Tôi đi về phía quầy thu ngân được hai bước rồi lại dừng lại.
“Lâm Vi, trước khi đến đây hôm nay, tôi đã ném hộp t.h.u.ố.c ngủ đi rồi.”
Cô ta ngẩng mắt.
“Cho nên những lời đe dọa cô nói với tôi không có tác dụng.”
Tôi nói.
“Một người đã quyết định sống tiếp mới thật sự không sợ bất cứ điều gì.”
Tôi đẩy cửa quán cà phê, trở lại dưới ánh mặt trời tháng Bảy.
Sóng nhiệt ập tới, bao phủ toàn thân người ta từ đầu đến chân.
Điện thoại đổ chuông.
Lần này là Trần Dữ.
Tôi nghe máy.
“Mẹ…”
Giọng nó khàn như giấy nhám.
“Mẹ đang ở đâu?”
“Tối qua con không ngủ được, con…”
“Mẹ đang ở đối diện sảnh giao dịch bất động sản.”
Tôi nói.
“Con qua đây đi.”
Nó đến nhanh hơn tôi tưởng.
Có lẽ chỉ khoảng mười phút, một chiếc taxi phanh gấp bên đường, nó gần như lăn từ trong cửa xe ra ngoài.
Tóc tai rối bù, quầng mắt xanh xám, vẫn mặc chiếc áo phông hôm qua, nhăn nhúm.
Nó chạy đến trước mặt tôi, câu đầu tiên là: “Mẹ, con sẽ chia tay với cô ấy. Con đi với mẹ.”
Tôi nhìn nó.
“Con đã biết tiền của Lâm Vi là tiền gì chưa?”
Nó gật đầu, môi mím đến trắng bệch.
“Cậu đã cho con xem những ảnh chụp màn hình đó…”
“Vậy con vẫn muốn ở bên cô ta?”
Nó im lặng hai giây, sau đó lắc đầu.
“Tối qua con đã suy nghĩ cả đêm.”
Nó nói.
“Từ khi con học trung học phổ thông, năm giờ sáng mẹ đã dậy nấu cơm cho con, mười một giờ đêm vẫn còn soạn bài.”
“Sau đó mẹ đi làm bán hàng, có lần uống say trở về, nôn trong nhà vệ sinh đến sáng, con đứng ngoài cửa nghe thấy mẹ khóc.”
Nó sụt sịt.
“Khi đó con đã nghĩ, sau này kiếm được tiền nhất định phải để mẹ sống những ngày tốt đẹp.”
“Nhưng lúc Lâm Vi nói những lời ấy với mẹ, con lại không ngăn cô ấy.”
“Mẹ, con sai rồi.”
Tôi nhìn nó đứng bên đài phun nước, ánh nắng chiếu mí mắt nó đỏ lên.
Một người đã hai mươi lăm tuổi, lúc này trông vẫn giống một đứa trẻ vừa làm sai chuyện.
“Căn biệt thự ấy con còn muốn không?”
Tôi hỏi.
Nó sững lại.
“3.700.000 tệ vẫn còn trong thẻ của mẹ.”
Tôi nói.
“Nhưng bây giờ không cần mua nữa.”
Tôi lấy cuốn sổ tiết kiệm trong túi ra.
“Đây là ông ngoại để lại cho con.”
“4.200.000 tệ.”
“4.200.000 tệ này đủ để con bắt đầu lại. Còn 3.700.000 tệ của mẹ, mẹ phải giữ để chữa bệnh và sống tiếp.”
Nó nhìn tên chủ tài khoản trên sổ tiết kiệm, vành mắt lập tức đỏ lên.
“Mẹ…”
“Đừng khóc.”
Tôi nhét cuốn sổ tiết kiệm vào tay nó.
“Con khóc mẹ lại phải dỗ.”
“Mẹ bận cả buổi sáng, đói c.h.ế.t đi được, mời mẹ ăn một bát mì đi.”
Nó siết cuốn sổ tiết kiệm, đứng tại chỗ cố sức chớp mắt.
“Được.”
Nó khàn giọng nói.
“Đi thôi, đi ăn mì.”
Tôi quay người đi về phía trước.
Nó đi theo, bước bên tay trái tôi.
Mặt trời kéo bóng của hai mẹ con thật dài, một cao một thấp, song song in trên mặt đường nhựa.
Lúc đi ngang qua cửa kính văn phòng môi giới bất động sản, tôi dừng lại một bước, nhìn quảng cáo căn biệt thự dán trên kính.
Trần Dữ cũng dừng lại.
“Không mua nữa sao?”
Nó hỏi.
“Không mua nữa.”
Tôi nói.
“Ông ngoại con nói đúng, giữ tiền lại cho mình tiêu còn hơn bất cứ thứ gì.”
Cửa kính phản chiếu mái tóc ngắn của tôi.
Nhìn dưới ánh mặt trời, vậy mà lại không già đến thế.
Trần Dữ đi bên cạnh tôi, im lặng.
Điện thoại nó đột nhiên đổ chuông, nó nhìn màn hình một cái rồi trực tiếp tắt tiếng, nhét lại vào túi.
“Lâm Vi à?”
“Vâng.”
Nó nói.
“Không nghe nữa.”
Hai mẹ con rẽ qua góc phố, tấm biển quán ăn Sa Huyện đã ở ngay phía trước.
Bà chủ đang lau bàn ngoài cửa, nhìn thấy tôi thì từ xa đã gọi: “Chị, hôm nay dẫn con trai đến à?”
“Đúng.”
Tôi nói.
“Hai bát mì trộn Phiêu Hương, đều thêm trứng kho.”
“Được ngay!”
Trần Dữ kéo ghế nhựa ra để tôi ngồi trước.
Chân ghế cào nhẹ trên nền xi măng, phát ra một âm thanh rất khẽ.
Ánh nắng lọt qua khe hở của mái che, rải những đốm sáng vụn trên mặt bàn.
Tôi lấy thẻ ngân hàng trong túi ra, đặt lên bàn.
“Con giữ lấy cái này.”
“Mẹ…”
“Không phải cho con.”
Tôi nói.
“Là để con giữ giúp mẹ.”
“Đợi mẹ phẫu thuật và điều trị ổn định xong, con trả lại cho mẹ.”
Trần Dữ đột ngột ngẩng đầu.
“Phẫu thuật?”
“Đúng.”
Tôi gắp một đũa mì trộn.
“Kết quả hôm qua mới lấy, u.n.g t.h.ư dạ dày giai đoạn trung–muộn.”
“Bác sĩ nói vẫn còn khả năng phẫu thuật. Nếu những xét nghiệm tiếp theo thuận lợi, cơ hội điều trị vẫn còn.”
Đôi đũa trong tay nó rơi “cạch” xuống bàn.
Bà chủ bưng mì tới, nhìn nó rồi lại nhìn tôi, nhẹ nhàng đặt bát xuống.
“Chị, chị…”
“Không sao.”
Tôi mỉm cười.
“Ăn mì đi.”
Trần Dữ không động đũa.
Nó cúi đầu, bả vai khẽ run.
Tôi không nhìn nó, chỉ cúi đầu ăn mì của mình.
Sốt đậu phộng được trộn rất đều, sợi mì dai ngon.
Nuốt xuống khi còn nóng hổi, dạ dày cũng ấm lên một chút.
Điện thoại trong túi rung một tiếng.
Tôi lấy ra nhìn, là tin nhắn WeChat của Lâm Vi, chỉ có một chữ.
“Được.”
Tôi úp điện thoại xuống bàn, tiếp tục ăn mì.
Mặt trời càng lúc càng lên cao, bóng của mái che co lại bên chân.
Xe cộ trên đường dần nhiều hơn, tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện, tiếng gió thổi qua lá ngô đồng xào xạc hòa lẫn vào nhau, náo nhiệt vô cùng.
Tôi ăn hết miếng mì cuối cùng, đẩy bát vào giữa bàn.
“Đi thôi.”
Tôi nói.
“Buổi chiều đến bệnh viện hẹn lịch phẫu thuật.”
Cuối cùng Trần Dữ cũng cầm đũa lên, ăn vài miếng mì đã nở trong bát.
Nước mắt rơi vào bát, nó không lau.
Tôi đứng dậy, đưa tay về phía nó.
“Đi thôi.”
Nó nắm tay tôi đứng lên.
Lòng bàn tay hơi nóng, giống như khi còn nhỏ nắm ngón tay tôi qua đường, nắm thật c.h.ặ.t.
Hai mẹ con sóng vai bước ra khỏi cửa quán ăn Sa Huyện.
Ánh mặt trời chiếu cả thế giới thành một màu trắng xóa.
Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Bầu trời tháng Bảy xanh đến rực sáng.
Hết toàn văn.