểu sao lại khiến Tiêu Diễn thấy ch.ói mắt.

“Điện hạ.”

“Có một số người, chỉ khi mất đi rồi mới biết họ quan trọng đến mức nào.”

Đồng t.ử Tiêu Diễn khẽ co lại.

Không hiểu vì sao…

Trong lòng hắn bỗng dâng lên một dự cảm cực kỳ kỳ lạ.

Giống như…

Hắn thật sự sẽ mất đi thứ gì đó vô cùng quan trọng.

Ngày hôm sau.

Tin tức Bùi Lâm Xuyên tự mình mang sính lễ đến phủ Thẩm đã truyền khắp kinh thành.

Các phủ thế gia lập tức náo nhiệt.

“Nghe nói vị Bùi tướng quân kia rất coi trọng cuộc hôn sự này.”

“Vừa hồi kinh đã đến gặp Thẩm cô nương.”

“Xem ra đây là một mối lương duyên.”

Phủ công chúa.

“Choang!”

Chiếc chén ngọc bị ném mạnh xuống đất.

Quý Linh Dao mặt mày tái mét.

“Nói lại lần nữa!”

Tiểu nha hoàn run rẩy.

“Bùi… Bùi tướng quân tự mình đến phủ Thẩm.”

“Còn tặng sính lễ rất quý giá.”

Quý Linh Dao siết c.h.ặ.t khăn tay.

Đời trước…

Không có chuyện này.

Rõ ràng không có!

Đúng lúc ấy, một giọng nói lạnh nhạt vang lên:

“Muội đang nổi giận chuyện gì?”

Quý Linh Dao ngẩng đầu.

Tiêu Diễn đang đứng ở cửa.

Nàng lập tức thay đổi vẻ mặt.

“Hoàng huynh.”

Nàng c.ắ.n môi.

“Muội chỉ cảm thấy… Thẩm cô nương thật đáng thương.”

Tiêu Diễn nhíu mày.

“Đáng thương?”

“Đúng vậy.”

Quý Linh Dao ngồi xuống, vẻ mặt lo lắng.

“Nàng thích huynh nhiều năm như vậy.”

“Bây giờ lại phải gả cho người khác.”

“Trong lòng nhất định rất đau khổ.”

Tiêu Diễn không nói gì.

Hắn cũng từng nghĩ như vậy.

Nhưng…

Hôm qua nhìn thấy nàng.

Hắn lại không tìm được chút đau khổ nào trên gương mặt ấy.

Ngược lại…

Nàng có vẻ rất bình thản.

Thậm chí còn thoải mái hơn trước.

Quý Linh Dao kéo tay áo hắn.

“Hoàng huynh.”

“Nếu không… huynh đi gặp nàng đi?”

“Nàng nhất định đang rất buồn.”

Tiêu Diễn hơi ngẩn ra.

Đi gặp nàng?

Đúng lúc này, nội thị bên ngoài bỗng vội vàng chạy vào.

“Điện hạ!”

“Thẩm cô nương ra ngoài rồi!”

Tiêu Diễn lập tức ngẩng đầu.

“Đi đâu?”

“Hình như… là đến chùa Hộ Quốc dâng hương.”

Quý Linh Dao khẽ c.ắ.n môi.

Nàng vốn chỉ thuận miệng nói.

Không ngờ…

Tiêu Diễn lại thật sự để tâm.

Một cảm giác hoảng loạn đột nhiên dâng lên.

Nàng vội vàng nói:

“Hoàng huynh, chắc nàng muốn yên tĩnh một mình, huynh…”

“Chuẩn bị ngựa.”

Tiêu Diễn đột nhiên lên tiếng.

Nội thị lập tức đáp:

“Vâng!”

Quý Linh Dao ngơ ngác.

“Hoàng huynh…”

Tiêu Diễn đã xoay người đi ra ngoài.

Bước chân rất nhanh.

Không hiểu vì sao.

Hắn chỉ muốn tận mắt nhìn xem…

Thẩm Tri Dư có thật sự ổn hay không.

Phía sau.

Quý Linh Dao nhìn bóng lưng hắn rời đi.

Sắc mặt từng chút một trở nên trắng bệch.

Nàng bỗng nhớ tới ánh mắt của Thẩm Tri Dư hôm ấy.

Bình tĩnh.

Xa cách.

Giống như…

Đã hoàn toàn buông bỏ.

Trong lòng nàng chợt dâng lên một nỗi sợ chưa từng có.

Nếu…

Nếu Thẩm Tri Dư thật sự không còn thích Tiêu Diễn nữa…

Vậy thì…

Người bắt đầu không buông được…

Có khi nào lại là Tiêu Diễn?

5 - Một Thoáng Như Sương - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia