Nghĩ ngợi lung tung, tôi bước ra khỏi hang lạnh kiểm tra xác của Cát Thanh, quả nhiên y như tôi dự đoán, cũng đã bốc hơi theo dòng thời gian.

Tôi không dám chần chừ thêm nữa, dọn dẹp hành trang lên đường đến phủ tể tướng.

Cái ruộng rau dại cách phủ tể tướng xa quá là xa, thành ra tôi phải cày cuốc trên đường mất mấy ngày ròng rã.

Vốn dĩ nếu hệ thống vẫn còn ngoan ngoãn hoạt động thì tôi đã chẳng phải vác đôi chân trần mà cuốc bộ, bây giờ chỉ biết ngậm ngùi cảm thán một câu từ sướng quen rồi chuyển sang khổ khó chịu thật.

Đến trước cổng phủ tể tướng, tôi l.i.ế.m l.i.ế.m đôi môi khô nứt nẻ, chưa kịp giơ tay gõ cửa thì cánh cửa đã bật mở từ bên trong.

Tôi suýt chút nữa thì lao sầm vào người nhị tỷ Vương Ngân Xuyến của Vương Bảo Xuyến.

"Úi chà! Cái thứ vô lại từ đâu chui ra thế này!"

Vương Ngân Xuyến bị tôi dọa cho giật b.ắ.n mình, lùi lại mấy bước, nhíu cặp mày liễu buông lời c.h.ử.i rủa đầy ghét bỏ.

[Ừm, đã xác nhận qua tính nết, đúng chuẩn nhị tỷ hàng real rồi.]

Thấy tôi còn dám to gan lớn mật đ.á.n.h giá cô ta, Vương Ngân Xuyến liền đẩy con a hoàn đang dìu mình một cái, con a hoàn đó cũng tỏ ra tinh ranh lanh lẹ phết, thế mà lại dám giơ tay định giáng cho tôi một bạt tai.

Tôi tóm gọn cổ tay con ả, bẻ ngược ra sau khống chế c.h.ặ.t chẽ, giọng khàn khàn nói:

"Tôi là bạn của tam tiểu thư, tìm cô ấy có việc cần bàn."

Với cái cô Vương Bảo Xuyến bách chiến bách thắng kia thì tôi chịu thua, chứ dăm ba con a hoàn chân yếu tay mềm thì tôi vẫn dư sức trị được.

Nghe thấy vậy, Vương Ngân Xuyến cười khẩy:

"Chỉ dựa vào loại như cô? Mà dám nhận là bạn của tam muội tôi sao? Thật là chuyện nực cười nhất trần đời!"

Vừa nói, đôi mắt cô ta vừa láo liên đảo quanh rồi tiếp tục:

"Nhưng mà, nói đi cũng phải nói lại, tam muội tôi quả thực là cái loại bạ đâu quen đó kết huynh đệ với đám ăn mày, chậc chậc chậc, đúng là chả hiểu cái tổ vàng ổ bạc này sao lại có thể ấp ra được một con chim sẻ tro mạt hạng đến thế."

Người xưa có câu cấm có sai, nhắc tào tháo tào tháo đến, Vương Ngân Xuyến vừa dứt lời, bóng dáng Vương Bảo Xuyến đã lù lù xuất hiện ngay sau lưng cô ta.

Khác với lần gặp trước, lần này cô ta trang điểm chải chuốt vô cùng đoan trang lộng lẫy, trên tay cũng chẳng cầm d.a.o rựa d.a.o phay gì sất, thế nhưng ánh mắt lại tỏa ra hàn khí lạnh lẽo hơn gấp bội, cả khuôn mặt hằn lên bốn chữ "tôi muốn g.i.ế.c cô".

Tôi sợ mất mật, bất giác lùi lại hai bước.

Giây tiếp theo liền nghe cô ta quát lên:

"Cô trốn cái gì? Còn không mau qua đây!"

"Đến đây!"

Tôi lao như một cơn gió vèo qua chỗ cô ta, tạo ra một luồng gió cuốn bay vạt váy của Vương Ngân Xuyến.

Thấy tam muội nhà mình, Vương Ngân Xuyến bĩu môi:

"Mày cũng rảnh rỗi sinh nông nổi gớm, còn có tâm trạng lượn lờ ra đường cơ đấy."

Thế nhưng Vương Bảo Xuyến chẳng buồn ném cho cô ta nửa cái liếc mắt, hất cằm ra hiệu cho tôi rồi dắt tôi quay đầu vào trong, để mặc cho cô ta tức tối dậm chân bình bịch tại chỗ.

"Dù sao cũng là nhị tỷ của cô, làm vậy có ổn không?"

"Có gì mà không ổn? Đằng nào cũng phải c.h.ế.t, đằng nào cũng bị quay ngược thời gian, có gì quan trọng đâu."

Cũng không biết trong mấy ngày ngắn ngủi vừa qua, Vương Bảo Xuyến lại phải trải qua kiếp nạn gì nữa, mà trông cô ta còn cáu kỉnh bực bội hơn cả lần trước gặp mặt, đến mức dường như muốn hủy diệt cả thế giới này vậy.

Rầm!

Cánh cửa gỗ phòng ngủ vừa đóng sập lại, Vương Bảo Xuyến liền ấn tôi ngồi phịch xuống ghế, đập cái cốp một miếng ngọc bội hình tròn xuống trước mắt tôi.

"Cô có biết đây là vật gì không?"

Tôi căng mắt ra nhìn cho kỹ, rồi lại bật dậy như lò xo.

"Tiết, à không, miếng ngọc bội của gã ăn mày sao lại rơi vào tay cô?"

"Cô chắc chắn đây là đồ của hắn ta?"

Tôi gật đầu xác nhận.

Vương Bảo Xuyến mang theo vẻ mặt u ám ngồi phịch xuống ghế, tự rót cho mình một chén trà nguội.

Lòng tôi nóng như lửa đốt, bèn liên tục gặng hỏi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện tày đình gì.

Mãi một lúc lâu sau, Vương Bảo Xuyến mới cất giọng lạnh lẽo:

"Đám kẻ ngoại lai lần này, không tính cô thì còn lại hai kẻ nữa."

Tôi trợn tròn mắt, còn chưa kịp thốt ra nửa lời, đã lại nghe cô ta nói tiếp:

"Hơn nữa tôi có cơ sở để nghi ngờ rằng, bọn họ đã cấu kết với nhau trong bóng tối."

Lời vừa thốt ra khỏi miệng, cánh cửa phòng đã bị ai đó đẩy mạnh vào.

Vương Bảo Xuyến nhanh như cắt giấu nhẹm miếng ngọc bội vào tay áo, nhưng ánh mắt của người vừa bước vào thế mà lại còn tinh ranh hơn cả tốc độ tay của cô ta.

Tướng phủ phu nhân với đôi mắt phượng y hệt Vương Bảo Xuyến nheo lại, lời lẽ sắc sảo không chê vào đâu được:

"Bảo Xuyến, trên tay con đang giấu vật gì vậy?"

"Dạ không có gì ạ."

Một tay Vương Bảo Xuyến siết c.h.ặ.t lấy miếng ngọc bội, tay còn lại thế mà lại đang nắm c.h.ặ.t một cây trâm cài tóc, xem chừng đã chuẩn bị sẵn tinh thần hễ có biến là ra tay hạ sát để quay ngược thời gian, tôi càng nhìn càng thấy lạnh toát cả sống lưng, cái thế giới quái quỷ này phải trâu bò đến mức nào mới có thể chịu đựng được những lần quay ngược thời gian liên tiếp như thế này cơ chứ?

Vương Bảo Xuyến là người trong cuộc nên không mảy may biết được điều đó, nhưng tôi thì nắm rõ như lòng bàn tay, nếu cứ để mặc cho cái thế giới này đảo ngược thời gian mãi như vậy, sớm muộn gì nó cũng sẽ sụp đổ hoàn toàn, vỡ vụn thành những mẩu dữ liệu rác rưởi.

Đến lúc đó, dù là Vương Bảo Xuyến, hay là những người khác, thậm chí cả tôi cũng không dám chắc sẽ không bị mắc kẹt lại trong mớ hỗn độn này, mãi mãi không có ngày ngóc đầu lên được.

Tướng phủ phu nhân vẫn tiếp tục dồn ép, hoàn toàn coi Vương Bảo Xuyến như không khí, ngay khoảnh khắc Vương Bảo Xuyến chuẩn bị vung trâm đoạt mạng người, tôi vội vàng giả vờ trượt chân ngã nhào, giật phăng miếng ngọc bội từ tay cô ta, vận dụng tối đa năng lượng dữ liệu để phân rã ngọc bội rồi giấu nhẹm vào trong kho hệ thống.

Chỉ trong tích tắc, một cơn đau nhói truyền đến từ khắp các tế bào trên cơ thể, mồ hôi lạnh vã ra như tắm trên trán, hệ thống vốn dĩ đã rệu rã nay lại càng tồi tệ hơn, nhưng may mắn thay đã kịp thời ngăn chặn một cuộc đổ m.á.u.

Tướng phủ phu nhân lia ánh mắt sang nhìn tôi, soi mói đ.á.n.h giá một lượt với vẻ mặt đăm chiêu, nhưng tuyệt nhiên không hé nửa lời rồi quay gót rời đi.

Đợi bà ta đi khuất, Vương Bảo Xuyến mới ngồi xuống ghế, nhìn tôi chằm chằm:

"Bà ta phát hiện ra cô rồi."

Tôi nghe mà như vịt nghe sấm, hỏi lại: "Cái gì cơ?"

Cô ta nhắc lại:

"Bà ta phát hiện ra cô cũng giống như bà ta, đều là kẻ ngoại lai rồi."

[Chỉ bằng một cái liếc mắt đó thôi sao?! Tôi còn tự luyến nghĩ rằng mình che đậy thân phận hoàn hảo lắm cơ chứ!]

Da đầu tôi tê dại đi, Vương Bảo Xuyến liền dặn dò:

"Kẻ ngoại lai lần này hoàn toàn khác biệt so với những kẻ trước, cô nhất định phải hết sức thận trọng khi đối phó, tôi đoán chắc chưa đầy ba ngày nữa bà ta sẽ tìm cách tiếp cận cô."

Tôi cạn lời chỉ muốn khóc tu tu, cái thế giới này sao mà nguy hiểm trùng trùng thế này, thèm khát được về nhà quá đi mất huhuhu.

Nhưng đứng trước mặt Vương Bảo Xuyến, tôi không thể để lộ sự yếu đuối hèn mọn đó được, tôi nắm c.h.ặ.t hai tay thể hiện lòng trung thành sắt son:

"Cô cứ yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ bán đứng cô đâu!"

Vương Bảo Xuyến khẽ "ừm" một tiếng, nửa khuôn mặt khuất trong bóng tối, khiến tôi không thể đoán được suy nghĩ của cô ta.

Tôi lấy tờ giấy ghi chép về đám người ngoại lai từ trong n.g.ự.c ra, trải phẳng phiu trước mặt Vương Bảo Xuyến.

"Tôi phát hiện ra đám người ngoại lai này tuy mỗi lần đều mang một thân phận khác nhau, nhưng chung quy lại cũng chỉ nhằm vào hai mục đích."

Vương Bảo Xuyến lướt mắt nhìn qua tờ giấy.

Tôi tiếp tục trình bày:

"Đó chính là ghép đôi cô với Ngụy Báo hoặc là gã ăn mày."

Tất nhiên, cách nhìn nhận của Vương Bảo Xuyến cũng chẳng có gì sai, dưới góc độ của cô ta, những kẻ ngoại lai xung quanh chẳng qua chỉ muốn gán ghép cô ta với gã ăn mày hoặc là chia rẽ cô ta với gã ăn mày, nên cô ta mới đinh ninh rằng gã ăn mày chính là mấu chốt của mọi chuyện.

Nhưng nếu đ.á.n.h giá toàn cục, thì đây rõ ràng là một trò chơi chinh phục tình ái, với hai kết cục hoàn toàn trái ngược:

Kết cục 1: Vương Bảo Xuyến thành đôi với Ngụy Báo.

Kết cục 2: Vương Bảo Xuyến thành đôi với Tiết Bình Quý.

Đám người ngoại lai kia chắc chắn đã phải lựa chọn nhiệm vụ trước khi bước vào thế giới này, chỉ khi nào hoàn thành nhiệm vụ thì họ mới được trở về nhà, thậm chí là nhận được phần thưởng hậu hĩnh. Dựa theo những gì Vương Bảo Xuyến mô tả, những kẻ không hoàn thành nhiệm vụ đột nhiên phát điên, rất có khả năng là do thực tế diễn ra không giống với những gì họ được hứa hẹn trước khi đến thế giới này.

Ví dụ như...

Giao kèo rõ ràng là dù có hoàn thành nhiệm vụ hay không thì cũng được trở về nhà, nhưng đến khi nhiệm vụ thất bại mới té ngửa ra là không thể quay về được nữa, thế là lẽ đương nhiên bọn họ sẽ nảy sinh suy nghĩ, hay là mình thử c.h.é.m c.h.ế.t mấy con NPC (Nhân vật ảo trong game) xem sao? Hay là mình thử tự sát để ép buộc hệ thống đăng xuất xem sao?

Và kết quả là có kẻ bị Vương Bảo Xuyến xử đẹp, có kẻ tự sát xong thì x.á.c c.h.ế.t cũng bốc hơi không còn một dấu vết.

Rồi sau đó thế giới này lại phải vận hành theo đúng quy tắc của một trò chơi chinh phục, lấy Vương Bảo Xuyến làm trung tâm để thiết lập lại từ đầu.

Nói một cách dễ hiểu thì, cô ta chẳng khác nào gã giữ cửa ở Tân Thủ Thôn trong game online, c.h.ế.t rồi lại hồi sinh, hồi sinh rồi lại c.h.ế.t, mòn mỏi cung cấp nhiệm vụ và điểm kinh nghiệm cho người chơi.

[Hèn chi...]

[Hèn chi lại xuất hiện lỗi đường dây thế giới, đây căn bản đâu phải là thế giới song song mà tôi cần đến, đây là một thế giới nhân tạo đã qua chỉnh sửa, hay còn gọi là thế giới ảo trong game.]

Tôi trầm tư một lúc lâu không hé nửa lời, Vương Bảo Xuyến cũng không hề làm phiền tôi, chỉ lẳng lặng đẩy một chén trà nguội ngắt đến trước mặt tôi.

"Có cần thời gian để lấy lại bình tĩnh không?"

"Chuyện đó thì không cần," Tôi mang theo vẻ mặt khó xử, "Nhưng tôi lại không biết phải giải thích cho cô hiểu bằng cách nào, cũng không biết cái thế giới này có cho phép tôi hé răng tiết lộ ra hay không nữa."

"Không cần đâu, cô nắm rõ trong lòng là được rồi, chỉ cần chỉ cho tôi cách thoát khỏi mớ bòng bong này, những chuyện khác không cần phải nói nhiều."

Nói xong, cô ta lại mỉm cười nhẹ:

"Đợi chuyện này lắng xuống, tôi vẫn muốn quay trở lại sống cuộc sống yên bình của mình, biết quá nhiều chuyện cũng chẳng mang lại lợi ích gì cho tôi cả."

Tôi đứng hình mất ba giây, ngàn vạn lần không thể ngờ được cô ta lại suy nghĩ thấu đáo đến mức như vậy.

Nhưng mà này, mặc dù tôi phân tích m.ổ x.ẻ nghe chừng có vẻ rành rọt lắm, thế nhưng tôi vẫn chưa thể vắt óc nghĩ ra được cách giải quyết đâu!

Dưới ánh mắt tin tưởng tuyệt đối của Vương Bảo Xuyến, tôi đành phải tằng hắng hai tiếng, tu ừng ực một bụng trà nguội.

Vương Bảo Xuyến quả đúng là thần cơ diệu toán, ngày thứ hai tôi lưu lại qua đêm ở phủ tể tướng, tướng phủ phu nhân đã đích thân đến gõ cửa tìm tôi.

Trước lúc tôi rời đi, Vương Bảo Xuyến đã dặn dò tôi vô cùng cẩn thận:

"Kẻ ngoại lai lần này hoàn toàn không giống với đám ngu ngốc rác rưởi trước đây, bà ta xảo quyệt và khó đối phó hơn rất nhiều, cô ngàn vạn lần phải đề cao cảnh giác."

Nghe cô ta nói thế, trái tim bé nhỏ của tôi đập thình thịch liên hồi, thật không ngờ cũng có ngày, cái đứa lười biếng vô dụng đứng bét bảng của Cục Quản lý như tôi lại phải gánh vác một trọng trách to lớn đến nhường này!

Xoạch...

Tôi kéo tung cánh cửa phòng, trong đầu cứ mường tượng ra viễn cảnh, cái bóng lưng hiên ngang tiến về phía ánh sáng của tôi lúc này chắc hẳn phải bi tráng lắm đây.

Thế rồi đập ngay vào mắt tôi là một bóng đen phi thẳng từ trên tường xuống, lấy tay hất cái túi trùm kín đầu tôi, rồi đẩy ngược tôi vào trong phòng, tiện tay đóng sầm cửa lại.

Tôi: "?"

Chương 3 - Một Vương Bảo Xuyến Khác Biệt - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia