Thế nên khi ấy, bữa tối của chúng ta thường là số đậu phụ bán không hết trong ngày, hoặc là đậu phụ còn thừa từ hôm trước, hôm kia.

Ăn liên tiếp hai tháng, đến chính ta cũng không chịu nổi nữa. Chỉ cần nhìn thấy thứ gì màu trắng là đã buồn nôn.

Trái lại, Sầm Thành Cẩn lại ăn rất ngon lành. Thấy ta mãi không động đũa, chàng còn tự tay múc cho ta một bát.

“Sao vậy?”

Chàng khẽ cong môi, đôi mắt màu hổ phách sáng lấp lánh nhìn ta.

Dĩ nhiên ta nào dám có ý kiến gì, chỉ đành khó nhọc đưa miếng đậu phụ vào miệng, gượng cười đáp:

“Không có gì.”

Chàng khẽ hất cằm, chỉ về phía tỳ nữ đứng sau lưng ta.

“Từ nay về sau, nàng ấy sẽ là tỳ nữ hầu cận của nàng.”

Theo phản xạ, ta quay đầu lại, mỉm cười với tiểu tỳ đang cúi đầu cung kính phía sau.

Ánh mắt Sầm Thành Cẩn dừng trên đôi tay ta, khẽ cau mày.

“Sau này không cần làm những việc nặng nhọc ấy nữa. Chăm sóc bản thân cho t.ử tế một chút, đừng làm mất mặt bổn vương.”

Ta lặng lẽ giấu hai tay xuống dưới bàn, không dám nói thêm một lời.

2

Ở nơi phú quý làm Vương phi quả thực buồn tẻ vô cùng.

Sầm Thành Cẩn là đệ đệ của tiên hoàng hậu, cũng giống ta, đều đã mồ côi phụ mẫu, trong phủ chẳng có phụ mẫu của phu quân để ta phải sớm tối thỉnh an hầu hạ.

Còn Sầm Thành Cẩn thì ngày ngày bận rộn việc triều chính, muốn gặp chàng cũng chỉ đợi đến đêm.

Mà đến đêm...

Chi bằng đừng gặp còn hơn.

Ta sai người dắt Tiểu Thanh, người bằng hữu thân thiết nhất của ta trước kia, vào sân. Vừa cho nó ăn cỏ, ta vừa lẩm bẩm kể tội Sầm Thành Cẩn là kẻ vong ân phụ nghĩa, b.i.ế.n t.h.á.i, chẳng có lương tâm.

Tiện thể than thở cho số phận khổ sở của cả hai, vô duyên vô cớ lại trở thành vật hy sinh trong cuộc tranh đấu quyền lực, muốn trốn cũng chẳng thể trốn.

Đang mắng đến hăng say thì Sầm Thành Cẩn hồi phủ.

Ta còn tưởng chàng sẽ trách ta không hiểu quy củ, dám để một con lừa vào tiền viện.

Nào ngờ chàng chẳng những không ghét bỏ, còn giơ tay vuốt nhẹ sống lưng Tiểu Thanh, cúi xuống nhặt một nắm cỏ dưới đất đút cho nó ăn.

“Tiểu Thanh hình như gầy đi rồi. Bảo người chăn ngựa từ nay cho thêm bánh ngô vào thức ăn của nó.”

Chàng dặn dò hạ nhân xong mới ngước mắt nhìn ta, khóe môi mang theo ý cười trêu chọc.

“Dẫu sao đây cũng là của hồi môn duy nhất của Vương phi.”

Ta đỏ mặt.

Đâu thể nói như vậy được.

Con lừa nhỏ này năm xưa còn từng cứu mạng chàng nữa kia.

Dường như nghe thấy tiếng lòng của ta, chàng vừa dịu dàng vuốt ve đầu Tiểu Thanh, vừa cong môi cười:

“Con lừa nhỏ này tuy không thể sánh với những tuấn mã danh giá, nhưng lại từng cứu mạng bổn vương.”

Đến câu cuối cùng, giọng chàng khẽ hẳn xuống.

...

Con lừa cứu mạng chàng.

Thế còn ta thì không sao?

Tuy trong lòng có chút bất bình, nhưng ta cũng không phải người nhỏ nhen đến mức đi tranh hơn thua với một con vật, nên vẫn hiền thục mời chàng vào phòng, tự tay rót trà dâng lên.

Sầm Thành Cẩn thuận thế nắm lấy tay ta, đặt trong lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve.

“Cuối cùng cũng dưỡng được đôi chút rồi.”

Nhân cơ hội ấy, ta đem những điều mình suy nghĩ mấy hôm nay nói với chàng:

“Ta biết người yêu thích những nữ t.ử dung mạo xinh đẹp, tính tình dịu dàng, lại có tài hoa. Sau này nếu người muốn nạp thiếp, ta tuyệt đối sẽ không ngăn cản. Nếu người thấy ta vướng víu, muốn cho nàng ấy một danh phận, cũng có thể hưu ta rời khỏi Vương phủ.”

Ta tự thấy lời mình nói vừa đúng bổn phận, lại đủ khiêm nhường, chàng nghe xong hẳn sẽ vui vẻ.

Không ngờ sắc mặt Sầm Thành Cẩn thoắt chốc trở nên xanh mét.

Chàng hất tay ta ra, cười lạnh:

“Thánh chỉ ban hôn, nàng tưởng muốn hưu là hưu được sao?”

Ta bỗng thấy thương thay cho chàng.

Đường đường là Nhiếp chính vương, vậy mà ngay cả chuyện hưu thê cũng chẳng thể tự quyết.

Khớp ngón tay chàng trắng bệch. Chàng nâng chén trà uống một ngụm, lửa giận vẫn chưa hề nguôi.

“Nàng tưởng bị bổn vương hưu rồi, còn có thể tái giá với người khác được sao?”

Ta lắc đầu.

“Ta nghĩ... chắc chàng ấy sẽ không để bụng.”

Sầm Thành Cẩn khựng lại trong chốc lát.

“Chàng ấy?”

Ta chần chừ đáp:

“Ở quê ta có một vị lang trung mở hiệu t.h.u.ố.c. Chúng ta xem như thanh mai trúc mã. Thê t.ử của huynh ấy mất sớm, để lại một hài t.ử mới hai tuổi. Trước đây huynh ấy từng mang sính lễ đến nhà ta cầu thân...”

Ta còn chưa nói hết câu, chiếc chén trà trong tay Sầm Thành Cẩn đã nứt toác. Nước trà men theo vết nứt chảy đầy bàn tay chàng.

Chàng nhìn ta, chẳng rõ là đang cười hay đang giận.

“... Hóa ra bổn vương còn chẳng bằng một gã lang trung góa thê t.ử.”

Chàng đứng bật dậy, đi qua đi lại trong phòng không ngừng.

“Nàng đến cả đường lui cũng chuẩn bị sẵn rồi.”

“Gả cho bổn vương chẳng lẽ còn khiến nàng chịu thiệt?”

“Nàng có biết trong kinh thành có bao nhiêu khuê nữ danh môn ngưỡng mộ bổn vương hay không?”

“Ai có thể cho nàng vinh hoa phú quý như thế này? Lại còn có ai đối đãi với nàng như bổn vương...”

Nói đến đây, chàng bỗng nghiến răng nuốt nốt những lời còn lại.

Sau đó hung hăng lườm ta một cái, phất tay áo bỏ đi.

Chiếc chén sứ thanh hoa quan diêu thượng hạng đã vỡ làm đôi, bên mép còn vương vài giọt m.á.u, hẳn là lúc nãy đã cứa rách ngón tay chàng.

Tiểu Ngọc run rẩy bước đến thu dọn, vừa làm vừa khuyên ta nên yên phận hưởng phúc trong Vương phủ, đừng mãi trái ý Nhiếp chính vương khiến chàng nổi giận.

Nhưng suy cho cùng...

Phúc phận ấy vốn chưa từng thuộc về ta.

Thật ra lúc đầu, ta vẫn nghĩ đợi Sầm Thành Cẩn dưỡng lành thương thế, chàng sẽ nhớ đến ân cứu mạng mà báo đáp ta đôi phần.

Sau khi chàng hồi phục, ta cũng từng lựa lời hỏi chàng, sau này liệu có thể cho ta chút bạc coi như báo đáp hay không.