Thời cấp ba, tôi giấu tất cả mọi người để âm thầm thích Tạ Triệt.
Nhưng cuối cùng tình cảm ấy lại chẳng đi đến đâu.
Nhiều năm sau, một vụ sạt lở đất khiến tôi và anh mắc kẹt trên con đường lúc trở về.
Tôi chưa từng nghĩ khi gặp lại nhau sau nhiều năm, tóc tôi lại bị mưa lớn làm ướt sũng, dán chặt vào hai bên má trông có phần nhếch nhác như vậy.
Còn ống quần của anh thì dính đầy bùn đất.
Về sau, khi tỉnh dậy sau một buổi liên hoan, tôi mở mắt ra lại thấy mình đang nằm trên giường của Tạ Triệt.
Giữa bầu không khí ngượng ngùng, tôi và anh im lặng mặc lại quần áo.
Ngờ đâu khoảnh khắc mở cửa phòng ra, cả hai chúng tôi đều hóa đá tại chỗ.
Anh với khuôn mặt cứng đờ cất tiếng: "Bố, mẹ, sao hai người lại tới đây?"
Ngay chính giữa ghế sofa chễm chệ chiếc áo của tôi bị Tạ Triệt xé rách đêm qua.
Còn tôi cúi đầu nhìn chiếc áo cộc tay của Tạ Triệt đang mặc trên người mình, trong đầu chỉ xẹt qua đúng ba chữ… Tiêu đời rồi.