Thỉnh thoảng có người tỏ ý với tôi, Tống Hi Lăng lại nửa đùa nửa thật mỉa mai: "Chị à, xem ra chị cũng được nhiều người chú ý ghê nhỉ."
Trong giọng điệu nhẹ nhàng ấy luôn ẩn giấu những chiếc gai nhọn, khiến người khác chẳng thể bắt bẻ được nửa lời nhưng nghe vào tai tôi, trong lòng lại vô cùng khó chịu.
Để tránh những va chạm trực tiếp hay gián tiếp với Tống Hi Lăng, tôi luôn cố ý né tránh sự chú ý của người khác giới.
Vậy mà bây giờ, Trần Thanh Diên lại nói anh ta đang theo đuổi tôi.
Nói không chút động lòng là giả nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó thôi.
Tôi chỉ do dự đúng một giây rồi cất bước đi tiếp về hướng nhà mình.
Trần Thanh Diên có vẻ không ngờ phản ứng của tôi lại bình thản đến thế, anh ta ngẩn người rồi bực bội nói: "Này! Học sinh giỏi, cậu cho tôi chút phản ứng đi chứ?"
Tôi không hề quay đầu lại.
Anh ta lại hỏi tiếp: "Thứ bảy đi xem phim, có đi không?"
Tôi không trả lời.
Ai ngờ anh ta lại đạp xe tìm đến tận nhà tôi.
Vốn dĩ tôi định đến thư viện nhưng Trần Thanh Diên không mời mà đến, còn ra mắt cả bà nội tôi.
"Lý Lý, đây là bạn học của con sao?"
Trần Thanh Diên chủ động giới thiệu, nói: "Chào bà ạ, cháu tên là Trần Thanh Diên, là bạn cùng lớp của Lý Lý."
"Để cảm ơn cậu ấy thường xuyên giúp cháu ôn tập bài vở nên hôm nay cháu đặc biệt đến đây mời cậu ấy đi xem phim ạ."
Bà nội nghe vậy thì vui vẻ hẳn lên: "Lý Lý, đi đi con, hiếm khi có bạn đến rủ con đi chơi."
"Con nữa, đừng có suốt ngày ru rú trong nhà, sách thì lúc nào đọc chẳng được?"
"Đúng vậy đấy, học sinh giỏi." Trần Thanh Diên đắc ý huơ huơ hai tấm vé xem phim trên tay: "Bà nội đã nói vậy rồi, hôm nay cậu có cho tôi chút mặt mũi không đây?"
Sau khi im lặng hồi lâu, tôi lạnh nhạt "ừ" một tiếng.
Đôi mắt đen láy của chàng thiếu niên hơi cong lại, ẩn chứa nụ cười đắc ý.
Ánh mắt nhìn tôi đầy vẻ tinh quái, không diễn tả thành lời.
08
Gương mặt của Trần Thanh Diên đẹp một cách thái quá.
Lông mày rậm, đôi mắt sâu, môi đỏ răng trắng, sống mũi cao thẳng.
Đặc biệt là độ cong nơi đuôi mắt anh ta trông cứ như được tạo hóa chăm chút thiết kế tỉ mỉ vậy.
Nó phơn phớt một chút sắc đỏ, khiến gương mặt vốn đã mỹ lệ lại càng thêm nổi bật.
Khiến người ta chỉ cần nhìn một lần là khó lòng quên được.
Trên màn hình lớn của rạp chiếu phim đang chiếu bộ phim hài của Châu Tinh Trì.
Chàng thiếu niên ôm gói bắp rang, cười khúc khích không ngừng.
Vai khẽ rung, cả người cũng nghiêng tới ngả lui theo điệu cười.
Anh ta đột nhiên nhận ra ánh mắt tôi đặt trên người anh ta đã lâu, thiếu niên hơi nghiêng đầu nhìn sang một cách kỳ lạ.
"Nhìn tôi làm gì? Xem phim đi chứ."
Tôi buột miệng: "Cậu đẹp trai."
Tôi vừa thốt ra, cả tôi và anh ta đều ngẩn người.
Tiếng ồn ào của bộ phim bên tai dường như tan biến hết vào lúc này.
Tôi tự trách mình lỡ lời, vội vàng hạ mắt xuống.
Thiếu niên lại như vừa bắt được điểm yếu to lớn gì đó của tôi.
Gương mặt mỹ lệ, tuấn tú ghé sát lại gần, nghiêng đầu, đôi mắt đen láy đầy ý cười cứ soi mói tôi không rời.
"Học sinh giỏi, cậu thực sự khen tôi đẹp trai đấy à?"
"Thật là hiếm thấy."
"Trên đời này ngoài chuyện thi cử ra, vậy mà còn có thứ thu hút được sự chú ý của cậu sao."
Khi anh ta nói, đuôi mày hơi nhếch lên.
Trong giọng nói thanh thoát ấy tràn đầy vẻ đắc ý chẳng hề che giấu.
Tôi bị anh ta nhìn đến mức vô cùng mất tự nhiên, hơi nóng tràn lên gò má nhưng nhiều hơn là sự xấu hổ pha lẫn tức giận.
Như để che đậy, tôi nắm lấy một nắm bắp rang, ngang ngược nhét thẳng vào miệng anh ta mà quát: "Câm miệng! Đồ ăn cũng không bịt được cái miệng của cậu."
Trần Thanh Diên thấy tôi thực sự giận thì không dám trêu chọc thêm nữa, vội giơ hai tay lên ra vẻ đầu hàng.
Sau đó cho đến khi bộ phim kết thúc, hai chúng tôi đều không nói thêm câu nào nhưng tôi vẫn cảm nhận rõ ràng ánh mắt Trần Thanh Diên thường xuyên nhìn mình, nóng bỏng và trực diện.
Sự hiện diện mạnh mẽ đến mức khó lòng mà lờ đi.
Trên đường tiễn tôi về nhà, cả quãng đường cũng chìm trong bầu không khí tĩnh lặng.
Chỉ là khi sắp chia tay, anh ta bất chợt vịn ghi-đông xe, cúi đầu nhìn tôi.
"Học sinh giỏi, sau này cậu sẽ không vì ngoài lạnh trong nóng mà đẩy tôi ra nữa chứ?"
Tim tôi khẽ lỗi nhịp.
Tôi mím môi, vẫn không nói lời nào.
Thế nhưng lần này, tôi cũng không quay người rời đi như những lần trước nữa.
Ý cười trong mắt Trần Thanh Diên lan tỏa dần giống như cuối cùng cũng đợi được sự hồi đáp mà anh ta mong chờ từ lâu.
"Được."
"Tôi biết rồi."
Anh ta huýt sáo một tiếng đầy tâm trạng phấn chấn rồi đạp mạnh chân dài, lái xe đạp lao v.út đi thật nhanh.
Gió lướt qua con phố dài, thổi bay vạt áo đồng phục rộng thùng thình của thiếu niên.
Dáng lưng đầy khí phách tựa như vẻ ngoài nhiệt huyết và tràn đầy sức sống nhất ở độ tuổi đó.
Đó là khoảng thời gian thuần khiết nhất trong cuộc đời tăm tối của tôi, nơi chứa đựng rung động thầm kín nhất của mình.
Sau khi làm rõ lòng nhau, Trần Thanh Diên lại trở thành người ung dung tự tại hơn.
Anh ta rút lui về ranh giới bạn bè, không vội vàng phá vỡ lớp ngăn cách mong manh ấy.
Chỉ là mỗi tiết học, anh ta vẫn tự giác bê ghế ngồi cạnh tôi để nghe giảng.
Anh ta gặp câu hỏi khó thì lại lý lẽ đường hoàng ném lên bàn tôi: "Học sinh giỏi ơi, giảng giúp tớ với?"
Thiếu niên khẽ cúi người, hơi thở lướt qua bên tai.
Tim tôi luôn không kiểm soát được mà hẫng một nhịp.
Vậy mà vẫn phải cố giữ vẻ bình tĩnh, dán c.h.ặ.t ánh mắt vào tờ đề thi.
Những ngày tháng đó dài đằng đẵng mà bình yên, cuối cùng đã giúp tôi có được cảm giác nắm bắt cuộc sống một cách dễ dàng.
Nhưng cuộc đời dường như luôn thích trêu đùa tôi hết lần này đến lần khác.
Kỳ nghỉ đông năm đó, người bố vốn hiếm khi về nhà lại đột ngột đưa cả gia đình về thị trấn đón Tết.
Hôm đó, tôi vừa cùng Trần Thanh Diên từ thư viện ra.
Trên đường vẫn còn đang tranh luận về câu hỏi cuối cùng của đề toán.
Khi gần đến cửa nhà, một bà cô vốn nhiều chuyện bỗng gọi tôi lại.
Bà ta vừa c.ắ.n hạt dưa, vừa chua ngoa nói: "Lý Lý, bố cháu những năm nay ở ngoài đúng là làm nên trò trống rồi đấy."
"Xem kìa, người ta còn lái cả Mercedes về cơ đấy."
Trong chốc lát, tim tôi chìm xuống.
Gần như là bản năng, tôi cắm đầu chạy về phía nhà mình.
Từ xa, tôi đã thấy một chiếc Mercedes đen bóng loáng đỗ ở đầu ngõ.
Một đám hàng xóm vây quanh chiếc xe ngắm nghía mãi không thôi.
Họ bàn tán rôm rả, hết lời khen ngợi bố tôi thành đạt rồi lại khen bà nội nuôi được người con trai giỏi giang.
Mà tôi cũng chưa bao giờ thấy bà vui đến vậy.
Gương mặt đầy nếp nhăn tràn ngập niềm vui, những vết chân chim nơi khóe mắt cũng giãn ra.