Tiếng chuông chùa vang lên.
“Keng…”
“Keng…”
Giữa sân chùa yên tĩnh, lời của Bùi Lâm Xuyên vẫn như còn vang vọng bên tai.
—— Ta đang theo đuổi vị hôn thê của mình.
Xuân Đào mở to mắt.
Tiểu sa di đứng cách đó không xa cũng ngây người.
Đến cả ta cũng sững lại.
Ngược lại, người bình tĩnh nhất…
Lại chính là Bùi Lâm Xuyên.
Hắn đứng dưới gốc bồ đề, sắc mặt không đổi, giống như vừa rồi chỉ nói một chuyện hết sức bình thường.
Còn sắc mặt Tiêu Diễn…
Đã hoàn toàn trầm xuống.
Hắn nhìn chằm chằm Bùi Lâm Xuyên.
Một lúc lâu.
Mới chậm rãi cất tiếng:
“Ngươi nói cái gì?”
Bùi Lâm Xuyên nhìn hắn.
“Điện hạ nghe rất rõ.”
Tiêu Diễn cười.
Nhưng nụ cười ấy không hề chạm đến đáy mắt.
“Chỉ mới được ban hôn mấy ngày.”
“Ngươi đã nói đến chuyện theo đuổi?”
Bùi Lâm Xuyên bình tĩnh đáp:
“Chuyện này có gì không đúng sao?”
“Ta chưa thành thân.”
“Nàng chưa xuất giá.”
“Nàng là vị hôn thê của ta.”
“Ta muốn đối tốt với nàng.”
“Tại sao không thể?”
Một câu hỏi…
Khiến Tiêu Diễn không trả lời được.
Đúng vậy.
Tại sao không thể?
Đó là vị hôn thê của hắn.
Hắn muốn quan tâm nàng.
Muốn đối tốt với nàng.
Là chuyện thiên kinh địa nghĩa.
Nhưng…
Không hiểu vì sao.
Tiêu Diễn lại cảm thấy cực kỳ ch.ói mắt.
Cực kỳ khó chịu.
Như thể…
Có người đang cướp đi thứ vốn thuộc về mình.
Suy nghĩ ấy vừa xuất hiện.
Chính hắn cũng ngẩn người.
Thuộc về mình?
Thẩm Tri Dư…
Từ khi nào lại trở thành thứ thuộc về hắn?
Ta đứng bên cạnh, nhìn sắc mặt thay đổi liên tục của Tiêu Diễn.
Trong lòng bỗng thấy buồn cười.
Kiếp trước.
Ta yêu hắn đến mức chẳng còn lại gì.
Khi ấy, chỉ cần hắn chịu đối tốt với ta một chút…
Ta đã vui đến mất ngủ.
Bây giờ.
Người khác chỉ nói muốn đối tốt với ta.
Hắn lại bắt đầu không vui.
Con người…
Quả thật kỳ lạ.
Ta khẽ lên tiếng:
“Điện hạ.”
Tiêu Diễn lập tức nhìn về phía ta.
Ánh mắt ấy…
Mang theo một tia căng thẳng mà chính hắn cũng không nhận ra.
Ta bình tĩnh nói:
“Nếu không còn chuyện gì, thần nữ xin cáo lui.”
Sắc mặt hắn khẽ biến.
“Tri Dư.”
“Ừm?”
Hắn nhìn ta.
Đột nhiên không biết phải nói gì.
Hắn đến đây…
Là để làm gì?
Hỏi nàng có ổn không?
Nhìn nàng có buồn không?
Nhưng hiện tại…
Nàng đứng đây.
Khí sắc rất tốt.
Ánh mắt sáng ngời.
Thậm chí…
Dường như còn vui hơn lúc ở cạnh hắn.
Lồng n.g.ự.c hắn bỗng nặng trĩu.
“Ta…”
Hắn mở miệng.
Lại không nói được gì.
Ta đợi một lát.
Sau đó nhẹ giọng:
“Điện hạ?”
Tiêu Diễn nhìn ta.
Không biết vì sao.
Đột nhiên nhớ tới một chuyện rất lâu trước đây.
Năm mười lăm tuổi.
Hắn bị tiên sinh phạt chép sách.
Lúc ấy trời đã rất khuya.
Thẩm Tri Dư ôm đèn l.ồ.ng chạy đến Đông cung.
Nàng ngồi bên cạnh hắn.
Chép cùng hắn đến tận nửa đêm.
Khi ấy.
Hắn hỏi:
“Vì sao nàng không về nghỉ?”
Thiếu nữ chống cằm nhìn hắn.
Đôi mắt cong cong.
“Ta sợ huynh ở một mình sẽ buồn.”
…
Bây giờ.
Người vẫn là người ấy.
Nhưng…
Nàng dường như không còn sợ hắn buồn nữa.
Trong lòng Tiêu Diễn đột nhiên trống rỗng.
Hắn vô thức bước lên một bước.
“Tri Dư.”
“Ta có lời muốn nói với nàng.”
Ta còn chưa đáp.
Bùi Lâm Xuyên đã tiến lên.
Đứng bên cạnh ta.
“Điện hạ.”
“Thẩm cô nương nói muốn về rồi.”
Giọng hắn bình tĩnh.
Nhưng ý từ chối đã rất rõ ràng.
Tiêu Diễn nhìn hắn.
Lần đầu tiên trong nhiều năm.
Hắn cảm thấy…
Người bạn thân này thật chướng mắt.
Rất chướng mắt.
“Ta đang nói chuyện với Tri Dư.”
“Ta biết.”
Bùi Lâm Xuyên đáp.
“Nhưng nàng không muốn nói.”
Tiêu Diễn đột nhiên lạnh giọng:
“Làm sao ngươi biết nàng không muốn?”
Không khí…
Bỗng trở nên căng thẳng.
Ánh mắt hai người giao nhau.
Như có sóng ngầm cuộn trào.
Đúng lúc này.
Ta lên tiếng.
“Bởi vì…”
Ta nhìn Tiêu Diễn.
Giọng nói rất nhẹ.
“Thần nữ thật sự không muốn nói.”
Khoảnh khắc ấy.
Mọi thứ đều yên lặng.
Ngay cả gió cũng như ngừng thổi.
Tiêu Diễn đứng đó.
Lần đầu tiên trong đời…
Bị Thẩm Tri Dư từ chối thẳng thừng.
Sắc mặt hắn có chút trắng bệch.
Một lúc lâu.
Hắn mới khàn giọng hỏi:
“Tại sao?”
Ta nhìn hắn.
Ánh mắt bình tĩnh.
“Bởi vì thần nữ sắp thành thân.”
“Nam nữ hữu biệt.”
“Thần nữ không muốn khiến vị hôn phu hiểu lầm.”
Bốn phía lặng ngắt như tờ.
Tiêu Diễn ngơ ngác nhìn ta.
Những lời này…
Trước đây, rõ ràng là hắn từng nói với nàng.
Năm đó.
Có một quý nữ cố ý tiếp cận hắn.
Ta không vui.
Hắn đã cười xoa đầu ta.
“Tri Dư.”
“Sau này nàng sẽ là Thái t.ử phi.”
“Phải rộng lượng một chút.”
Sau đó lại nói:
“Huống hồ nam nữ hữu biệt.”
“Cô sẽ giữ khoảng cách với người khác.”
Lúc ấy…
Ta vui vẻ cả một ngày.
Bây giờ.
Chính câu nói ấy…
Lại trở thành lưỡi d.a.o cắm vào tim hắn.
Lồng n.g.ự.c hắn bỗng đau nhói.
Đau đến mức…
Gần như không thở nổi.
Hắn nhìn ta thật lâu.
Rồi đột nhiên nhận ra một chuyện.
Thẩm Tri Dư…
Có lẽ thật sự không còn thích hắn nữa.